Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    ChiLe's Avatar
    ChiLe Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    13,332

    Cool Người phụ nữ bịt mặt xin con

    Khi cô gái trẻ tiến lại gần, ông Khang nhận ra đôi mắt và cái mũi sao giống mình thế.

    Hồi ấy, ông Khang giám đốc nông trường mới 45 tuổi. Bất ngờ ông nhận được lệnh thuyên chuyển công tác về Hà Nội. Ông Khang chỉ có 3 ngày để bàn giao và chia tay mọi người. Đêm cuối cùng trước khi ra đi, cảm thấy bâng khuâng nhớ cảnh nhớ người, ông đã tắt đèn lên giường đi ngủ mà không sao ngủ được.

    Bỗng nghe như có tiếng gõ của nhè nhẹ. Ông Khang khẽ hỏi: “Ai đấy?”. Không có tiếng trả lời. Ông thấy lạ mở hé cửa ra xem ai. Thoạt đầu ông giật mình phát hoảng, sau định thần nhìn lại hoá ra một phụ nữ dáng người nhỏ nhắn mặc bộ quần áo đen, mặt bịt khăn đen, đến hai con mắt cũng đeo kính đen nốt, không thể biết là ai được. Thấy người phụ nữ tỏ ý muốn vào phòng, ông Khang lấy hết can đảm mời vào. Cô ta đưa ra trước ông một mảnh giấy vuộng vắn. Khang đem ra chỗ có ánh đèn chăm chú đọc: “Anh Khang. Em là ai, anh không cần biết. Em có ý định xin anh một đứa con từ lâu rồi nhưng không dám. Ngày mai anh đi, hôm nay em mới dám xin. Đêm nay anh cho em nhá. Em cám ơn anh rất nhiều”.


    Khang ngẩn người nhìn lại cô gái lần nữa nhưng vẫn không thể nhận ra là ai. Cô gái nhẹ nhàng đứng sát vào Khang vòng tay ôm ngang người. Trong đời, kể cả đêm tân hôn, chưa bao giờ Khang thấy rung động đến thế. Cô gái ngửa mặt lên chờ đợi, hơi thở ấm áp lướt qua má Khang. Ông không cầm lòng được, ôm ghì lấy cái thân hình mềm mại và ấm áp, hôn như mưa lên cái khăn che mặt. Đêm ấy hầu như hai người thức trắng đêm. Khang thấy như có một cái gì bí ẩn kích thích tính mạo hiểm của đàn ông, khiến ông không hỏi thêm một câu nào. Họ trao nhau không chỉ đứa con mà cả tình yêu nồng cháy.

    Sáng sớm hôm sau, ông Khang ra đi. Ông được về gần nhà với vợ con, lại cuốn vào nhiệm vụ mới liên miên cũng chẳng có lúc nào nhớ tới người con gái che mặt đêm ấy nữa. Thấm thoắt đã hai chục năm. Đang nghỉ hưu, ông Khang nhận được giấy mời giám đốc cũ về dự lễ kỷ niệm 30 năm ngày thành lập nông trường.

    Có một cô gái tiếp tân chừng 20 tuổi xinh xắn trắng trẻo bưng nước đến mời đại biểu. Ông Khang nhận ra đôi mắt và cái mũi sao giống mình thế. Cầm chén nước ông hỏi: “Tên cháu là gì, cháu là con ai?”. Cô gái cười e lệ: “Thưa bác cháu tên là Liên, con mẹ Minh chủ tịch công đoàn”. Lúc ấy ông Khang mới nhìn kỹ chủ tịch đoàn và nhận ngay ra cái dáng người nhỏ nhắn của bà Minh. Tiến đến gần, ông thân mật hỏi: “Em có nhận ra anh không”. Bà chủ tịch công đoàn cười rất vô tư: “Anh hỏi buồn cười thế, anh là giám đốc cũ ở đây ai chả biết”. Cho đến lúc bịn rịn chia tay về Hà Nội, bà chủ tịch vẫn không nói cái điều mà ông Khang chờ đợi. Họ chia tay như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại. Có lẽ bà không muốn gây ra những rắc rối cho những ngày nghỉ hưu thanh thản cuối đời của ông Khang. Ông cũng hiểu điều đó, chỉ lưu luyến nhìn hai mẹ con không nói thêm một câu nào.

    Trịnh Trung Hòa – Theo PLXH
    afamily.vn


    BACSI.com

  2. #2
    clover Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    2,191

    Mặc định

    cuộc đời

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •