Kết quả 1 đến 4 của 4
  1. #1
    sunshine Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 2
    Ngày tham gia
    Jan 2009
    Bài viết
    42

    Mặc định Cảm giác cần có nhau của những người...không yêu nhau (2)

    Thứ 7.
    Mưa!
    Nó ngao ngán nhìn trời.
    Dạo này ông trời mưa suốt.
    Nó nhìn bộ váy màu xanh được ủi cẩn thận treo trên tường. Nó nhớ là bỏ gần nửa tháng lương bồi bàn trong quán café gần trường để mua bộ váy đó cùng với đôi giày cao gót. Ba mẹ thừa tiền gửi cho nó để nó có thể mua bất cứ thứ gì nó muốn. Nhưng nó lại muốn tự lập, nhất là trong khoản shopping. Nó lúc nào cũng tự hào về điều đó.
    Nó nhìn đồng hồ. Lưỡng lự giữa đi và không đi.
    Bên ngoài chợt có tiếng gõ cửa.
    - “Ai đến vào giờ này nhỉ?” – Nó tự hỏi.
    - “Là hắn!” – Nó ngỡ ngàng không tin vào mắt mình.
    - “Anh đến đây làm gì?” – Rất lâu sau nó mới mở lời được!
    - “Anh có thể vào nhà?” – Hắn hỏi nó, khuôn mặt ướt đầm nước mưa.
    - “Không! Anh về đi!” – Nó nhếch môi cười – “Tôi sắp đi rồi!”
    Hắn nhìn vào trong nhà, đôi mắt dừng lại rất lâu nơi treo bộ váy màu xanh.
    - “Anh hiểu rồi! Em đi party à?” – Hắn hỏi, giọng nghe có gì đó tội nghiệp.
    - “Ừ! Anh về đi!”
    Nó khép cửa, quay lưng. Nghe có gì nhoi nhói nơi ngực trái. “Mày mạnh mẽ lắm nhóc ạ!”
    Nó nhếch môi cười.
    Nó không khóc!
    Mưa mỗi lúc một nặng hạt!
    Bực bội vì chiếc dù nhỏ xíu không che vừa. Nó ôm bó hoa trong lòng vì sợ ướt. Lần đầu tiên nó mua hoa tặng cho người khác phái.
    Nó chờ anh ở cửa ra vào phòng biểu diễn. Nó không gọi vì biết anh sẽ rất bận rộn với những lời chúc mừng. Nhìn khuôn mặt hân hoan của khán giả. Nó chắc rằng buổi biễu diễn đã thành công. Nó mừng cho anh.
    Nó nhìn thấy xa xa một dáng người con gái rất quen – người con gái mắt một mí, da trắng, má hồng – người mà nó vẫn thường thấy ảnh trong ví tiền của anh. Người con gái trong bộ váy thướt tha rất đẹp, nét đẹp quý phái và quyến rũ của những người “làm” nghệ thuật. Thảo nào…
    Nó mạnh dạn tiến lại gần cô gái. Cô gái rất đỗi ngạc nhiên khi nghe nó chào. Nó lịch sự trao cho cô bó hoa kèm lời chúc mừng gửi đến anh. Chẳng có chút khó khăn nào trong giao tiếp vì trình độ tiếng Hàn của nó không tồi.
    Nó chạy như bay ra khỏi nơi biểu diễn. Chiếc giày thể thao bị sút dây nhưng nó mặc kệ. Điều duy nhất nó mong muốn đó là biến mất nhanh chóng giữa đám đông toàn những cô gái váy đầm sang trọng.
    Có một giọt nước rơi xuống má của nó. Hình như bên ngoài trời vẫn còn mưa!….
    Seoul ướt mềm và dịu dàng sau mưa.
    Nó nhắn anh: “Em đang trên đường đến tháp Nam San! Anh đến nhé!”
    Anh đến. Mang cho nó cái áo khoác.
    - Sao biết em lạnh?
    - Anh đoán. Trời sau mưa hơi lạnh. Em lại là người hay quên mặc áo ấm.
    - Em không cần!
    - Không cần áo hay không cần anh!
    - Cả hai!
    - Vậy thôi anh về!
    Anh đặt cái áo vào tay nó rồi quay lưng. Nó vội níu tay anh. “Đừng anh...”
    Anh cười với nó, nụ cười phảng phất nét buồn.
    - Người đó nói với em, nếu đứng ở đỉnh tháp Nam San mà cầu nguyện thì ước nguyện sẽ thành hiện thực!
    - Em tin à?
    - Em không tin! Nhưng em làm rồi!
    - Bao giờ?
    - Lúc nãy, khi anh chưa đến!
    - Em cầu gì?
    - Cho một người hạnh phúc.
    - Ai?
    - Một người rất gần mà cũng rất xa...
    - Anh hiểu...
    - Anh không hiểu đâu. Anh khóc giùm em đi anh!
    - Tại sao?
    - Vì em không khóc được...
    -Ừ, anh sẽ khóc giùm em.
    Anh kéo nó vào lòng. Lần đầu tiên, anh thấy nó bé nhỏ và dịu dàng. Anh đã từng đau lòng vì một người nên hiểu cảm giác của nó bây giờ.
    - Cô ấy đến chỉ để chúc mừng anh! – Anh dịu dàng nói nhỏ vào tai nó.
    - Ai thèm để ý chuyện của anh – Nó hờn dỗi.
    Nó rúc đầu vào lòng anh. Cảm giác ấm cúng đến lạ. Đã rất lâu rồi nó không có được cảm giác như thế! Thương yêu, vỗ về, ấm áp, dịu dàng! Đó là cảm giác về anh khi ngồi bên nhau. Nó biết, nó không thuộc về anh và anh cũng thế. Vết thương trong anh chưa lành và nỗi đau trong lòng nó vẫn còn ăm ắp.
    Nó là nó.
    Anh vẫn là anh.
    Cảm giác cần có nhau của những người...không yêu nhau.
    Yêu hay không yêu, nhớ hay quên, đâu do mình lựa chọn.
    Nó vòng tay ôm anh. Anh vuốt tóc nó.
    Nó bật cười:
    - Không khéo người ta tưởng mình là tình nhân mất!
    - Em sợ à?
    - Trời, sợ gì mà sợ. Chỉ là...
    - Là gì hả em?
    - Sợ anh sẽ...buông em ra... – Nó nói nhỏ, thật nhỏ.
    Anh thì thầm vào tai nó:
    - Chỉ cần em cho anh chút mạnh mẽ của em, anh sẽ giữ em hoài không buông.
    Nó ngước nhìn anh:
    - Vậy chỉ cần anh cho em tí dịu dàng của anh, em sẽ ngoan ngoãn để anh ôm em như thế này hoài!
    Anh nhìn vào mắt nó.
    Anh cười, lần đầu tiên nó cảm nhận, ánh mắt anh không còn phảng phất nỗi buồn...

    Theo vietnamnet.vn

  2. #2
    khoquamaoi Đang Ngoại tuyến Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    4

    Mặc định

    Hay quá,bạn có thể cho mình post bài này vào blog đc kô

  3. #3
    TinY Guest

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi khoquamaoi Xem bài viết
    Hay quá,bạn có thể cho mình post bài này vào blog đc kô
    Các bạn có thể copy tùy thích nhưng nhớ là hãy ghi nguồn copy bạn nhé

  4. #4
    Loire Đang Ngoại tuyến Banned
    Ngày tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    2,785

    Mặc định

    ơ thế nguồn là bacsi.com hay vietnamnet.net nhỉ.

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •