Người bệnh nhân trong này là cô của vợ mình, thật sự lúc mới đầu cứ nghĩ là do cô tự ý chữa trị mới nên nông nỗi nhưng có ai ngờ đâu ... Biết là ở đâu cũng có ng này ng kia mình post lên đây chỉ để được chia sẻ cùng mọi người mà thôi


Chị Nguyễn Thị Quỳnh Nga 31 tuổi,sống tại phường Hưng Dũng TP-Vinh-NA bị sốt phát ban,sau 3 ngày nghỉ ngơi và truyền dịch đã hết sốt và phát ban.

Đến 11 giờ ngày 12/04/2011,chị cảm thấy mệt mỏi và buồn nôn được người nhà đưa vào khám tại bệnh viện đa khoa Cửa Đông nằm trên đường Nguyễn Sĩ Sách TP-Vinh-NA.Tại đây chị được các bác sĩ khám và kết luận "huyết áp thấp, suy nhược cơ thể sau sốt phát ban" cho truyền 1 chai dịch rồi cho ra viện.

Tối cùng ngày, khoảng 19 giờ,chị Nga lại thấy buồn nôn và sốt cao,người nhà chị 1 lần nữa đưa chị trở lại bệnh viện đa khoa Cửa Đông,các bác sĩ sau khi cho bệnh nhân xét nghiệm máu và chụp X-Quang kết luận "Bạch cầu cao,suy nhược cơ thể sau sốt phát ban" và cho truyền 2 chai dịch. Kể từ thời điểm đó đến 9 giờ sáng hôm sau(13/04/2011) không hề có 1 bác sĩ hay y tá nào đến khám hay theo dõi diễn biến bệnh tình của bệnh nhân,đến nỗi dịch đã được truyền hết mà kim và dây truyền dịch vẫn để nguyên.

Người nhà bệnh nhân thấy tình trạng của bệnh nhân ngày 1 suy yếu đi gọi bác sĩ đến khám,lúc này bác sĩ đến thấy thế mới quát y tá " cô học trường nào ,ai dạy mà chuyền xong vẫn để kim truyền trên tay bệnh nhân vậy..." xong bảo y tá rút dây truyền dịch ra rồi trở về phòng làm việc, người nhà BN hỏi về bệnh tình của bệnh nhân thì được trả lời "không có biểu hiện gì lạ,suy nhược cơ thể sau sốt phát ban".

Chồng chị Nga anh Hoàng Văn Thắng(là 1 quân nhân) thấy bệnh tình của vợ ngày càng trầm trọng(không nói được, không tự vận động được người mềm nhũn) mà bác sĩ vẫn kết luận như thế và không cho thêm 1 thứ thuốc gì khác ngoài 2 chai dich truyền mới đề nghị bác sĩ nếu cần thiết cứ kê đơn ngoài bảo hiểm y tế .Bác sĩ kê ngay 1 đơn thuốc và bảo người nhà đi mua về tiêm và tiếp tục truyền 2 chai dịch.

Đến khoảng 15 giờ chiều ngày 13/04/2011 bệnh nhân gần như hoàn toàn suy kiệt người nhà bệnh nhân 1 lần nữa phải gọi bác sĩ đến xem bệnh và được bác sĩ cho thông tiểu ,đi xét nghiệm và chụp MRI(chụp cộng hưởng từ).
Sau đó bác sĩ vẫn kết luận "suy nhược cơ thể sau sốt phát ban" , đến lúc này anh Thắng(chồng chị Nga) gần như không còn tin tưởng vào trình độ của bác sĩ ở đây nữa mới yêu cầu được chuyển lên BV tuyến trên(BV hữu nghị đa khoa Nghệ An ) nhưng bác sĩ (tên Hiếu) bảo đã hết ca làm việc của mình(17 giờ) , yêu cầu người nhà BN gặp bác sĩ trực. Nhưng phải mất khoảng 30 phút sau mới tìm được bác sĩ trực để xin chuyển viện.

Ngay sau khi BN được chuyển sang BV HN đa khoa Nghệ An, các bác sĩ ở đây khám ,hội chẩn và kết luận BN bị viêm não và đã quá muộn để cứu chữa.Lúc này chị Nga đã rơi vào trạng thái hôn mê, người nhà chị Nga có nguyện vọng chuyển chị đi Hà Nội, bệnh viện đã cử bác sĩ và xe cấp cứu để đưa chị đi nhưng đi đến Ninh Bình thì chị Nga đã trút hơi thở cuối cùng.

Mất vợ vì sự tắc trách của các bác sĩ BV đa khoa Cửa Đông, mấy ngày sau khi an táng cho chị Nga,anh Thắng quay lại BV ĐK Cửa Đông để sao bệnh án về làm các thủ tục bảo hiểm tại cơ quan chị Nga công tác.Lúc này anh Thắng mới té ngửa ra bệnh án đã bị sửa hoàn toàn sai lệch so với những gì các bác sĩ đã chẩn đoán trước đó.Quá bức xúc anh Thắng yêu cầu gặp Giám đốc BV và chủ tịch hội đồng quản trị BV,trong lúc tranh luận với hai người này anh Thắng đã được ông Kiên(CT HĐQT BV) phán 1 câu xanh rờn "vợ anh chết là do số phận sao anh không đưa vợ anh đến BV khác mà đưa vào đây...".
Sau đó ông ta đề nghị được trả lại tiền viện phí và hỗ trợ 1 phần tiền cho anh Thắng,đến đây anh Thắng không thể nhịn được nữa đã to tiếng với ông Kiên, ngay lập tức ông Kiên đáp lại " thế anh còn muốn gì, muốn mạng đền mạng à,anh là bộ đội nhưng chắc không có súng ,tôi cho anh mượn súng của tôi mà bắn này".
Choáng váng với cách đối xử của ông Kiên anh Thắng đành đứng dậy ra về mà không thể nói thêm được câu nào.

Sự việc trên 1 lần nữa nói lên tình trạng các bệnh viện tư nhân được thành lập tràn lan chất lượng của đội ngũ y bác sĩ được tuyển vào làm việc tại các bệnh viện này cũng là 1 dấu hỏi ( ? ).Đáng nói hơn nữa là tinh thần trách nhiệm của họ đối với bệnh nhân...????