Tôi là người vợ đau khổ vì sống với một người chồng có tâm lý bất thường, và một người mẹ chồng đáng thương. Chúng tôi cưới nhau được 3 năm, nhưng chồng tôi cương quyết không cho tôi cái quyền thực hiện thiên chức của người phụ nữ - được làm mẹ!

Chồng tôi luôn tránh né để tôi không được mang thai, anh nói không muốn có con mặc dù anh rất yêu thương tôi và chúng tôi đều khoẻ mạnh. Trong cuộc sống hằng ngày, anh rất tử tế với mọi người, anh là người có học, sống rất tốt. Mẹ chồng tôi là người hết sức khắt khe, bà luôn răn dạy chúng tôi phải yêu thương và thật thà với người thân. Chồng tôi không dám nói dối mẹ vì cứ mỗi lần anh lỡ lời nói dối là mẹ anh giận đến ngất đi. Mẹ chồng tôi giáo dục con rất nghiêm nhưng vẫn không can thiệp được về đường con cái của chúng tôi.


Cách đây hơn 2 tuần, có một người đàn ông lớn tuổi tìm đến nhà gặp mẹ chồng và chồng tôi. Lúc đó tôi mới biết ông ấy chính là ba chồng tôi, người mà lâu nay tôi cứ ngỡ đã chết. Sau cuộc găp gỡ của họ, chồng tôi đã kể tôi nghe về thời niên thiếu đầy cay đắng của mẹ con anh. Khi anh vừa nói được tiếng "ba, mẹ" thì cũng là lúc ba anh bỏ mẹ con anh đi với người tình cũ, con của họ lớn hơn anh những 6 tuổi, nghĩa là ba anh đã lừa dối mẹ anh trong khoảng thời gian đến với nhau. Mẹ anh đau khổ tột cùng vì cùng lúc phải nuôi con nhỏ, lại mất việc, tìm việc thì không ai thuê người có con nhỏ, tìm chồng thì chồng biệt tăm. Rất may lúc đó có một người bạn của mẹ cũng khá giả, đã giúp mẹ một chân tạp vụ trong cơ quan của chú ấy. Mẹ anh đã cố gắng làm việc để quên đi nỗi đau trong lòng và kiếm tiền nuôi con khôn lớn. Anh thương mẹ vất vả và tưởng rằng ba chết sớm, nên luôn chăm chỉ học hành cho mẹ vui lòng.

36 tuổi, anh gặp và yêu tôi, rồi quyết dịnh cưới tôi về làm vợ. Trước ngày cưới của chúng tôi, mẹ anh đã kể anh nghe những vất vả và nỗi đau trong tim mà mẹ anh đã có với ba anh trong 36 năm qua. Mẹ muốn anh đã cưới vợ thì phải yêu thương và đừng gây khổ cho bất kỳ ai, vì như vậy mẹ sẽ rất đau lòng. Cũng từ khi biết được sự thật về người ba tưởng đã chết, anh đã quyết định không sinh con, vì anh không muốn ba anh có cháu nội (ba anh và người kia sinh ra 6 người con gái). Anh nói ông ấy đã bỏ anh đi, tức là không xem anh là con, vậy thì coi như ông ấy đã tuyệt tự tuyệt tôn, anh không muốn sinh con là vì vậy.

Hôm ba anh tìm gặp anh và mẹ chồng tôi, mẹ chồng tôi thì khóc, còn anh thì dửng dưng xem ông như người xa lạ, anh nói với ông: "Ông không phải là ba tôi, ông không thấy nhục nhã khi đến gặp mẹ tôi và tôi để nhắc về quá khứ sao? Tôi không lạ gì chuyện thấy người sang bắt làm họ hàng". Tôi biết và hiểu nỗi đau vặt vẹo trong tâm hồn của anh và mẹ. Căn nhà lặng lẽ hơn và buồn thảm hơn từ ngày ba anh xuất hiện, hình của ba anh trên bàn thờ đã được anh gỡ xuống cho vào nhà kho. Mẹ chồng tôi thì ngày nào cũng nước mắt ngắn dài nhắc về những ngày tháng vất vả môt mình với đứa con đỏ hỏn trên tay. Tôi hằng đêm cũng khóc vì nỗi đau của chồng và của mẹ, tôi thương họ, và tôi cũng thương tôi. Tôi không biết làm thế nào để giúp họ và giúp tôi để tôi có được quyền làm mẹ.

Theo Megafun.vn
Bacsi.com