Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    GoalVip Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    5,380

    Mặc định Một cô gái “đứng đường” như tôi có thể có một tình yêu thực sự?

    Tôi sinh ra trong một gia đình đông con ở vùng núi Bắc trung bộ. Tuy nhà nghèo nhưng bố mẹ tôi vẫn cố gắng để cho chị em chúng tôi ăn học đầy đủ. Thương bố mẹ vất vả nên tôi chỉ theo học hết cấp THCS rồi nghỉ học ở nhà phụ giúp bố mẹ nuôi các em.

    Khi tôi bước vào tuổi 17 là năm gia đình tôi gặp rất nhiều khó khăn. Mẹ tôi mắc căn bệnh hiểm nghèo (ung thư dạ dày), việc chạy chữa rất tốn kém. Mọi thứ trong nhà phải bán hết để lo thuốc thang cho mẹ. Bố tôi trở nên còm cõi vì lo lắng và vất vả. Thế mà vẫn chưa đủ lo chạy chữa cho mẹ. Nhìn thấy bố mẹ là tôi đau thắt ruột gan.

    Trong cảnh cùng cực ấy, một người chị họ về chơi đã nói với bố mẹ để tôi đi phục vụ cho một quán nước ngoài Hà Nội. Chị ấy hứa sẽ đưa trước "lương" của tôi để bố lo thuốc thang cho mẹ. Một cô gái 17 tuổi như tôi đâu có thể lường hết được những cạm bẫy của người đời. Nghĩ rằng có thể giúp được bố mẹ trong lúc khốn cùng, tôi đã nhận lời với người chị ấy ra Hà Nội làm phục vụ quán nước.


    Ảnh minh họa

    Từ đó, cuộc đời tôi đã bước sang một trang mới - tủi nhục và đau đớn. Người chị gái "tốt bụng" mà trước đó tôi từng ngưỡng mộ và biết ơn vì đã giúp gia đình tôi trong lúc khó khăn đưa tôi đến một cái "quán nước" không có bàn ghế gì cả chỉ có những căn phòng nhỏ nằm san sát vào nhau. Đặc biệt, có rất nhiều cô gái ăn mặc hở hang, nói năng thô tục đang ngồi nhìn tôi với con mắt rất kì lạ.

    Tôi đã thấy ngạc nhiên và nghi ngờ nhưng cũng không dám hỏi chị. Rồi chị ấy dặn rằng người già, người trẻ đều phải gọi bằng anh hết. Lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra công việc mình làm là gì. Tôi khóc lóc đòi về thì chị ta dọa sẽ đưa đi Trung Quốc bán rồi về đòi tiền bố mẹ tôi Trước những lời doạ dẫm của người chị vô nhân tính, tôi rất sợ hãi. Nhưng chẳng có cách nào có thể trở về được vì tôi hoàn toàn không biết đường về và còn bị hai người đàn ông lạ mặt luôn theo sát từng bước chân.

    Tôi phải ngồi với những người đàn ông xa lạ, nồng nặc mùi rượu bia và luôn có những hành động thú vật với tôi. Họ ép tôi uống rượu tôi cứ lịm dần, lịm dần trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc. Khi tỉnh lại, tôi bàng hoàng, trên người mình không có lấy mảnh vải che thân bên cạnh là một người đàn ông trung tuổi. Tôi hiểu điều gì xảy ra với mình nhưng tất cả đã quá muộn.

    Từ đó, chúng vừa doạ nạt, đánh đập, vừa dỗ ngon dỗ ngọt để ép tôi tiếp khách. Tôi đành ngậm ngùi lầm lũi tiếp tục công việc dơ dáy ấy với hi vọng sẽ kiếm đủ tiền giúp bố mẹ. Một năm sau mẹ tôi qua đời. Bố tôi cũng trở nên kiệt quệ vì mệt mỏi và đau khổ. Tôi phải thay bố mẹ nuôi các em ăn học. Thế là lại thêm một lí do để tôi tiếp tục công việc bẩn thỉu ấy.

    Khi các em tôi đủ lớn, tôi quyết định từ bỏ việc làm dơ bẩn ấy và đi thật xa để làm lại cuộc đời. Tôi xin làm công nhân một công ty nhỏ ở Bình Dương. Mặc dù công việc vất vả nhưng tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm và thanh thản đến kì lạ. Trong những ngày tháng làm việc tại đó, tôi có quen biết một người làm bảo vệ của công ty. Anh rất quan tâm đến tôi, luôn chia sẻ với tôi những buồn vui trong công việc cũng như trong cuộc sống. Rồi đến một ngày, anh ngỏ lời yêu tôi.

    Lời tỏ tình đầu tiên trong đời tôi được nghe làm tôi sung sướng và hạnh phúc vô cùng. Tôi có thể có một gia đình nhỏ với những đứa con dễ thương. Nhưng liệu anh ấy có chấp nhận khi biết tôi là một người con gái đã có thời lầm lỡ? Tình yêu chân thành của anh ấy làm tôi không đủ dũng cảm để đón nhận. Tôi không muốn làm khổ anh ấy. Thế là tôi lại chạy trốn. Tôi bỏ việc ở Bình Dương về quê để tìm kiếm một chút bình yên. Nhưng anh tìm về nhà tôi để mong tôi đón nhận tình cảm yêu thương của anh giành cho tôi.

    Trước sự chân thành đó của anh, tôi đã kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện cuộc đời mình. Anh hoàn toàn bị sụp đổ trước sự thật phũ phàng ấy. Có lẽ anh sẽ không thể chịu đựng được một người vợ đã từng đem thân xác của mình cho thiên hạ mua vui. Liền mấy ngày, anh như người mất hồn, cứ đi ra lại đi vào khiến tôi vô cùng thương xót và hận mình đã làm anh bị tổn thương.

    Tôi nói với anh rằng tôi không muốn gặp anh nữa, mong anh hãy về Bình Dương. Cuộc đời này còn có nhiều người tốt hơn tôi rất nhiều. Anh ngồi im lặng rồi đột ngột nói với tôi: "em phải đi trên con đường đó hoàn toàn không phải do em lựa chọn. Biết được hoàn cảnh đó, anh chỉ càng yêu và thương em nhiều hơn thôi. Anh tin và mong mình là người đem lại hạnh phúc cho em". Tôi thực sự hạnh phúc khi nghe những lời đó của anh nhưng một nỗi sợ hãi vô hình cứ đeo bám tôi. Liệu đó có phải là những lời nói thật lòng hay chỉ là một sự thương hại đối với một người con gái đã lỡ bước lầm đường như tôi. Liệu tôi có thể có được hạnh phúc thực sự nếu lúc nào quá khứ ấy cũng đeo bám và hành hạ tâm can của hai chúng tôi. Và tôi có nên đón nhận tình cảm đó của anh?


    Nguồn: TTONL
    BACSI.com

  2. #2
    Doraemon's Avatar
    Doraemon Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    1,635

    Mặc định

    lúc mới yêu thì như vậy nhưng cưới nhau rồi mọi chuyện lại khác nữa bạn ơi thật thương cho hoàn cảnh của bạn nhưng bạn đã chọn 1 con đường ko dễ dàng để có 1 tình yêu thật sự

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •