Tôi và em quen nhau khi tôi học vượt môn Marketing, còn em thì học cải thiện điểm môn ấy.

Khi ấy em đã là sinh viên năm cuối, còn tôi chỉ mới là sinh viên năm nhất nhưng chúng tôi bằng tuổi nhau và cùng sinh năm 1986, cái tuổi con cọp mà nhiều người hay bàn tán nói khó dựng vợ gả chồng. Và thật may mắn khi chúng tôi được vào cùng một nhóm với nhau để thuyết trình.

Khi tôi gặp em, tôi cảm thấy có điều gì đó rất thân quen và gần gũi, không biết có phải khi cùng tuổi thì nói chuyện sẽ dễ đồng cảm hơn và tôi bắt đầu thích và yêu em. Nhưng tôi không dám nói ra chuyện đó vì tôi vẫn là một người con trai trầm cảm và nhút nhát. Khi thi xong môn marketing, tôi và em hay liên lạc, đúng hơn là tôi chủ động nhắn tin trước, chúng tôi hỏi thăm đủ chuyện, về gia đình, về bạn bè, chuyện học hành và chuyện tương lai. Những ngày ấy tôi rất vui, có khi chúng tôi nhắn tin qua lại bằng tiếng anh để chúng tôi cùng trau dồi vốn tiếng anh. Đó là những ngày tôi hay mơ mộng và bắt đầu có cảm tình với em.


Ảnh minh họa (ảnh internet)

Rồi hè cũng đến tôi phải về quê kiếm việc làm 2 tháng hè vì trên thành phố tôi không biết xin công việc gì vì trước đó tôi đã từng đi xin vào làm phục vụ cho mấy quán ăn, quán café nhưng họ đòi kinh nghiệm. Nghe mà buồn cười. Thế rồi tôi về quê và xin vào làm công nhân ở một xí nghiệp tỉnh. Ngày đầu tiên đi làm, em có nhắn tin động viên và bảo tôi cố gắng. Tôi rất vui mỗi khi tôi nhận được tin nhắn của em.

Có lần tôi đã từng viện cớ gia đình rằng trên trường kêu lên làm thủ tục gì gì đó và cũng đi tìm nhà trọ để 2 tuần sau tôi lên học lại. Nhưng cốt chỉ là tôi muốn lên thành phố gặp em vì tôi đã yêu em và rất nhớ em. Chúng tôi mới quen nhau chỉ 2-3 tháng thôi nên tôi không thể khẳng định rằng em có thích tôi không nhưng với tôi tôi cảm nhận được tình yêu mà tôi đã dành cho em, đó là tình yêu đầu đời của tôi, mối tình đầu muộn của một thằng con trai 23 tuổi đời. Sau một hồ nói chuyện em cũng đã đồng ý ra gặp tôi và cùng đi uống nước với tôi. Tôi rất vui vì tôi gặp được em, cũng không phí thời gian dành một ngày công lên thành phố gặp em.

Những ngày sau đó chúng tôi thường hay liên lạc với nhau nhiều hơn nhưng cũng chỉ là những lời hỏi thăm và động viên trong cuộc sống. Tôi chưa dám thổ lộ tình cảm của tôi với em vì chúng tôi chỉ gặp nhau có mấy lần và cũng vì tôi là một người con trai trầm cảm, nhút nhát nên tôi chưa thể nói với em. Rồi chúng tôi ít gặp em hơn, vì việc học và việc đi dạy thêm làm tôi không có thời gian hẹn em đi uống nước, đi ăn và nói chuyện. Có phải mối tình đầu của tôi chỉ là những cảm xúc mờ nhạt như vậy cho đến một ngày tôi cảm thấy rất buồn và nhớ đến em. Tôi không sao không suy nghĩ về em, tôi muốn thổ lộ tình cảm của tôi cho em biết nhưng sao tôi quá hèn nhát, tôi không dám gọi điện ra hẹn em để nói chuyện.

Tôi bắt đầu suy nghĩ và tôi đã quyết định có thể gặp em tôi sẽ không dám nói nhưng tôi có thể nhắn tin nói tình cảm của mình. Và rồi tôi cầm điện thội nhắn tin rằng tôi đã yêu em ngay từ lúc gặp em trên giảng đường. Tôi hồi hộp chờ tin nhắn của em và rồi cũng có tiếng chuông tin nhắn, tôi vừa run và vừa sợ, và điều tôi sợ cũng đến với tôi. Một tin nhắn chỉ vài từ ngữ nhưng dủ để tôi hiểu ra rằng em chỉ xem tôi là bạn, chỉ là bạn mà thôi. Tôi khóc, khóc cho mối tình đầu không như mộng, khóc cho lòng yếu đuối và nổi cô đơn. Và rồi tôi vốn trầmcảm nay càng trầm hơn, mỗi khi lên lớp tôi ít nói chuyện với ai, về nhà chỉ muốn nằm và suy nghĩ rồi khóc một mình. Từ đấy tôi ít liên lạc với em.

