Anh à! Em không biết anh có thời gian để đọc được những tâm sự này của em không nữa. Thực sự cho tới bây giờ, em vẫn chưa thể hình dung ra được chuyện tình yêu của chúng mình sẽ đi đến đâu và anh sẽ làm gì để bảo vệ em, bảo vệ tình yêu của chúng mình khi bị gia đình anh phản đối.

]Em không dịu dàng như những người con gái mà anh đã từng gặp, không biết quan tâm tới anh, không làm anh thấy thoải mái và vui vẻ… mà ngược lại luôn làm anh thấy khó xử nhưng em không biết tại sao anh lại yêu và thông cảm được với một người con gái như em.

Em cũng đã từng nghĩ rằng không biết cuộc tình của chúng ta sẽ đi đến đâu nữa cho dù tới bây giờ, tình yêu chúng mình vừa tròn ba năm.

Anh có biết rằng, thời gian gần đây em rất đau khổ vì em đã biến mình thành một người phụ nữ ác độc. Em đã giết đi đứa con của chúng mình, là kết quả tình yêu của hai đứa sau những phút yêu đương mặn nồng. Em biết đó là sai lầm lớn nhất của cuộc đời em khi rũ bỏ giọt máu của mình... nhưng em biết làm sao khi anh không có bản lĩnh để đối diện với thực tại, không đủ bản lĩnh để bảo vệ em trước mặt bố mẹ mình mà trái lại, anh vẫn răm rắp nghe theo lời của bố mẹ.


Ảnh minh họa

Anh đã trách em nỡ bỏ đi đứa con của mình nhưng anh đâu hiểu được nỗi đau và sự dằn vặt của em khi em đang mang trong bụng giọt máu của anh? Anh đâu biết được em đau khổ như thế nào khi bố mẹ và các anh chị của anh liên tục gọi điện cho em và nói rằng, hai đứa mình không hợp nhau và gia đình em không môn đăng hộ đối với gia đình anh... Em bị mọi người trong gia đình anh khinh thường và ghét bỏ như vậy, còn anh thì vẫn nhu nhược và hèn hạ như thế thì làm sao anh có thể bảo vệ em trước mặt mọi người đây anh?

Anh nói anh yêu em nhưng khi chúng ta ở bên nhau, bố anh gọi điện và nói “Bố mẹ đã chọn cho con một người ở quê rồi và chỉ chờ con về để làm đám cưới”, vậy mà anh vẫn "dạ vâng" theo lời bố mẹ và không hề nói lên quan điểm của mình, cũng như tình yêu anh dành cho em bấy lâu và cái bào thai đang lớn lên trong bụng em từng ngày... Anh có biết lúc đó trái tim em đau đớn như thế nào không? Em chẳng thể nói được gì hơn… chỉ biết khóc thôi! Và để cho anh được làm tròn chữ hiếu, em đã quyết định phá bỏ đứa con của chúng ta.

Lần đầu tiên bước chân vào bệnh viện phụ sản, em đau đớn và sợ hãi như thế nào anh có biết không? Em đã định quay về và giữ đứa con của mình lại vì em không nỡ bỏ đi giọt máu của anh đã lớn lên trong bụng em hơn một tháng nay... nhưng em không thể quay về khi tương lai của em còn rất mù mịt, hạnh phúc của em cũng không biết đi đâu, về đâu...

Hôm đó, em đã vào bệnh viện phụ sản một mình mà không có anh bên cạnh. Em đã phải vật lộn với sự đau đớn và tủi hổ nhưng vì anh, em sẽ làm tất cả chỉ mong được giải thoát cho anh, miễn sao anh không bị mang tiếng bất hiếu với gia đình.

Sau khi phá bỏ đi đứa con yêu dấu của mình, mỗi đêm em lại mơ thấy những cơn ác mộng về đứa bé… Em sợ hãi khi hình ảnh đứa con chới với nắm tay đòi em bồng bế cứ ám ảnh lấy em... Những lúc như thế, anh có biết em sợ hãi và đau khổ như thế nào không anh? Em chỉ ước giá như anh mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn để bảo vệ tình yêu của hai đứa, bảo vệ đứa con của mình thì em đã không phải đau khổ và dằn vặt như thế này đâu anh!

Rồi thời gian cũng đã làm em vơi bớt nỗi nhớ về đứa con của mình nhưng em hiểu tình cảm của em dành cho anh không được như xưa nữa… Em không còn khắc khoải nỗi nhớ mong anh, không còn hi vọng về tương lai hạnh phúc của hai đứa, cũng không còn mong muốn được cùng anh đi hết cuộc đời này như ngày xưa em từng ao ước... mà giờ đây, xâm chiếm tâm hồn em là cảm giác trống trải, là sự ráo hoảnh của yêu thương, là cảm giác không tin tưởng vào tình yêu, vào tương lai và hạnh phúc...

Có thể anh sẽ cho em là người độc ác, tàn nhẫn khi chính em đã giết chết đứa con của mình nhưng anh thì sao? Khi mọi người trong gia đình anh gọi điện đay nghiến, sỉ vả em… vậy mà anh vẫn im lặng như không có bất cứ chuyện gì xảy ra. Anh bảo anh yêu em... vậy tại sao anh chưa một lần đứng ra bảo vệ em trước mặt bố mẹ, anh chị của anh? Tại sao anh vẫn cứ để cho mọi người làm tổn thương em trong suốt thời gian dài như vậy?

Em đã từng im lặng và chờ đợi một sự thay đổi từ anh... nhưng đã bao lần em hi vọng là bấy nhiêu lần anh khiến em thất vọng. Một người đàn ông hèn nhát như thế liệu có đủ can đảm để quyết định tương lai của mình, bảo vệ hạnh phúc của mình không anh? Vì thế, anh đừng trách em tàn nhẫn, độc ác… mà anh hãy nghĩ đến bản thân mình nữa, anh ạ!

Cuối cùng, em cũng chỉ là một đứa nhà quê… và mãi mãi, em không thể hóa phép để trở thành một cô gái thành phố để "môn đăng hộ đối" với gia đình anh được. Vì vậy, em đã quyết định ra đi, quyết định từ bỏ tình yêu của mình để anh tìm hạnh phúc mới!

Dù biết rằng sẽ rất buồn, rất đau khi phải rời xa tình yêu của mình... nhưng em không còn bất cứ sự lựa chọn nào khác.

Em ra đi... để anh được nhẹ lòng đi tìm hạnh phúc mới!

Nguồn: tintuconline.vietnamnet.vn
BACSI.com