Tôi không biết có nên nhận lời kết hôn với anh không, bây giờ trong tâm trí tôi rất hoang mang và mệt mỏi, tự trách mình hư hỏng để rồi bây giờ tôi không thể quyết định được con đường mình đi có đúng không.

Tôi không tin tưởng ai nên không biết chia sẻ cùng ai về vấn đề này, tình cờ đọc được mục tâm sự này nên muốn trải lòng mình cho nhẹ nhõm.

Tôi có một mối tình đầu rất đẹp và trong sáng trong vòng mấy năm, sau đó vì thời gian xa cách, vì ước mơ mỗi người mỗi khác nên chúng tôi đã chia tay nhau.

Thời gian ấy tôi rất buồn và đau khổ, đó là cú sốc lớn nhất trong cuộc đời tôi trong suốt nhữnh tháng năm tôi đã lớn lên .

Trong khoảng thời gian chia tay tôi cũng có rất nhiều ngưòi theo đuổi nhưng tôi không mở lòng với ai, tôi cố gắng đi làm cho quên hết nỗi buồn này, không cần lựa chọn, xin được việc gì là tôi cứ thế mà làm cho thời gian trôi nhanh đi để tôi có thể trở lại cuộc sống bình thường ,tôi vừa đi làm, vừa lao đầu vào đi học, vừa học vừa đi làm vừa rơi nước mắt, tháng ngày qua đi tôi đã nguôi ngoai phần nào.

Sau đó tôi gặp anh, người làm cùng công ty tôi, cũng là ngưòi yêu tôi hiện tại. Lần gặp anh
đầu tiên trong lòng tôi đã có suy nghĩ "Có khi người đàn ông này là ngưòi yêu của mình sau này" không ngờ sau đó là sự thật.

Một người trong công ty cũng thích tôi, hôm đó anh ấy rủ tôi đi cafe và rủ cả anh nữa, nhưng tôi không thích người kia mà là thích anh và anh cũng thế ,và chúng tôi bắt đầu quen nhau từ đó.


Ảnh minh họa - Nguồn Gettyimages

Tôi không muốn quan hệ trước hôn nhân, điều đó tôi hoàn toàn không thích và không muốn xảy ra , anh luôn đòi hỏi chuyện đó nhưng tôi cương quyết quan điểm cũa mình. Sau
một năm quen nhau, chúng tôi đi chơi rất vui vẻ nhưng về mặt tình cảm tôi cảm thấy không sâu sắc và không muốn lấy anh làm chồng.

Có đôi lúc tôi cương quyết chia tay nhưng anh lai năn nỉ cho anh một cơ hội như thế này như thế kia ,tôi lại mềm lòng lại quay lại và chúng tôi đã có quan hệ bên ngoài với nhau, anh là người đầu tiên với tôi nên tôi rất mù mờ hay nói cách khác là tôi không để ý đến chuyện đó nên ít hiểu biết về các bệnh lây lan qua đường tình dục.

Mặc dù chỉ quan hệ bên ngoài nhưng tôi bị mắc bệnh sùi màu gà ,cầm tờ xét nghiệm trên tay tôi khôn tin vào mắt mình,khoảng trời trong tôi sup đổ tất cả ,tôi ân hân ,tôi trách móc bản thân nhưng rồi thi sao chứ,tôi cũng đã mắc bênh rồi ,tuy chỉ bị nhẹ nhưng nó ám ảnh tôi đến cuối cuộc đời .

Tôi nói anh đi xét nghiệm nhưng anh không bị gì cả ,trước khi quen tôi anh cũng có quan hệ với bạn gái cũ ,chỉ có mình tôi bị,tôi không biết nguyên nhân do đâu cả. Nhưng anh tin tưởng tôi chỉ có mình anh,anh muốn kết hôn với tôi. Nhưng từ khi tôi bị bệnh cũng là lúc tôi chán ngán ,tôi không muốn quen anh nữa ,tôi không muốn anh là chồng tôi nữa nên tôi không muốn tiếp tục,nhưng đâu phài tình cảm nói dứt la dứt được.

Từ ngày tôi bị bệnh này tôi chán ngán tất cả,cứ để cuộc đời ra sao thì ra.Bạn bè tôi hầu hết đã qhan hệ tình dục, tụi nó hay kể về nhiều vấn đề riêng tư cho tôi nghe,nhưng tại sao tôi ở bên anh tôi không có cảm xúc như lời người khác kể ,tôi chỉ muốn đơn giản là đi chơi cùng nhau rồi về và đừng bàn gì tới chuyện đó nhưng bạn trai tôi thì luôn đòi hỏi,tôi mệt mỏi vì điều đó,tôi muốn một tình yêu đơn giản trong sáng nhưng nó không có như tôi nghĩ nhưng tôi vẫn phải yêu anh vì tôi bị bệnh,tôi không thể đến được với ai nữa cả.

Anh có lúc cũng ép tôi là không cho anh tức là tôi không yêu anh,nói tôi để dành cho người khác nói anh theo tôi không nổi nữa vì nhu cầu của đàn ông.Chúng tôi cãi nhau cũng vì chuyện đó nhưng tôi cương quyết không chịu ,nhiều lần mọi việc cũng qua đi vàvẫn bên nhau cho tới bây giờ .Nhưng rồi một hôm tôi quyết định làm chuyện đó với anh để xem tôi có cảm giác gì không ,theo như lời bạn bè kể thì có lẽ tôi bị mất cảm giác ,tôi sợ lấy anh nhưng tôi không muốn chuyện đó còn anh luôn đòi hỏi chúng tôi sẽ không sống được với nhau.

Sau lần đó lại thêm một chuyện tôi không thể rời bỏ anh nữa ,chuyện đã vậy bắt buộc tôi phải lấy anh thôi,mặc dù tôi cũng yêu anh nhưng theo cảm giác của tôi thì tôi vẩn không muốn lấy anh làm chồng vì có cái gì đó làm tôi không tin tưởng.Tôi không biết tôi bị bệnh gì nữa,tôi không muốn chuyệnn đó ,tôi chỉ muốn ở bên nhau ma không xảy ra chuyện đó thôi,liệu tôi có bị bệnh gì không.Hay do tôi chưa muốn anh làm chồng nên tôi như vậy.

Nếu cứ như vậy làm sao tôi sống được thoải mái khi lấy anh.Tôi mệt mỏi quá,còn biết bao hoài bão tôi muốn làm ,vì chuyện này mà tôi chán nản quá .Giờ đây tôi ngồi tự trách mình đã sống buông thả quá nên ra thế này đây.Nếu tôi không lấy anh sau này không có ai chấp nhận được cái quá khứ ghê tởm của tôi.

Nguồn: TTONL
BACSI.com