Hai đứa ngồi bàn kế hoạch cưới xin. Niềm hạnh phúc ngập tràn hai đứa sẽ được cùng chung lối về, chung nhà chung cửa, chung chăn chung gối, rồi sẽ có những đứa con chung mà cả hai hết sức mong chờ. Bao nhiêu niềm khao khát, bao nhiêu mộng ước về cuộc sống lứa đôi tưởng như sắp có được mà lại tan như bong bóng xà phòng.


Ngày nhận lời yêu, hai đứa hứa hẹn cùng chia sẻ với nhau, không giấu diếm, không gây tổn thương. Anh nói: "Anh không giấu em điều gì". Mình cứ tin, cứ yêu, không nghi ngờ. Giờ chuẩn bị đi đến hôn nhân tôi lại nói: "Trước khi cưới nếu còn điều gì giấu em không". Vậy là anh đã thú nhận từng ly hôn và có đứa con riêng. Nghe vậy tim tôi như muốn vỡ nát. Tôi khóc như mưa suốt hai hôm nay, không ăn không uống, vẫn đi làm, vẫn đi học mặc dù người trông cứ ngơ ngơ.

Tôi từng chia tay với anh một lần vào thời gian gần đây nhưng tôi không đau khổ thế. Cảm giác bị lừa dối, bị biến thành con ngốc nó mới tệ làm sao. Học hành nhiều làm chi, trong khi ngu ngơ và nhẹ dạ, mấy thông tin về người ta cũng không biết mà còn định cưới với xin. Tôi có đọc bài viết và những chia sẻ cho người cùng hoàn cảnh, đa phần nói có thể cảm thông. Tôi có thể kết hôn với người từng ly dị, nhưng không muốn bên cạnh người đã lừa dối mình. Nếu không phải hoàn cảnh của tôi, tôi cũng khuyên nên bao dung. Nhưng lúc này tôi lại trở nên ích kỷ hơn bao giờ hết. Tôi ghét là người phụ nữ thứ 3, sau con gái, mẹ anh ta. Tôi ghét khi hình dung cứ cuối tuần anh ta về "nhà ngoại" sum vầy cùng con cái, có khi cả vợ cũ. Tôi ghét khi anh ta ôm ấp đứa con đáng thương và thiệt thòi của anh ta thay vì đứa con được cho là đầy đủ hơn của hai đứa.

Nếu sống chung và làm mẹ của con anh ta, tôi không tự tin là mình có thể yêu thương nó như con đẻ của mình (dù mọi người đánh giá là mình thương người và nhân hâu). Khi nghe tin tôi mang thai chắc niềm vui của anh ta cũng giản dị hơn nhiều, có khi mặt còn nhăn tịt vào, ừ thì lại có con, ừ thì vẫn là bố. Giờ tôi phải làm sao? Tôi đã quyết định rời xa anh ta nhưng sao lòng tôi vẫn khó chịu thế này, sao nỗi đau không hề vơi bớt, sao nỗi nhớ vẫn cứ dâng đầy. Hãy cho tôi lời khuyên!

Theo NS
Bacsi.com