Em và cậu ấy quen nhau qua mạng, một người miền bắc – một người miền nam. Tuy ở xa nhưng chúng em thường xuyên nhắn tin nói chuyện với nhau.Tình cảm cứ thế lớn dần lên, sau một thời gian chúng em trở thành một cặp dù chưa từng gặp nhau.Chúng em xưng hô "vợ chồng" như bao đôi khác.Cho tới khi chuẩn bị thi tốt nghiệp cấp 3 có một chuyện đã xảy ra.Cô bạn cùng lớp với cậu ấy nói “yêu cậu ấy nhiều lắm”. Điều đáng nói là cô ấy là người mà cậu ấy từng thích thầm năm lớp 10 nhưng không dám nói. Giờ đây người ta chủ động tỏ tình trước nên cậu ấy có vẻ xao lòng. Cậu ấy vẫn nhắn tin, điện thoại cho em, vì không muốn cả hai tổn thương nên cậu ấy chưa quyết định chọn ai. Nhưng em có cảm giác cậu ấy nghiêng về cô gái kia nhiều hơn.

Quê nội em ở Hải Phòng gần quê của cậu ấy nên thi đại học xong em xin bố mẹ cho ra thăm cậu ấy vì lúc đó cậu ấy đang nhập viện mổ u xương. Đó là lần đầu tiên chúng em gặp nhau.Em ở lại bệnh viện với cậu ấy một đêm chiều hôm sau về Hải Phòng, vài ngày sau em quay lại miền nam. Cuộc chiến chọn lựa giữa hai người con gái vẫn kéo dài tới tận lúc bọn em có kết quả thi đại học. Em đậu, cậu ấy rớt và học trung cấp. Khi em phát hiện mình bị ứ máu não phải nhập viện mổ nếu không sẽ nguy hiểm tới tính mạng, qua cậu bạn thân của em, cậu ấy đã nói rằng quyết định lựa chọn cô gái kia. Mặc dù vậy sau đó cậu ấy vẫn thường xuyên nhắn tin, điện thoại hỏi thăm em rất tình cảm. Và rồi không hiểu vì lí do gì, cô gái kia đã quyết định chia tay cậu ấy. Cậu ấy đã đồng ý.

Tết đến, em xin phép bố mẹ về quê nội ăn tết nhưng thực chất là để gặp cậu ấy cho thỏa nỗi nhớ mong. Và ba má em đồng ý. Hai ngày đầu tiên em ở nhà cậu ấy. Gia đình cậu ấy tỏ ra rất quý mến em, còn muốn giữ em ở lại ăn tết cùng cho vui. Lần đó, chúng em đã “vượt rào “. Một tháng sau em quay lại miền nam, dù rất buồn nhưng hai đứa vẫn phải tạm xa nhau.Những ngày tháng sau đó, cậu ấy trở nên rất lạnh lùng, không còn nhắn tin điện thoại hỏi thăm em như trước nữa khiến em buồn vô cùng. Em có liên lạc cậu ấy cũng chỉ trả lời qua loa lấy lệ.


Lần gặp nhau đó chúng em đã "vượt rào" (Ảnh min họa)

Em yêu cầu cậu ấy hãy nói thật suy nghĩ trong lòng liệu cậu ấy có chờ được em không? Và câu trả lời của cậu ấy là: “Tình cảm khó nói lắm, đặc biệt là khi người yêu không ở bên cạnh”. Em hỏi: "Anh muốn chia tay phải không?", cậu ấy trả lời em: "không biết". Em hiểu như vậy là có nghĩa là cậu ấy đã muốn buông xuôi rồi.

Em phát hiện ra mình có thai và quyết định tự đi phá thai một mình. Em không muốn cậu ấy biết vì sợ cậu ấy phải suy nghĩ khi mà cậu ấy lại đang mang trong mình căn bệnh tràn dịch phổi và u xương. Mặc dù rất đau đớn nhưng em không còn cách nào khác.Cả em và cậu ấy còn quá nhỏ, sự nghiệp cho có gì, suy nghĩ cũng chưa chín làm sao có thể có con lúc này được.Hơn nữa, ba má và mọi người xung quanh sẽ nhìn nhận chuyện này ra sao?Vì vậy em lẳng lặng đi phá một mình.Chuyện đó chỉ có em và cậu bạn thân thiết nhất biết mà thôi.

