Thật tâm thì em cũng bi quan, em nghĩ chuyện gì đã có 2 lần thì chắc chắn sẽ xảy ra lần thứ 3, mỗi lần em nói thế, anh đều nói em khờ và suy nghĩ lung tung. Anh dành cho em tình cảm nồng nàn hơn xưa, ấm áp hơn xưa, dù cho bây giờ em và anh ở cách xa nhau gần 70 cây số. Anh không mở miệng từ chối những cô gái thích anh nhưng anh luôn tìm cách cho họ thấy anh yêu em, đi chơi chung anh chở em theo, anh nắm tay em trước mặt những người đó, một cách nhẹ nhàng và lịch sự. Anh giới thiệu em với bạn bè của anh, cách vài tuần, em lên thăm anh, nấu cơm, ủi đồ cho anh, cách vài tuần anh xuống thăm em, và cuối cùng “chuyện đó” cũng xảy ra.


Em cứ chống chếnh với mối tình này 4 năm... (Ảnh minh họa)

Em trao cho anh cuộc đời con gái sau hơn ba năm yêu nhau nhọc nhằn với 2 lần tan vỡ. Em với anh rất hòa hợp nhau về chuyện đó, anh luôn để ý đến cảm giác của em và chiều chuộng em, mặc dù cũng có những lúc anh giống như trở về với tính cách của con người trước đây, lạnh nhạt, vô tâm và hờ hững…Nhiều lúc anh không thèm nhắn tin hay điện thoại cho em, em kêu anh xuống thăm thì anh luôn tìm lý do thoái thác. Đến nỗi có lúc em phải nói dối là mình có thai để anh xuống. Khi điện thoại thì cãi nhau, nhưng khi gặp nhau thì mọi bực dọc khó chịu đều tan biến hết. Anh xuống phát hiện em nói dối có thai, anh chỉ giận một chút rồi hết, anh xuống là mọi chuyện trong nhà anh làm hết cho em, từ giặt đồ, rửa chén hay quét nhà.Cũng có lúc gây gổ, cãi cọ, nhưng em và anh luôn cố gắng điều chỉnh con người mình. Anh và em chưa bao giờ to tiếng với nhau.

Có lần em giận, anh nhẹ nhàng bảo, “Em bây giờ đã là người thân thiết nhất của anh, có những chuyện em hãy thông cảm và hiểu chứ đừng trách móc anh, sau này mỗi khi xảy ra chuyện gì, em và anh cũng hãy suy nghĩ, nhường nhịn và khuyên bảo nhau, được không em?”. Anh đưa em về ra mắt gia đình, anh cũng hay xuống nhà em chơi, mỗi lần anh muốn đưa em về nhà anh, anh đều xin phép nhà em rồi mới đưa em đi, rồi sau đó, dù có tối hay mệt, anh cũng đưa em về tận nhà đúng giờ mà chị em cho phép. Trong mắt gia đình em, anh là một người lễ phép, nghiêm túc và chừng mực.

Nhưng gia đình anh không vừa ý em, mẹ anh và anh 2 của anh, với các em thì không phản đối, hơn nữa anh 2 và em gái của anh cũng quý em; nhưng cha anh không đồng ý vì ngoại hình của em không xứng với anh. Chuyện này cũng làm em và anh khó xử một thời gian, lần đó thấy em khóc, anh cũng khóc theo, nhưng anh nhất quyết với em rằng anh sẽ không bỏ em, anh sẽ thuyết phục gia đình, anh nói quan trọng là ở quyết định của anh. Lúc đầu em định bỏ cuộc, nhưng anh động viên em và sau một thời gian thì cha anh cũng ưng thuận. Chỉ có điều khiến em trăn trở, đó là tuy anh có tình cảm với em như thế nhưng em nhận thấy anh có vẻ nặng nề khi em nhắc đến chuyện hôn nhân

Tết vừa qua, anh cũng đưa em về nhà anh, rồi qua nhà ngoại anh chơi. Mọi người hỏi em là thế nào với anh, anh cũng thẳng thắn thừa nhận em là bạn gái, nói chung tất cả bên anh đều biết chúng em yêu nhau và mọi người đều quý em. Em nghĩ giờ phút này mình chỉ cần chờ đợi đến lúc để danh chính ngôn thuận trở thành của nhau, vì cả 2 gia đình đều đã biết, em với anh cũng không còn nhỏ và đã có việc làm ổn định. Thế nhưng chỉ nửa tháng sau, anh lại trở thành con người khác – một con người thứ 2 vẫn thường hay thay thế anh trong lúc quen em- anh lại vô tình, lại lạnh lùng…

Và anh lại đề nghị chia tay. Lần này em không thể chịu đựng được, em cần phải biết lý do tại sao chỉ trong vòng 2 tuần mà anh lại thay đổi nhanh đến thế, trong khi trước đó 2 tuần, anh còn giới thiệu em với họ hàng của anh, hơn nữa trong khoảng thời gian từ đó đến nay, em nhớ rằng mình cũng không hề làm gì có lỗi với anh, cũng không cãi cọ gì với nhau? Anh không nói, nhưng em phải biết, em không thể để mọi chuyện đi vào vết xe đổ của 2 lần trước, em cần phải biết lý do.