Tôi muốn quên đi mối tình đầu của tôi nhưng tôi càng muốn quên thì hình ảnh của em lại hiện về trong tâm trí tôi, ánh mắt hồn nhiên, cụ cười của em luôn làm con người ta vui, tôi nhớ em tha thiết và chỉ muốn gọi điện nhắn tin với em, chỉ muốn nghe giọng nói của em, chỉ cần một tin nhắn của em cũng có thể tôi sẽ vui hơn, sẽ yêu cuộc sống này hơn. Nhưng tôi chỉ biết chôn vùi nỗi đau đầu đời, chôn vùi tình cảm của mình.

Đôi lúc tôi không kiềm chế được nổi nhớ nhung, tôi vẫn yêu em nhiều lắm. Tôi chỉ có thể nhắn tin để chúc em ngủ ngon và chúc em có nhiều giấc mơ đẹp vì chỉ có những tin nhắn ấy em mới ít nhắn tin lại. Tôi chỉ muốn cho em hiểu và biết tôi yêu em, quan tâm em như thế nào mà rủ lòng thương cho tôi một cơ hội được yêu em.

Tôi đã không gặp em từ ngày ấy. Tôi ít đi học trên lớp, nếu có đi thì cũng vào lớp mà tâm trí tôi không dành cho bài vở. Tôi muốn tìm việc gì làm thêm nữa để tôi không còn thời gian suy nghĩ về en, không còn thời gian để nhớ em và mơ mộng. Hai tháng qua tôi ít liên lạc với em, nếu có thì cũng chỉ là những tin nhắn một chiều tôi gửi cho em vì không sao tôi không suy nghĩ về em.

Rồi một hôm, em có việc cần tôi giúp đỡ tìm người cho hội thảo của một ông khách nước ngoài. Lúc ấy tôi mời em ra gặp để nói chuyện, tôi được gặp lại em qua bao tháng trời tôi chỉ biết suy nghĩ muờng tượng ra hình ảnh của em trong tâm trí. Em vẫn đẹp như ngày nào, vẫn nụ cười làm cho bao phiền muộn và nỗi cô đơn buồn chán trong con người tôi tan biến. Từ đấy chúng tôi gặp nhiều hơn, chúng tôi cũng hay nhắn tin nhiều hơn. Tôi cảm nhận tình cảm của tôi dành cho em cũng nhiều hơn, sao tôi yêu em và nhớ em nhiều lắm mỗi khi không nhắn tin và gặp em. Chúng tôi thường hay rủ nhau đi ăn vặt, đi uống café. Mỗi lần ngồi đối diện với em, tôi như không thể nào nói ra được rằng tôi yêu em biết dường nào. Có lẽ vì lời tỏ tình đầu tiên của tôi đã bị em từ chối nên tôi không còn dám nói ra rằng tôi rất yêu em.

Tôi cứ phải suy nghĩ, cứ phải dằn vặt bởi tính tôi sao mà yếu đuối, sao mà nhút nhát. Ngồi gần em tôi như tê dại vì vẻ đẹp của em, cả giọng nói lẫn nụ cười làm cho tôi ấm áp, hạnh phúc nhưng cũng làm tôi phải lo sợ rằng tôi mất em. Tôi vẫn biết rằng em có yêu tôi hay không, nhưng điều đó không thể ngăn cấm tôi yêu em được. Đó sẽ là mối tình đầu đời rất đẹp của tôi. Tôi cũng biết em đã từng yêu một người và đã chia tay, nên tôi không thôi hy vọng rằng một ngày nào đó em nhận ra tình cảm của tôi và yêu tôi. Tôi vẫn luôn luôn hy vọng và tin điều đó, rằng một ngày nào đó tôi sẽ có em. Tôi được nắm tay em đi trên con đường dài thật dài, trên con đường ấy có cả hoa, nụ cười và hạnh phúc.

Tôi còn nhớ, có lần em về quê đem lên cho tôi những cái bánh Pía mà lần đầu tiên tôi ăn, nó rất ngon, nó là đặc sản của quê em. Tôi vẫn không thể nào quên những chiếc bánh Pía đó và tôi đã dặt cho em một biệt danh là bánh Pía. Tôi vẫn hay gọi em là bánh Pía, sao tôi cảm thấy em đáng yêu biết dường nào và cái tên bánh Pía cũng dễ thương nữa.

