Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    Ronny's Avatar
    Ronny Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    1,352

    Mặc định "Mắc Cạn" Vì Hứa Cưới

    Tôi và em yêu nhau từ khi còn là sinh viên. Vì nhà nghèo, tôi phải đi làm thêm từ năm nhất, còn gia đình em có phần khá hơn. Dù không có nhiều thời gian dành cho em nhưng chúng tôi vẫn gắn bó, sẻ chia mọi buồn vui.

    Mỗi ngày, lúc 0g, em thường ngồi trước cửa nhà trọ của em chờ tôi đi làm thêm về. Hai đứa tâm sự khoảng 30 phút rồi tôi về nhà mình cách đó khoảng 10 phút đạp xe.

    Chỉ cần mỗi ngày có 30 phút hay những hôm chủ nhật cầm tay nhau dạo công viên cũng đủ làm chúng tôi hạnh phúc thật nhiều. Có lúc tôi trách mình không đem đến cho em một tình yêu lãng mạn hơn, đưa em đến những khu vui chơi nổi tiếng thay vì cứ dạo công viên "miễn phí". Nhưng em “mắng” tôi, bảo em không cần những điều đó, chỉ cần mỗi ngày được ở bên tôi dù một chút thôi cũng mãn nguyện.

    Chúng tôi thường cùng vẽ ra và hứa với nhau về một tương lai “cổ điển”: ra trường có công việc ổn định sẽ thưa ba mẹ hai bên “góp gạo thổi cơm chung”. Một tương lai lãng mạn như vậy giúp chúng tôi cố gắng hơn trong học tập.


    Nhưng mấy ai biết trước tương lai?


    Ngày tôi ra trường cũng là ngày anh Hai tôi báo tin cha bị tai biến mạch máu não. Nợ nần bắt đầu chồng chất. Lâu lâu, bệnh cha lại tái phát nên đồ đạc trong nhà cứ đội nón ra đi trong khi nợ chưa dứt.

    Đám hỏi của anh Hai cũng phải tạm ngưng. Anh Hai phải xin giữ xe cho một quán ăn buổi tối trong khi mệt nhọc của một ngày làm thợ hồ chưa tan biến. Mẹ dù mưa hay nắng vẫn đạp xe đi mua ve chai, không dám nghỉ ngơi, ăn chẳng dám ăn, tất cả chỉ để dành cho gia đình.

    Một lần về thăm nhà, nhìn anh Hai làm việc suốt ngày đêm, nhìn mẹ tiều tụy, tôi bật khóc như đứa trẻ bị đánh đòn oan. Lên Sài Gòn, tôi quyết làm việc thật tốt, kiếm thật nhiều tiền để san sẻ với anh Hai và mẹ một phần gánh nặng. Rồi tôi cũng tìm được việc. Trừ tiền trọ, tiền sinh hoạt, mỗi tháng tôi dư gần 1 triệu đồng gửi về gia đình.

    Em tỏ ra thông cảm với hoàn cảnh gia đình tôi. Thế nhưng em vẫn liên tục nhắc "lời hứa cưới" và mỗi lúc càng nhắc thường xuyên hơn. Tôi đã giải thích về ý định phụ giúp gia đình nên chưa thể cưới. Em lại nói tôi hứa sau khi có việc làm ổn định sẽ cưới vậy mà khi đã có việc rồi lại “neo” cưới. Tôi xin em cho tôi thêm thời gian đến khi gia đình qua cơn sóng gió.

    Em tạm quên lời hứa ấy nhưng cũng chỉ được một vài ngày, em lặp lại "bài ca" mệt mỏi ấy và hai đứa cãi nhau kịch liệt.

    Bây giờ, những giây phút bên nhau dường như rất nặng nề, căng thẳng, tưởng sắp chia tay nhưng rồi cũng dịu lại. Cách đây mấy ngày, em ra “phán quyết” trong vòng 6 tháng nếu tôi không đến hỏi cưới và đám cưới diễn ra sau đó 4 tháng thì em sẽ chia tay tôi vì không thể chờ tôi mãi.

    Tôi thấy có lỗi với em. Nhưng làm sao tôi có thể vui vẻ cưới khi còn đó gánh nặng gia đình? Làm sao tôi có thể rũ bỏ trách nhiệm với bậc sinh thành nay đang lao đao trong bệnh tật, nợ nần?

    Rất nhiều câu hỏi “làm sao” mà tôi lại không thể chia sẻ với em. Em sẽ cho rằng tôi lấy lý do đó để “neo” cưới như những lần trước. Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn cũng vì “lời hứa cưới”.

    Tôi biết em cũng rất buồn nhưng chắc chắn tôi không thể cưới em lúc này và cũng không đào đâu ra tiền để cưới. Nhưng thật lòng tôi không muốn mất em. Tôi biết làm sao bây giờ?

    Theo TuoiTre
    Bacsi.com

  2. #2
    khoanguyen's Avatar
    khoanguyen Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Nov 2010
    Bài viết
    1,990

    Mặc định

    Cũng khổ nhỉ? Vừa kh6ong có tiền vừa không muốn mất tình yêu......

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •