Em năm nay 24 tuổi, đã tốt nghiệp hơn một năm và đang có một công việc ổn định. Tuy cuộc sống không sung túc như bao người nhưng em cảm thấy mình cũng đã một phần nào thành công khi có thể tự lo cho cuộc sống của mình mà không phải nhờ cậy vào người khác. Em là mẫu người an phận, không thích bon chen, chỉ muốn một cuộc sống bình dị nhưng tình yêu của em thì lại quá nhiều trắc trở, nhiều lúc em cũng muốn quên nhưng xem ra để quên đi một người không hề dễ dàng một chút nào.

Em đã gặp anh, giữa lúc em hoàn toàn vô tư, thoải mái và không vướng bận bởi bất cứ một đau khổ, trăn trở hay suy nghĩ gì về tình yêu cả. Lúc đó anh chuyển từ nhà trọ khác đến ở chung phòng một người bạn đang ở chung dãy nhà trọ với em, em đã gặp anh. Lúc đó em học năm thứ hai Cao đẳng và anh đang học năm 2 (và cũng là năm cuối) Trung cấp chuyên nghiệp cùng trường.

Lúc đầu, tuy ở cùng dãy nhà trọ nhưng 2 đứa em không tiếp xúc và cũng không nói chuyện nhiều với nhau. Rồi cũng không biết từ lúc nào, em lại cảm thấy hình như mình biết ghen tuông, biết buồn và giận khi anh thân thiết với những người con gái khác, nhưng em chỉ dám để trong lòng vì nghĩ tình cảm của mình chỉ là một tình cảm đơn phương (sau này anh nói lại em mới biết khi đó anh cũng để ý em nhưng cũng có những suy nghĩ giống như em nên cả hai đã để lãng phí một thời gian dài thích nhau mà không nói). Anh lúc đó trong mắt em không như những người con trai khác, trước khi học Trung cấp anh đã từng đi làm một năm, anh học giỏi, chăm chỉ, ít chơi bời nhậu nhẹt, không phung phí, ăn mặc giản dị, mỗi lần về quê anh đều đón xe đò chứ không có xe máy riêng như người khác.

Cho đến một ngày em phát hiện ra gia cảnh của anh không hề giống như vẻ bề ngoài mà anh có. Và điều đó làm cho em thêm suy nghĩ, mọi thứ anh có đều hơn em, em chỉ là một đứa mồ côi cha mẹ, nhà nghèo, ngoại hình không xinh xắn, anh thì cuộc sống khá giả, đẹp trai, hát hay, được nhiều người thích. (Chỉ có một điều duy nhất em thấy mình xứng tầm với anh đó là em và anh đều có thành tích học tập khá giỏi, lần trao học bổng nào ở trường cũng có tên cả anh và em, và đó cũng là điều làm cho mọi người phải ngưỡng mộ).


Ngày anh đến với em, hạnh phúc biết bao (Ảnh minh họa)

Hơn nữa xung quanh anh có quá nhiều cô gái, và anh cũng rất galant nên em nhiều lần cảm thấy mất tự tin.

Tuy 2 đứa em đều không nói ra nhưng có lẽ tình yêu có ngôn ngữ vô hình, thái độ của em và anh thì người ngoài cuộc cứ nhìn vào là biết, thế nên bạn bè, các anh chị ở chung nhà trọ đã tìm cách gắn kết, tạo cơ hội cho em với anh. Rồi qua những lần trò chuyện tâm tình, anh cũng tâm sự với em rằng gia đình anh ngày xưa khó khăn như thế nào, anh đã trải qua thời thơ ấu của mình một cách thiếu thốn ra sao, dần dần em càng yêu anh hơn, và em bất chấp hoàn cảnh để đến với anh.

Thế nhưng khi đã chính thức quen nhau, thì càng lúc em càng cảm thấy anh thay đổi, anh lạnh nhạt thờ ơ, không quan tâm đến em như ngày đầu tiên nữa, mặc dù cuộc sống anh vẫn như xưa, vẫn chăm học, không chơi bời, không có người con gái khác. Nhiều lần em nói cho anh biết cảm giác của em buồn như thế nào khi thấy anh như vậy, nhưng anh vẫn dửng dưng, anh không quan tâm đến em, em buồn, em nói với anh điều đó, anh khó chịu…và rồi việc gì đến đã đến, chúng em chia tay ngay cuối năm đó, khi chỉ mới làm người yêu của nhau chưa đầy 2 tháng.

Sang năm học mới, em dọn sang nhà trọ đối diện, còn anh ra trường nhưng vẫn ở lại để đi làm, và thỉnh thoảng bọn em lại gặp nhau. Thú thật, tình cảm của em dành cho anh chưa bao giờ mất, em vẫn yêu anh như ngày đầu tiên, càng nhìn thấy anh, em càng buồn và cũng không muốn dành tình cảm cho bất cứ ai ngoài anh. Bạn bè cũ cho em biết, thấy anh buồn, hay uống rượu nhiều và nhất là từ khi chia tay với em, anh chưa hề quen ai khác. Mọi người đều thắc mắc, tại sao em yêu anh, anh yêu em, sau khi chia tay, cả em và anh đều không có người yêu mới mà tại sao cả hai cứ tự làm khổ cho nhau đến bao giờ. Em cũng không biết nữa, em chỉ thấy mình không hiểu nổi anh, em yêu anh nhưng không biết anh đang nghĩ gì và muốn gì nữa. Chỉ biết rằng mỗi khi gặp nhau, cả hai đều có chút gì đó khó nói, em cũng vậy và bằng tình cảm của mình em cảm thấy anh cũng như thế, nhìn vào mắt nhau, em nhận ra đâu đó vẫn còn đọng lại một thứ gọi là tình yêu.

Một thời gian sau đó, anh đề nghị quay lại, và em đồng ý. Cũng như lần trước, tình yêu trong sáng anh và em chỉ dừng lại ở những cái nắm tay và những nụ hôn lên má, em thấy anh quan tâm đến em hơn, em thấy em biết kiềm chế bản tính đa cảm và đa nghi của mình hơn. Nhưng cuối cùng những gì đem lại cũng giống như lần trước, trong tình yêu của em và anh giống như có một cái gì đó nặng nề, áp lực, em muốn anh dành thời gian cho em nhiều hơn, thì trái lại anh viện lý do này đến lý do khác để biện hộ, em cảm thấy dường như anh chán nản với em, khó chịu với em, mặc dù ngoài em ra, anh không hề có người con gái khác, không khí giữa 2 người càng ngày càng ngột ngạt đến mức không chịu nổi, có khi liên tục mấy ngày anh không thèm liên lạc với em, em tìm anh thì anh chỉ ngồi đó im lặng mà không nói một lời.


Sau khi chia tay, anh lại bảo quay lại (Ảnh minh họa)

Sau gần 3 tháng quay trở lại, anh nhắn tin đề nghị chia tay. Và lần này em thật sự giận, em mắng anh một trận, anh chỉ ngồi nghe mà không một lời giải thích hay trả lời, hay thậm chí nói lại với em. Anh chỉ im lặng và im lặng. Sau đó, anh nhắn tin xin lỗi em, anh nói rằng anh là một thằng đàn ông tồi, anh có lỗi với em, nhưng không mong em tha thứ cho anh mà chỉ mong em quên anh mà đi tìm người khác tốt hơn anh. Em tự ái, phần vì giận nên đồng ý ngay mà không cần biết lý do. Lúc đầu, em cũng dự định sẽ ở lại nơi học (và cũng là quê anh) để làm việc để được sống gần anh và xây dựng tương lai sau này, nhưng bây giờ thì chắc đã hết, tốt nghiệp xong, em trở về quê tìm việc làm, cắt đứt liên lạc với anh, và em thật sự nghĩ rằng mọi chuyện đến đây là chấm hết.

Thế nhưng, mọi chuyện không dừng lại ở đó. Em trở về quê xin được một việc làm ổn định, và cho hình ảnh của anh ngủ yên trong một góc trái tim em. Em dành thời gian và mở cửa lòng để tìm hiểu một người khác, mặc dù phải công nhận một sự thật, anh trong tim em vẫn luôn đường hoàng giữ một vị trí lớn. Nhưng em đã không còn đau khổ như ngày mới chia tay nữa. Dù không ở gần nhau nhưng thông qua bạn bè, em vẫn biết tin tức về anh, và anh cũng thế. Anh cũng đã đi làm, và cũng vẫn một mình một bóng, anh chỉ chơi với những người bạn trai chứ chưa tìm cho mình một nửa yêu thương khác.

Lễ 30-4 năm ngoái, em cùng bạn bè cũ hẹn nhau đi chơi, vì từ lúc ra trường mỗi đứa đi một nơi đến giờ chưa có dịp gặp lại. Và cũng nhân dịp này, em gặp lại anh, và em cũng biết rằng có một người đang dành tình cảm cho anh rất nhiều nhưng anh vô tư không biết. Khi biết chuyện đó, em cũng không buồn, không ghen, em vẫn nói chuyện, cười đùa với anh như đối với một người bạn cũ. Thế nhưng, tối hôm đó, khi tàn tiệc, tất cả đều ngà say, do bạn bè thân thiết nhau từ lâu nên bọn em trai gái cứ ngủ chung phòng mà không ngại hay kiêng cữ gì cả, khi mọi người đều đi ngủ thì chỉ còn lại anh và em. Dường như mọi ưu tư, mọi khúc mắc chất chứa trong lòng trong suốt thời gian qua nay cứ qua hơi men mà bộc lộ. Anh nói rất nhiều, nhiều hơn tất cả từ trước đến giờ cộng lại, nói về những cảm xúc của anh trong thời gian qua, về tình cảm của anh, về những nỗi niềm từ tận đáy lòng mà từ lâu anh kìm nén. Em và anh đã nói với nhau nhiều lắm, anh nói với em rằng, anh chia tay vì một lý do riêng mà anh không thể nói, anh chỉ xin em đừng hỏi, hãy bỏ qua chuyện đó mà cho anh một cơ hội cuối cùng. Anh nói anh chỉ yêu mình em, và em tin đó là sự thật.

Em đã suy nghĩ rất nhiều về lời đề nghị của anh, em vẫn còn yêu anh nhưng em sợ cảnh ngày xưa sẽ lặp lại, bởi vì 2 lần vừa qua, em đã rất khó khăn để đưa mình trở lại cuộc sống bình thường. Em nói với anh rằng bây giờ mình đã lớn, em muốn tìm cho mình một tình yêu chân thật, nghiêm túc để có thể tiến tới hôn nhân chứ không phải một mối tình bồng bột kiểu sinh viên là muốn yêu thì yêu, không yêu thì bỏ. Và anh trả lời, anh đã suy nghĩ rất kỹ, bây giờ anh không còn là sinh viên, anh biết mình muốn gì và đang làm gì, anh cũng mơ ước một gia đình êm ấm , trong đó có anh, em và con… Sau hơn một tháng suy nghĩ, cuối cùng, em và anh lại bắt đầu làm lại lần thứ 3. Bạn bè chọc ghẹo, bảo em và anh sao giống đóng phim thế, thấy cũng giống thế thật, bởi vì em rất yêu anh.

(còn tiếp)


Chị Thanh Bình (Eva.vn)

BACSI.com