Rồi ngày qua ngày, chúng tôi vẫn thường hay gặp nhau, cùng nhau đi uống café, đi ăn rất vui vẻ. Chúng tôi vẫn hay kể nhiều chuyện cho nhau nghe về cuộc sống, về việc làm và việc học hành. Chúng tôi động viên cho nhau khi mỗi lần gặp chuyện buồn. Đã hai năm chúng tôi quen biết nhau, dù chưa nhận lời yêu tôi nhưng tôi cũng cảm thấy rất vui vẻ, rất hạnh phúc vì tôi luôn có em mỗi khi tôi buồn chán trong cuộc sống. Đôi lúc tôi lại cảm thấy chạnh lòng ganh tỵ mỗi khi tôi đi làm về đêm, vẫn trên con đường buổi sáng tôi đi làm, thì có bao nhiêu là cặp tình nhân tay trong tay, trao cho nhau những cái nhìn trìu mến,những nụ hôn nồng thắm. Rồi tôi lại nghĩ về hoàn cảnh của mình, về một mối tình vẫn chưa có trở thành hiện thực mà nghẹn ngào rơi lệ.

Tôi nghĩ về em nhiều hơn, sao trong tôi cứ mãi nhớ về em, nhớ em nhiều quá, tôi ước rằng tôi được yêu em, tôi cần tình yêu đó, tình yêu xuất phát từ hai phía. Thực tại tôi cảm thấy buồn nhiều hơn, tôi tự an ủi mình rồi mọi chuyện cũng sẽ qua đi, rồi tình yêu đó sẽ có ngày nở rộ. Tôi mong đợi và hy vọng điều ấy đã từ lâu. Tôi mong tình yêu của em dành cho tôi biết dường nào.

Tôi luôn tự nhủ rằng tôi sẽ cố gắng lên, tôi vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Có phải tôi đang đi qua những miền nhớ, những nổi đau, có ai mà được hưởng trọn vẹn niềm vui và hạnh phúc từ cuộc sống từ lúc cha mẹ cho mình một hình hài, cho mình một tâm hồn và một hơi thở của sự sống. Tôi sẽ tập làm quen dần với những nỗi buồn và những thất bại mà tôi có thể vấp ngã, ta sẽ luôn tươi cười và chấp nhận những gì tôi đáng được nhận và cả những thứ mà tôi không bao giờ muốn nhận vì đó là một món quà của cuộc sống dành tặng cho tôi. Và tình yêu của tôi dành cho em cũng vậy, tôi sẽ luôn hy vọng và tin rằng cuộc sống này sẽ tươi đẹp, và ta sẽ đón nhận những niềm vui, những nụ cười dù rằng đôi lúc cuộc sống làm tôi mệt mỏi.

Nhiều lúc tôi muốn thoát khỏi thực tại này, tôi muốn tìm một góc khuất nào đó của cuộc đời mà nơi đó không còn có sự hiện diện của những nổi buồn vu vơ, của những cảm xúc rối loạn, của những nhịp tim lạc nhịp mà đau nhói, hay một cảm giác hụt hẫng vô thần rùi nghĩ rằng tôi đang tồn tại vì ai, vì cái gì. Nhưng trong những lúc ấy tôi lại nghĩ về em, một người tôi đã bắt gặp và đã yêu trong cuộc đời này, tôi yêu em. Có em tôi biết giờ đây tôi đang tồn tại, mặc dù em không hiểu tôi, chưa nhận lời yêu tôi nhưng có em và được yêu em là tôi thấy được niềm vui, thấy được ý nghĩa cuộc đời của tôi lắm rồi. Đó là một tình yêu đơn phương đau khổ nhưng vẫn hạnh phúc vì được hy vọng và chờ đợi.

Khi tôi viết bài tâm sự này thì em đã về quê xin việc vì trên thành phố không có duyên với em. Tôi vẫn hay nhắn tin gọi điện động viên em, tôi muốn em có một công việc tốt vì khi nhìn thấy em vui em cuời tôi mới cảm thấy tôi vui. Tôi rất lo lắng cho em và rất nhớ em dù rằng tôi với em chưa phải là người yêu của nhau. Xa em tôi càng yêu em và nhớ đến em rất nhiều. Tôi vẫn đang chờ đợi điều kỳ điệu vào tình yêu tôi dành cho em. Cho anh một tình yêu em nhé…bánh Pía.

Nguồn: TTONL
BACSI.com