Từ khi tự mình bỏ hài nhi đó, em đau khổ lắm. Nỗi buồn không thể nói thành lời. Mỗi lần ra công viên nhìn thấy trẻ con em đau lòng lắm. Em ước giá mà có thể giữ đứa con lại bên mình. Hàng đêm trong mơ em còn thấy gặp nó dù cho em chẳng hề biết mặt mũi đứa bé thế nào.

Nhưng giờ đây cậu ấy lại muốn chia tay và rời xa em. Em gần như điên cuồng, em nhắn tin van xin cậu ấy đừng bỏ em lại một mình. Em bỏ cả lòng tự trọng của mình chỉ mong cậu ấy quay lại nhưng cậu ấy vẫn không suy chuyển. Cậu ấy dùng những từ tàn nhẫn nhất để nói với em: em chỉ là người thay thế cô người yêu cũ, tình yêu dành cho em đã chết rồi, ko yêu nữa được chưa, tôi có người yêu rồi…Cậu ấy nói chấp nhận tình yêu của em là sai, vì sai nên ko muốn sai thêm nữa. Cậu ấy nói sợ tình yêu của em.Dù rất đau đớn nhưng không hiểu sao em không thể giận cậu ấy.Điều duy nhất em muốn làm lại là mong muốn níu giữ cậu ấy ở bên mình.

Em buồn bã, khóc lóc và không thiết tới điều gì. Cậu bạn thân của em biết chuyện quá tức giận nên đã nói chuyện em đi phá thai cho cậu ấy biết. Nhưng cậu ấy không tin chuyện đó là có thật. Cậu ấy thẳng thắn nói: "Mặc dù còn yêu em nhưng không thể sống và yêu lúc nào cũng cô độc như vậy".

Em hiểu cảm giác của cậu ấy bởi việc yêu xa là rất cô đơn và tủi thân. Nhưng em không thể chấp nhận được nỗi đau quá lớn này. Em vừa mất đi đứa bé và cậu ấy – người mà em yêu thương nhất, người mà em trao trọn tất cả những gì quý giá nhất lại muốn từ bỏ em. Gần 3 năm với bao kỉ niệm, tình yêu lớn lao và đời con gái mà em dành cho cậu ấy. Tất cả cậu ấy đều đang tâm vất bỏ. Cậu ấy không biết rằng chỉ cần nghe cậu ấy nói, cậu ấy cười em đã hạnh phúc biết nhường nào.Những lúc cậu ấy quan tâm em dù nhỏ thôi em cũng vô cùng mãn nguyện.Em chỉ cần như thế thôi.Cậu ấy là nghị lực cho em trong mọi việc, em cảm thấy bình yên khi có cậu ấy bên cạnh.Vậy mà giờ đây cậu ấy lại bỏ rơi em.


Em vừa phá bỏ đứa bé thì cậu ấy cũng rời xa em (Ảnh minh họa)

Em có liên lạc với người yêu cũ của cậu ấy với tư cách bạn bè. Trong một lần vì quá buồn bã và đau khổ, em đã nói chuyện về cái thai để cô ấy biết. Nào ngờ cô ấy đã kể với cậu ấy. Vậy là cậu ấy nghĩ em muốn rêu rao chuyện hai đứa nên đã dùng những từ ngữ cay độc, tỏ thái độ khinh thường và miệt thị em: "Muốn nói với ai nữa thì nói hết đi", "Đem cả cái chuyện đứa bé mà tôi chẳng biết là có thật hay không ra để nói, đừng bao giờ nhắn tind điện thoại vào số này nữa". Lòng em như tan ra từng mảnh. Em có giải thích gì cậu ấy cũng ko tin. Em đành im lặng và nói rằng: "Rồi anh sẽ hiểu".

Em thật sự rất đau khổ. Em chưa bao giờ thấy mình yếu đuối như thế này. Em yêu cậu ấy hơn chính bản thân em, em rất cần cậu ấy. Điều làm em đau nhất là không có lí do chia tay và em cũng ko biết sự thật có phải cậu ấy có người yêu khác không ? Lòng em rối và đau, cổ họng em nghẹn đắng lại vì em không muốn tin người em yêu, em tin tưởng nhất lại như thế.Kỉ niệm xưa cứ tràn về làm em chạnh lòng hơn.Em nhớ lúc ở bên cậu ấy rất hạnh phúc nhưng giờ tại sao lại như thế này….???

