Mối tình đầu của em đã qua cách đây 12 năm, em đang cố sống cuộc sống bình thường, không dính vào chuyện tình cảm. Một ngày, vô tình em vào một trang web kết bạn và quen anh. Rồi chúng em hẹn gặp nhau. Sau đó, anh tỏ ra rất quan tâm đến em, nhắn tin, gọi điện thoại cho em mỗi đêm. Em không biết đó có phải là tình yêu hay không, nhưng rất vui vì thấy mình có người lo lắng. Có hôm, em chậm nhắn tin, anh giận, em nhắn anh không nhắn lại. Em buồn đi chơi với bạn bè, uống quá chén và đã không giữ được mình.

Khi gặp lại anh, biết chuyện em không còn con gái, anh rất giận nhưng vẫn bỏ qua hết mọi chuyện. Thỉnh thoảng chúng em gặp nhau và đã có quan hệ tình dục. Em thấy mình có lỗi khi đến với anh không còn trong trắng, nên sống hết mình vì anh. Mỗi lần giận nhau em luôn là người năn nỉ trước. Khoảng hai tháng gần đây, anh ít gặp em, viện lý do bận công việc, học hành, thậm chí ngày Tết anh cũng không dành thời gian cho em. Em biết tình cảm của anh đã thay đổi, nhưng sao vẫn hy vọng ở anh, vẫn nhớ anh. Em không biết phải làm sao để quên được anh.

Thanh Huyền (Q.8)