Trang 1 trong 9 123 ... Cuối cùngCuối cùng
Kết quả từ 1 tới 15 trên 123
  1. #1
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định Một điều đơn giản

    Trên chuyến tàu từ Châu Âu sang Mỹ, mọi người đều mệt mỏi vì bị sóng biển nhồi lắc. Riêng có một người gương mặt thật bình thản ngồi hút thuốc, nghe nhạc. Mọi người thêm thán phục khi biết được đó chính là Albert Einstein (1879 - 1955). Một người mạnh dạn hỏi:

    - Thưa ngài, trong thuyết tương đối, nhiều và ít được hiểu như thế nào ạ?

    - Ồ, có gì đâu. Đơn giản thế này nhé: mấy trăm cọng tóc trên đầu là ít. Nhưng trong một chén nước uống mà chỉ có vài ba cái tóc cũng là nhiều.

  2. #2
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Không hiểu được Plăng đâu
    Đến Berlin, thủ đô nước Đức, Plăng, nhà vật lý học về lý thuyết trường lượng tử quên khuấy mất là mình sẽ phải thuyết trình ở giảng đường nào. Ông vào văn phòng trường Đại học tổng hợp để hỏi. Tại đây, ông gặp một giáo sư

    - Xin bác cho biết, hôm nay giáo sư Plăng sẽ thuyết trình ở đâu ạ?

    Vị giáo sư nhìn Plăng từ đầu tới chân rồi nhún vai:

    - Này anh bạn trẻ, đừng đến đấy làm gì. Anh còn ít tuổi thế, làm sao mà hiểu nổi giáo sư Plăng!

  3. #3
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Có lý
    Mác Xlê-pho, một hoạ sĩ nổi tiếng tâm sự với bạn bè về lý do mình chọn ngành hội hoạ:

    -Tôi chọn ngành này từ năm 11 tuổi. Thoạt đầu tôi muốn trở thành ca sĩ, nhưng suy đi nghĩ lại, tôi thấy nếu ca sĩ mà bị mất giọng thì xem như tan đời. Còn hoạ sĩ nếu có mất ... bút vẽ thì chỉ có việc chạy ra ngoài phố, nhoáng cái là mua được cây khác rồi. Và thế là tôi quyết định.

  4. #4
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Tính đãng trí của Ampe
    Một hôm, ông có việc phải ra khỏi nhà vào buổi sáng. Lúc đi, ông khoá cửa và viết mấy chữ hẹn ở cánh cửa: "Ampe đi vắng, 16 giờ mới có mặt ở nhà."

    Ông đi công chuyện, 14 giờ đã xong, ông trở về nhà mình. Đến nơi thấy dòng chữ nói trên, đang mãi suy nghĩ, ông quên khuấy mình chính la Ampe, ông thở dài, xem đồng hồ và lẩm bẩm:

    -Vậy là mất đứt gần hai giờ chờ đợi.

  5. #5
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Nghi ông nhà văn quá
    Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng...

    Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:

    - Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu - chợt cụ sực nhớ ra - À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...

  6. #6
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Quảng cáo
    Hồi Mark Twain làm chủ bút một tờ báo tỉnh lẻ, ông nhận được thư của khách hàng mua dài hạn lâu năm, than phiền rằng ông ta thấy một con nhện trong trang báo và hỏi như thế là điềm lành hay gở. Mark Twain trả lời :

    - Thưa độc giả dài hạn lâu năm thân mến ! Thấy một con nhện trong tờ báo chẳng phải là điềm lành hay gở cho ông. Chỉ đơn giản là con nhện dò trên tờ báo của chúng tôi, tìm xem nhà buôn nào không đăng quảng cáo để nó có thể đến cửa hiệu đó chăng mạng nhện ở cửa, và hưởng một cuộc sống thanh bình phẳng lặng cho mãi về sau.

  7. #7
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Bằng cái đuôi của ta
    Napoleon là vị hoàng đế rất kiêu ngạo, ngay cả với mọi người trong gia đình. Khi được tin vợ ông là Desiree mới sinh hoàng tử và yêu cầu ông đặt tên cho đứa bé. Napoleon bèn bảo:

    - Nó bằng cái đuôi của ta cũng khá lắm rồi. Đặt tên cho nó là…Leon.

  8. #8
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Phần giải lao
    Một phóng viên hỏi nhà văn Mark Twain, có phải ông vừa hoàn thành một vở kịch cho nhà hát ở Philađenphia phải không. Nhà văn trả lời:

    - Anh có thể đăng báo là tôi đang viết một vở kịch gồm 4 hồi và 3 lần nghỉ giải lao. Tôi đã hoàn thành xong phần 3 lần giải lao đó.