Em cố cười mà lòng đau đớn vô cùng. Em phải làm sao đây? Thật ra lí do gì khiến cậu ấy như thế? Chị có thể nói cho em biết được không? Em có sai gì không để cậu ấy lạnh nhạt tuyệt tình với em đến thế? Em đã nói sẽ đợi cậu ấy nhưng cậu ấy bảo: "Khỏi cần đợi". Nhưng em thấy mất mát lớn quá và nhục nhã nữa. Giờ đây em vừa khóc vừa cười và thấy mất niềm tin nữa. Em là cô gái mạnh mẽ mà giờ lại yếu đuối đến lạ lùng. Em nhớ cậu ấy rất nhiều. Em muốn đợi cậu ấy . Em cảm giác rằng cậu ấy sẽ về. (Em gái).,

Trả lời:

Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những lời tâm sự của mình về cho chuyên mục. Đọc thư của em, chị nhận thấy những lời em đánh giá “…Chúng em còn quá trẻ, sự nghiệp còn chưa có gì, suy nghĩ cũng chưa chín chắn..." quả thực là lời lí giải cho tất cả những kết cục buồn mà giờ đây em phải đón nhận.

Qua thư của em, chị thấy em là một cô gái sống tình cảm và coi trọng tình yêu. Mối tình của em và cậu ấy được bằng đầu qua mạng, xuất phát từ một thế giới ảo. Và suy cho đến cùng, tất cả những gì mà em và cậu ấy trong suốt cuộc tình ấy cũng “hư ảo” như vậy. Em và cậu ấy quen nhau khi cả hai còn quá trẻ, những cảm xúc của tuổi mới lớn cộng thêm em và cậu ấy không hề có cơ hội được bên nhau để hiểu về nhau là những dự báo cho việc mối tình đó không thể lâu bền.

Em đã quá vội vàng khi trao những gì quý giá nhất cho cậu ấy khi mà khoảng thời gian các em bên nhau, tìm hiểu về tính cách và kiểm chứng tình cảm của nhau chưa nhiều. Đó là sai lầm của em. Giờ đây, cậu ấy muốn chấm dứt với em cũng là điều không quá khó hiểu. Có thể với cậu ấy mối tình này chỉ là một chút gió lạ mà thôi. Em muốn níu giữ, muốn chờ đợi cậu ấy quay về nhưng điều đó là rất khó. Em cần hiểu rằng, ngay cả khi em và cậu ấy không có những xung đột trong chuyện tình cảm, thì việc các em có thể đến được bên nhau trong khi những điều kiện trước mắt còn quá mù mịt là một trở ngại không hề đơn giản. Hai em ở xa nhau, sẽ rất khó để có thể đến với nhau nếu sự quyết tâm không lớn.

Chị biết giờ đây em đang cảm thấy thất vọng và chán nản vì em đã cho đi rất nhiều để rồi nhận lại sự trống rỗng. Điều em cần làm bây giờ là thôi nghĩ về những kỉ niệm thời quá khứ để rồi tự hành hạ bản thân mình. Hãy tự xóa bỏ sự ám ảnh của người ấy trong em, đừng cho rằng em không thể yêu thương ai khác nữa. Xét cho cùng, em và cậu ấy yêu nhau trong xa cách nên giờ việc học cách quên một người với em cũng không phải là quá khó khăn.

Những sai lầm đó của em sẽ khiến cuộc sống phía trước gặp khó khăn hơn. Nhưng nếu em biết nỗ lực và cố gắng, sống thật tốt, có trách nhiệm và nghiêm khắc với bản thân em vẫn có thể gặp được một người tốt, hiểu và thông cảm với những gì em đã trải qua. Em còn trẻ, chưa có gì là quá muộn. Giờ đây em hãy cố gắng học tập thật tốt, tạo dựng một sự nghiệp cho mình. Đồng thời em phải lấy những sai lầm trong quá khứ làm bài học cho quãng đời phía trước để có thể tìm được hạnh phúc đích thực cho riêng mình.

Hãy dũng cảm và mạnh mẽ lên! Hãy nhớ rằng bên cạnh em còn có những người luôn yêu thương và giúp đỡ em.

Chúc em may mắn và hạnh phúc.

Chị Thanh Bình (Eva.vn)

BACSI.com