Và cuối cùng thì anh nói, nói lý do anh muốn chia tay em, cũng là lý do của hơn một năm trước, và đó cũng là một sự thật mà đối với em như một cú sốc nặng nề không lường được. Anh nói anh không phải là một người bình thường, anh có tình cảm đặc biệt với…một người đàn ông khác. Ngày đầu gặp em, anh đã yêu em thật lòng, nhưng dần dần anh phát hiện ra sự thật đó. Lúc đầu anh chỉ nghĩ đó là một sự ngưỡng mộ thông thường, nhưng anh đã lầm, mọi việc không đơn giản như anh đã nghĩ. Anh quay lại với em vì anh tưởng rằng mình sẽ vượt qua được cái suy nghĩ vớ vẩn đó, nhưng anh nhận ra anh không làm được, mỗi khi nhớ đến em, chỉ một chút thôi là tự nhiên anh lại nghĩ đến người đó (người anh nói là một người đồng tính), và mỗi khi anh lạnh nhạt với em cũng là vì nguyên nhân đó.


Em thực sự sốc khi anh nói anh yêu say đắm người đàn ông khác (Ảnh minh họa)

Anh sợ đến một ngày, anh không thể kiềm chế được bản thân, lúc đó anh sẽ làm em khổ hơn bây giờ. Anh nói rằng anh rất đau khổ, anh căm ghét và ghê tởm chính con người mình, anh sợ đến một ngày tất cả mọi người sẽ biết sự thật thì anh cũng không biết phải làm sao. Anh muốn chết đi nhưng anh đang cố sống vì cha mẹ, anh bảo em nếu thương anh thì hãy vì anh mà sống tốt, đừng suy nghĩ hay làm gì dại dột, nếu em có mệnh hệ nào thì anh cũng đi theo. Anh ôm em vào lòng, rồi anh khóc, lần thứ 2 em thấy anh khóc sau lần cha anh không cho em với anh quen nhau.

Đến nước này thì em còn biết làm gì ngoài việc phải chia tay anh, em không tin anh chỉ vì muốn chia tay em mà đặt ra chuyện đó, bởi vì anh là một người rất sĩ diện, mà ngày còn yêu nhau em vẫn hay bảo anh là “bệnh sĩ” quá nặng. Với tính cách một người như anh thì việc anh tự bịa ra mình là người như thế thì hoàn toàn không thể. Nhưng em cũng không nhận thấy chút gì gọi là cố gắng hay miễn cưỡng khi anh ở gần em. Khi ở cạnh em, anh vẫn có bản chất của một người đàn ông, anh vẫn có hứng thú với em, em hoàn toàn nhận ra điều đó. Em không biết mình phải làm gì, khi giờ đây, tình yêu anh và em đang đi vào ngõ cụt?

Trả lời:

Chào em gái,

Đọc thư của em, chị thấy em là một cô gái rất trong sáng, thành thật, có gì đó rất dứt khoát, khái tính. Chị rất tiếc khi em lại rơi vào hoàn cảnh này. Người yêu em nếu chị không nhầm được xếp vào người lưỡng tính. Chưa có một con số thống kê đầy đủ nào về người “lưỡng tính” ở Việt Nam nhưng có một bộ phận không nhỏ người “lưỡng tính” đang sống “giấu mình” giữa những người dị tính và đồng tính. Họ là những người bình thường về mặt nhận thức lẫn hành động nhưng trớ trêu thay, “tạo hóa” đã ban cho họ một trái tim có 2 ngăn để yêu thương cả nam lẫn nữ, mặc dù họ không muốn thế.

Thực tế, về mặt sinh lý của anh ta vẫn bình thường, nhưng chỉ lưỡng tính về tâm lý và mặt xã hội trong các mối quan hệ. Người lưỡng tính có thể yêu và sống chung với người khác giới lẫn cùng giới. Họ vốn dĩ là người có sự phát triển tâm lý bình thường, nhưng do người đồng giới lôi kéo quan hệ. Ban đầu do tò mò, hiếu kỳ khiến họ chấp nhận. Lâu dần, họ càng lún sâu vào mối quan hệ tréo ngoe này.

Người lưỡng tính phải che giấu thân phận thật của mình, luôn giày vò bản thân và lo sợ người yêu khác giới phát hiện. Họ ít khi được sống thật với tình cảm của mình, hầu như toàn bộ thời gian họ đều cảm thấy bế tắc và khổ sở với lối sống lầm lỗi của bản thân. Vậy mà họ không đủ ý chí để dứt khoát chọn lựa một mối tình, để lại bao hệ lụy và ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân sau này.

Vướng vào chuyện này, anh ấy cũng rất bị động, đủ đau khổ rồi. Chị nghĩ em đừng nhiếc mắng, trách móc anh ta. Thay vào đó, em nên thông cảm và thật lòng chia sẻ với anh ấy.

Lời khuyên cuối cùng dành cho em đó là hãy thử "mở rộng" trái tim để đón nhận những mối quan hệ bên ngoài và nên quên bạn trai hiện tại của em.

Chúc em sáng suốt!

Chị Thanh Bình (Eva.vn)

BACSI.com