Suốt mấy tháng nay, tôi luôn sống trong tâm trạng giằng xé bởi sự chỉ trích, khuyên răn và cả những lời miệt thị, đe doạ nữa. Mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi và một người phụ nữ đã có con quyết định đi đến hôn nhân.



Tôi và người phụ nữ ấy yêu nhau từ khi chúng tôi còn học ở trường phổ thông. Khi tốt nghiệp trung học, tôi đi du học tại Nhật năm năm. Trong thời gian ấy, vì nhiều lý do mà chúng tôi ít có điều kiện liên lạc với nhau. Sau 4 năm học đại học sư phạm, cô ấy đã xây dựng gia đình với một người đàn ông khác đang công tác tại trường và cô ấy cũng được giữ lại làm trợ giảng, rồi giảng viên của một trường đại học có tiếng tại Hà Nội.

Cái tin cô ấy lấy chồng thực sự làm tôi bị sốc và suy sụp bởi tình cảm của tôi và cô ấy vẫn vô cùng sâu đậm. Mọi vết thương rồi cũng sẽ lành theo thời gian. Sau 8 năm học tập và lao động tại nước ngoài, tôi đã trở về nước. Thật bất ngờ khi đón tôi ở sân bay, ngoài những người thân của tôi còn có thêm cả mẹ con cô ấy. Trong suốt dọc đường về quê tôi, chúng tôi không nói được với nhau lời nào. Vết thương lòng tưởng đã lành miệng giờ lại thêm một lần rỉ máu.



Ảnh minh họa
Sau đó, em mới ngập ngừng cho tôi biết chuyện gia đình em tan vỡ. Người chồng của em là một kẻ hay cờ bạc, rượu chè lại có thói vũ phu nên cuộc sống của em vô cùng ngột ngạt. Không chịu được sự hành hạ của chồng, em đã chủ động ly hôn và hiện giờ hai mẹ con em đang sống với nhau trong một căn gác trọ chật hẹp.

Những tình cảm tưởng đã tắt lịm trong tôi giờ lại bùng lên mạnh mẹ. Đứa con bé nhỏ của em cũng rất yêu quý và quấn quít với tôi khiên tôi cũng thấy được an ủi. Đã nhiều lần em xin lỗi tôi và mong tôi hiểu, thông cảm cho những khó khăn của em khi phản bội lời hứa với tôi khi mới tốt nghiệp phổ thông. Qua những việc làm em dành cho tôi, tôi biết em vẫn còn yêu tôi. Còn tôi cũng không đành lòng khi nhìn em một mình vật lộn với cuộc mưu sinh giữa trốn thị thành.

Tôi đã tha thứ tất cả cho em và chủ động ngỏ lời cầu hôn với em. Việc làm của tôi không chỉ khiến em mà làm cho tất cả mọi người trong gia đình, bạn bè tôi đều ngạc nhiên. Em đã khóc rất nhiều vì sự bao dung của tôi còn những người thân thì kịch liệt phản đối.

Bố mẹ tôi là những người phản đối mạnh mẽ nhất. Họ cho tôi là “thần kinh” khi một chàng trai chưa vợ, lại được ăn học đoàng hoàng, có bằng cấp cao mà lại phải đành lòng lấy “gái nạ dòng”. Mà cô ấy lại là người đã từng phản bội tôi để lên xe hoa với người khác.

Những người bạn thân của tôi và cô ấy cũng tỏ ra “không hiểu” quyết định của tôi và mong tôi có cái nhìn sáng suốt hơn trong chuyện này. Bởi giờ không chỉ là chuyện có tha thứ hay không những lỗi lầm xưa cũ mà còn là chuyện cơm áo gạo tiền, với đứa con - kết quả cuộc hôn nhân trước của cô ấy lúc nào cũng ở giữa mối quan hệ của chúng tôi. Họ sợ rằng, tôi sẽ không thể vượt qua nỗi ám ảnh vì sự phản bội, vì sự có mặt của đứa con với người chồng trước của cô ấy.

Những lời khuyên của mọi người thực sự cũng khiến tôi phải suy nghĩ lại về quyết định của mình. Nhưng nhìn mẹ con cô ấy, tôi lại cho rằng quyết định của mình là đúng đắn. Những luồng suy nghĩ ấy cứ giằng xé tâm can tôi. Sự phản đối của gia đình bạn bè tôi đều có cơ sở nhưng tình yêu thì đôi khi chả thể có một cơ sở nào có thể giải thích được. Nhưng đây đâu chỉ là tình yêu lãng mạn của tuổi học trò nên tôi cũng không thể đem cái lý tưởng của tình yêu để quyết định mọi việc.

Hơn tuần này, tôi đề nghị cô ấy không gặp nhau để cả hai có thời gian suy nghĩ trước khi đi đến quyết định cuối cùng. Chắc giờ này cô ấy cũng đang rất đau khổ. Còn tôi, tôi cũng đứng trước một quyết định vô cùng khó khăn. Liệu một chàng trai chưa vợ như tôi, có nên kết hôn với người phụ nữ đã từng có chồng, có con?

Nguồn: TTONL
BACSI.com