Tại sao anh có thể đối xử lạnh lùng và tàn nhẫn với tôi như vậy được chứ?

Tôi đã làm gì sai hay tôi không tốt? Chẳng lẽ tình yêu tôi dành cho người là sai ư? Ngày ấy, anh đến thật nhẹ nhàng và hôm nay anh ra đi như một cơn gió thoáng qua.

Tôi và anh yêu nhau khi còn ngồi trên ghế nhà trường vào những ngày cuối cấp của năm học 12. Yêu nhau được 7 tháng thì tôi chủ động nói lời chia tay do hai người bất đồng về quan điểm sống, không hợp tuổi và phải chịu nhiều áp lực từ gia đình (hai bên phản đối chuyện chúng tôi yêu nhau), cũng vì năm cuối cấp nên ai cũng phải tập trung vào việc học để chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp và đại học sắp tới.

Tôi đã thất bại và phải ở nhà. Tôi lao vào công việc và sống khép kín với mọi người xung quanh. Còn anh vì muốn cho bằng bạn bè nên anh đã đi học trung cấp.

Sau 5 tháng kể từ ngày tôi và anh chia tay, tưởng rằng mọi liên lạc giữa tôi và anh đã hoàn toàn chấm dứt. Nhưng không phải vậy! Anh đã chủ động gọi điện cho tôi. Chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất vui vẻ… Anh còn tâm sự với tôi rằng: từ lúc chia tay tới giờ anh chưa yêu ai ngoài tôi, trong lòng anh vẫn còn yêu và nhớ tôi nhiều lắm… và muốn làm lại với tôi, nhưng tôi không đồng ý.

Thỉnh thoảng anh vẫn gọi cho tôi và đề cập lại chuyện quay lại với tôi. Thấy anh có vẻ thật lòng tôi đã đồng ý không một chút do dự.

Nhưng cuộc đời đâu ai biết trước được chữ “ngờ”. Ngày anh về nhà, đêm đó tôi và anh đã gặp nhau nhưng được một lúc thì anh đòi về. Hôm sau, nếu như tôi không đi chơi thì tôi sẽ không phải chứng kiến cảnh anh đi bên người con gái khác tay trong tay ôm nhau rất tình cảm…

Tôi chỉ là người lấp khoảng trống trong những lúc anh cần mà thôi!


Thấy tôi mà anh xem như người xa lạ và quay mặt đi như người không quen biết… lúc đó tim tôi như chết lặng! Tôi thật sự không dám tin vào mắt mình nữa. Nếu không bắt gặp cảnh anh đi bên người con gái khác thì giờ này tôi vẫn còn ngu muội tin vào cuộc tình ảo này.

Tôi cảm thấy anh thật sự ghê tởm và là một thằng đàn ông đểu giả. Tôi không ngờ mới đêm qua còn nằm bên tôi, vậy mà hôm sau anh có thể đi bên người con gái khác. Chẳng lẽ đàn ông sinh ra là vậy sao? Họ coi phụ nữ như một món đồ, cần thì sử dụng và khi không còn gì để lợi dụng nữa họ đá đi một cách không thương tiếc?

Không thể kìm nén được nữa, những giọt nước mắt của tôi bắt đầu rơi xuống và ngày một nhiều hơn. Cả đêm đó tôi đã khóc và không ngủ được. Tôi cảm thấy buồn và thất vọng về tình yêu! Tôi không còn hi vọng để sống nữa, tim tôi đau nhói như muốn vỡ tung ra thành những mảnh vụn… Giờ tôi mới thấm thía được cái cảm giác bị người yêu phản bội nhục nhã và đau đớn là thế nào.

Những ngày qua tôi sống mà như đã chết… Tôi luôn tự hỏi phải chăng anh làm vậy là để trả thù tôi hay anh chỉ coi tôi là người lấp khoảng trống trong anh những khi không có người kia ở bên?

Tại sao anh có thể đem tình yêu của tôi ra đùa một cách quá đáng như vậy được chứ? Tại sao không phải là người khác mà lại là tôi? Làm như vậy anh vui lắm sao? Thấy người khác đau khổ thì anh mới hạnh phúc sao? Nếu không yêu tôi, thì xin anh hãy tránh xa tôi ra và xin anh đừng giẫm nên vết thương của tôi nữa…

Những ngày tháng sau này tôi không biết sẽ ra sao nữa? Tôi phải làm gì để quên được anh... và tôi biết để quên được anh là quá khó đối với tôi. Làm sao tôi có thể quên được anh trong khi tôi vẫn còn yêu anh nhiều vậy chứ… Nhưng tôi cũng không thể chấp nhận được sự thật là anh đã có người khác và không còn yêu tôi nữa.

Vâng! Tôi chỉ là người lấp khoảng trống trong những lúc anh cần mà thôi! Nếu người đã không thuộc về mình thì có níu kéo cũng không thể hạnh phúc. Tôi sẽ ra đi! Cho dù tim tôi không thể quên được anh… Tôi biết làm vậy là đang lừa dối bản thân và tự hành hạ thể xác mình… nhưng tôi không thể làm gì hơn điều đó. Chỉ có như vậy thì tôi mới có thể tiếp tục sống và sống mà thôi! Nhưng sẽ không còn là tôi của ngày xưa nữa…



Theo Socola