  9. #9
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Quốc hữu hóa
    Winston Churchill (Thủ tướng Anh từ 1940-1945, 1951 -1955) và Clement Atlee (Thủ tướng Anh từ 1945-1951, đã quốc hữu hóa các ngành đường sắt, than, khí đốt, điện... ở nước Anh trong nhiệm kỳ thủ tướng của mình) đang đi dạo chơi trong một khu vườn rộng thì bỗng Churchill cho biết ông muốn tiểu tiện. Atlee bèn dừng lại bên cạnh ông. Churchill yêu cầu ông đi ra xa hơn nữa, lên phía trước một quãng. Atlee hỏi tại sao, Churchill trả lời:

    - Vì anh có thói quen: bất cứ lúc nào thấy cái gì hơi to một tí là anh muốn quốc hữu hóa nó ngay!

  10. #10
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Để lại danh thiếp
    Vua Phổ Fêdêrich đệ nhị mời Vonte đến thăm cung điện. Rất nhiều quan trong triều đình thèm muốn sự ưu đãi này của vua Phổ đối với nhà văn. Một vị cận thần đặc biệt rất ghen tị với Vonte. Một hôm gã viết trên cửa ra vào của nhà văn một dòng chữ rất to "Chó đểu".

    Vonte quen và hiểu biết rất nhiều người, đặc biệt ông biết rất rõ những người không ưa ông, ông đoán ngay kẻ muốn lăng mạ mình. Ngay lập tức, ông trở lại nhà gã cận thần nọ và nói rất lịch sự với gã:

    - Thưa ngài, tôi xin lại thăm đáp lễ ngài. Tôi đã được đọc "Danh thiếp tên ngài" trên cửa nhà tôi. Tôi vô cùng tiếc là đã không ở nhà khi ngài đến thăm!

  11. #11
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Sophocle làm thơ
    Có lần Xô-Fốc ( Sophocle ), nhà soạn kịch vĩ đại Hy Lạp xưa ( 496 - 406 trước công nguyên ) nói rằng để viết nên ba câu thơ ông phải mất 3 ngày lao động.

    -Ba ngày cơ à! _ một nhà thơ hạng trung bình nghe thấy thế, ngạc nhiên hỏi_ cứ như tôi đây, cứ 3 ngày tôi có thể làm tối thiểu 100 câu thơ!

    -Vâng, đúng thế _ Xô-Fốc trả lời_ nhưng anh bạn trẻ ạ, 100 câu thơ ấy chắc chỉ sống được ba ngày!

  12. #12
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Nói thế nào
    Trong một bữa tiệc có hai chàng thanh niên hợm hĩnh hỏi Vonte với giọng chế giễu:

    - Thưa nhà văn, nói thế nào cho đúng: "Cho chúng tôi uống" hay là "Mang thức uống cho chúng tôi"!

    - Đối với các bạn cả hai câu ấy đều không đúng - Nhà văn trả lời - Các bạn phải nói: "Dẫn chúng tôi ra vũng nước"!

  13. #13
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Thời gian và vô tận
    Có một lần, một nữ phóng viên Mỹ hỏi Albert Einstein:

    - Giữa thời gian và vô tận có sự khác biệt nào?

    - Cô gái ơi! - Nhà bác học với giọng đôn hậu trả lời - Nếu bác có thì giờ để giải thích cho cháu sự khác biệt đó thì sẽ là sự vô tận trước khi cháu hiểu điều đó!

  14. #14
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Nên ăn cá
    Mark Twain trả lại bản thảo cho một tác giả trẻ với lời nhận xét sau:

    "Bạn thân mến, các thầy thuốc danh tiếng khuyên những người làm việc trí óc nên ăn cá, vì thực phẩm này bồi dưỡng tủy não bằng chất đạm của nó. Trong lĩnh vực này tôi không thạo lắm vì thế tôi không biết bạn nên ăn bao nhiêu cá. Nhưng qua bản thảo bạn gửi cho tôi, tôi cho rằng đối với bạn hai con cá voi cỡ vừa không phải là một lượng quá đáng!"

  15. #15
    cocchammamruoc đang Offline Senior Member
    Ngày gia nhập
    Aug 2011
    Bài gửi
    825

    Mặc định

    Ban-dăc và kẻ trộm
    Một đêm Ban-dăc quên không đóng cửa, ông đã vào nằm nhưng chưa ngủ. Một tên ăn trộm vào không thấy ai, bèn đi đến cái tủ, khẽ mở ra và lục tìm tiền. Bỗng tên trộm nghe nhà văn cười nói:

    - Anh bạn ơi, mắc sai lầm lớn rồi. Anh đã đến vào đêm tối như bưng để tìm tiền ở nơi chính tôi, giữa ban ngày chói chang tôi cũng không bao giờ tìm thấy!

 

 
Trang 1 trong 9 123 ... Cuối cùngCuối cùng

Quyền hạn Gửi bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài của mình
  •