Em chỉ là một cô gái 24 tuổi, bình thường và chưa có địa vị xã hội. Còn anh ấy là một vị bác sĩ tim mạch. Không biết số phận triêu đùa hay tại em quá lụy tình mà giờ đây lòng em cứ nhớ mong về anh.

Em và anh biết nhau là vào lúc em đưa mẹ em đi cấp cứu tại bệnh viện mà anh làm việc. Sau một thời gian mẹ em được xuất viện, lúc đó em có xin số điện thoại của anh với ý định cho mẹ em khám tại phòng mạch của anh. Thật sự lúc đầu em không hề nghĩ gì sâu xa điều gì với anh cả. Nhưng thời gian sau anh chủ động nhắn tin quan tâm tới em. Có lúc anh nhắn những lời khen em như em thật dễ mến, dễ thương...Hay anh nói ai được là bạn trai của em thì người đó có phước.

Em xem những lời nói đó như sự giao tiếp bình thường của xã hội. Em cũng không dám cho phép bản thân em trèo cao. Nhưng một ngày kia mẹ em phải cấp cứu tại một bệnh viện khác chứ không phải nơi anh đang làm. Trong lúc lo lắng về tình trạng sức khỏe của mẹ, em gọi điện tìm anh vì anh là bác sĩ theo dõi bệnh án của mẹ em. Anh làm em bất ngờ vô cùng. Anh nhiệt tình gởi gắm mẹ em cho các bác sĩ mà anh quen tại bệnh viện này.

Ngày mẹ em làm thủ thuật anh gọi điện cho em liên tục, an ủi và anh đã dành thời gian vào thăm mẹ em và xem hồ sơ bệnh án ngay chiều hôm đó. Trông anh rất miệt mỏi không giống hình ảnh phong độ em thường gặp nhưng anh vẫn tận tình với mẹ con em. Trong thời khắc thập tử nhất sinh của mẹ, những người thân của em tỏ ra thờ ơ chỉ có một mình em ở cạnh mẹ nên sự quan tâm của anh đã sưởi ấm con tim em, tiếp thêm sức và tìm được sự yên tâm ở anh.


Anh đã rất tận tình chăm sóc mẹ em trong lúc nguy kịch (Ảnh minh họa)

Từ đó, trong lòng em bắt đầu cảm kích anh. Em đã mua tặng anh một phần quà xem như đó là sự đền ơn. Em không biết những gì anh nói thật hay không nhưng anh nói không vui vì nhận được món quà em tặng (em mua tặng anh ấy một chai rượu đắt tiền). Anh nói em đã tốn tiền lo cho mẹ mà còn mua quà cho anh như thế khiến anh khó xử. Từ đó về sau em ít được những tin nhắn quan tâm cổ động của anh. Em cảm giác lạ, hình như em đã yêu anh. Từ sự cảm kích đến cảm giác vấn vương khi nào em cũng không hay biết. Phải chăng anh đang nghĩ em xem lòng tốt của anh như việc mua bán trao đổi?

Bây giờ em muốn bày tỏ nỗi niềm của mình cho anh biết. Nhưng em sợ những cảm giác của mình là sai. Liệu một người bình thường trong xã hội như em có xứng với một vị bác sĩ như anh? Giờ em phải làm gì đây? Mỗi ngày em phải trải qua cảm giác nhớ mong, chờ đợi và cả sợ mới khi nghĩ tới anh. Liệu em có nên bày tỏ tình cảm của mình hay không? Nếu anh ấy không yêu em thì em sẽ phải làm thế nào đây? Mong chị hãy cho em một lời khuyên. Em cảm ơn chị nhiều lắm! (Em gái)

Trả lời:

Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những thắc mắc của mình về cho chuyên mục. Qua thư chị hiểu rằng giờ đây em có yêu với một người con trai nhưng vì mặc cảm mà em không dám bày tỏ tình cảm của mình.

Trước tiên, chị muốn nói với em rằng, tình yêu không phân biệt đẳng cấp. Hơn nữa, ở trường hợp của em, việc anh ấy là một bác sĩ hoàn toàn không có gì là quá khác biệt với em cả. Em là một cô gái bình thường như bao người con gái khác. Có thể em không học hành, đỗ đạt cao nhưng em vẫn là một cô gái tốt, ngoan ngoãn. Mỗi người trong cuộc sống đều có một vị trí riêng và miễn là mình sống tốt thì không có điều gì phải băn khoăn hay mặc cảm về bản thân mình cả.


Nên bày tỏ tình cảm với người mình yêu để không bao giờ hối tiếc đã không cố gắng tới cùng (Ảnh minh họa)

Qua những lời em kể, chị cũng cảm nhận được phần nào sự nhiệt tình và thái độ tích cực của anh ấy đối với em. Nhưng liệu đó có phải là tình yêu hay không thì không có gì có thể chắc chắn được. Thực ra, nó mới chỉ là quan hệ xã giao bình thường. Anh ấy có thể thấy em dễ thương, quý mến cộng với trách nhiệm của người bác sĩ nên đối xử tốt với em như vậy. Đừng vội vã kết luận nó là tình cảm gì mà hãy dành thời gian để cả hai cùng giao lưu, trao đổi, trò chuyện và hiểu nhau nhiều hơn.

Nếu em thực sự có tình cảm với anh ấy, hãy duy trì việc liên lạc, giao lưu. Thời gian sẽ cho em câu trả lời chính xác nhất về tình cảm của anh ấy với em đích thực là gì. Nếu anh ấy có tình cảm với em, chắc chắn anh ấy sẽ chủ động thể hiện nó với em. Còn nếu không, mọi việc sẽ chỉ dừng lại là quan hệ xã giao, bạn bè thông thường. Khi ấy em hãy xác định tâm lí cho mình và coi mọi chuyện nhẹ nhàng đi, em sẽ có một tình bạn, một người anh tốt.

Cuộc sống luôn như vậy, chuyện tình cảm phải xuất phát từ hai phía và là sự đồng điệu của trái tim, tâm hồn chứ không phải bị phân biệt bởi nghề nghiệp, công việc. Do đó, nếu em và anh ấy không thể đến với nhau với tư cách là người yêu thì là do cả hai chưa thực sự hòa hợp về tâm hồn chứ không phải vì anh ấy là bác sĩ còn em chưa có danh vị gì trong xã hội. Hãy tự tin và sống tốt, hạnh phúc sẽ tìm đến với em.

Chúc em mạnh khỏe và hạnh phúc!

Chị Thanh Bình (Eva.vn)

BACSI.com