Kết quả 1 đến 6 của 6
  1. #1
    salemod Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    3,015

    Talking Không định sinh con, liệu tôi có sai lầm?

    Tôi đang rất cần những lời khuyên chân thành của các bạn.

    Tôi là một phụ nữ ngoài 30, học vấn cao, có phong cách sống độc lập tự chủ và khá thành đạt. Tôi đã lập gia đình cách đây 6 năm khi cả tôi và chồng đều đang ở nước ngoài. Sau khi về nước chúng tôi cùng quyết định sẽ kế hoạch việc sinh con trong vài năm, đợi đến khi sự nghiệp của cả hai vợ chồng thật sự vững chắc.

    Thời gian thấm thoắt trôi. Giờ đây thời điểm tốt nhất để sinh con đối với một phụ nữ sắp qua đi, hơn nữa gia đình nhà chồng đã tỏ ra rất sốt ruột mong tôi sinh em bé. Nhưng hiện nay tôi vẫn còn đang suy nghĩ đắn đo mãi về tương lai của mình.

    Cách đây khoảng 8 tháng tôi và chồng mua thêm một căn hộ cao cấp ngoài căn nhà mà chúng tôi đã mua khi mới cưới, nơi chúng tôi đang ở hiện nay. Căn hộ đó là thành quả sau vài năm rất cố gắng của chúng tôi trong công việc. Đúng lúc đó thì tôi bị tai nạn chấn thương ở vai và phải bó bột cánh tay trái.

    Tự thấy sức khỏe mình không đến nỗi phải nhờ vả người thân, tôi quyết định bàn với chồng giữ kín việc tôi bị tai nạn với cả hai bên gia đình bằng cách nói dối tôi đi công tác nước ngoài trong vòng vài tháng, nhưng thực ra tôi một mình về sống và dưỡng bệnh tại căn hộ mới mua.

    Áp lực cao trong công việc khiến tôi rất cần sự yên tĩnh trong một thời gian. Hơn nữa tính cách tôi ưa sống nội tâm, ngại sự ồn ào quan tâm thái quá của người thân và bạn bè nên tôi đã luôn mong có được một khoảng không gian và thời gian riêng cho mình.

    Và chính trong vòng 8 tháng đó tôi đã phát hiện ra rất nhiều điều về bản thân mà trước đây tôi không có đủ thời gian cũng như sự dũng cảm để đối mặt.

    Trong thời gian sống ở căn hộ, ngoài chồng tôi, bệnh viện và người y tá kiêm giúp việc đến giúp tôi đi chợ, nấu nướng và lau chùi hàng ngày, tôi không có mối liên hệ trực tiếp nào với bất kỳ người nào nữa.

    Việc của công ty chồng tôi đảm nhận hoàn toàn. Tôi chỉ có thể giúp anh ấy những việc mà tôi làm được ở nhà. Nhưng mọi việc vẫn ổn vì chúng tôi đã đặt được nền móng tốt từ những năm trước.

    Ngoài ra, tôi được thỏa thích theo đuổi sở thích vốn có từ lâu của mình mà chưa bao giờ có dịp thật sự thỏa mãn như đọc sách, xem phim, tra cứu bằng mọi phương tiện về những đề tài mà tôi quan tâm, và tất nhiên là cả việc suy nghĩ đến vấn đề sinh em bé và nuôi con.

    Giờ đây gần 8 tháng đã trôi qua, tôi sắp bình phục hoàn toàn. Sắp tới tôi sẽ phải quay lại với cuộc sống trước khi bị tai nạn, quay lại với tất cả những mối quan hệ mà tôi đã phải lịch sự giữ gìn, và viễn cảnh đó bỗng khiến tôi thấy nản. Một cảm giác chán chường và tiếc nuối bao trùm lấy tôi, khiến tôi muốn thời gian 8 tháng đẹp đẽ và dễ chịu ở căn hộ vẫn sẽ cứ kéo dài mãi mãi.

    Sự thật là, khi một mình ở đó, tôi đã sống vô cùng hạnh phúc mà không cần phải gồng mình lên để chăm chút cho sự xuất hiện một cách thời thượng và xã giao của mình hàng ngày trước mọi người, không cần phải chịu áp lực trả lời về việc bao giờ vợ chồng tôi sẽ sinh em bé, không cần phải chứng tỏ địa vị xã hội của mình vì ở khu căn hộ mới này chẳng ai biết tôi là ai, không cần phải tham gia những cuộc tụ họp nhạt nhẽo chỉ để giữ thể diện.

    Khi đến nơi ở mới đó tôi bỗng thấy mình được là chính mình. Và một khi đã đủ thông minh để tìm ra giải pháp này mà tôi vẫn cam chịu quay về với nếp sống cũ thì tôi cũng chỉ nông cạn như những người để cho cuộc đời cuốn trôi đi như một lẽ tự nhiên, tự lừa dối chính mình bằng câu tặc lưỡi "đời ai chẳng thế".

    Và câu hỏi tại sao tôi phải sinh con cứ ngày một lớn dần. Nếu chỉ để thỏa mãn nhu cầu của nhà chồng, chỉ để không bị mất mặt, chỉ để lo cho có người phụng dưỡng khi tôi về già mà tôi phải quyết định số phận một con người thì thật không công bằng và quá ích kỷ. Đối với tôi, chỉ có 2 lý do duy nhất để một đứa trẻ được sinh ra đời, đó là tôi thật sự muốn có nó và tôi có thể khẳng định chắc chắn tôi sẽ chăm lo cho nó có một cuộc sống hạnh phúc.

    Nhưng sự thật là tôi đang không muốn sinh con một chút nào. Tôi không hề thấy ghen tỵ với những phụ nữ đã có con xung quanh tôi. Tôi chỉ muốn được sống tiếp những ngày hạnh phúc tôi đang sống, thành thật với chính mình từ trong ý nghĩ, làm việc vừa phải, tâm đầu ý hợp với chồng và thỏa mãn sở thích của mình. Biết bao nhiêu tinh hoa của thế giới đang chờ tôi khám phá.

    Tôi cũng đã tưởng tượng ra viễn cảnh, trong tương lai vợ chồng tôi sẽ ly hôn vì tôi không muốn có con, chồng tôi sẽ có con với vợ mới vì không thể bất hiếu với cha mẹ, thì tôi cũng sẽ chịu đựng được. Chúng tôi vẫn sẽ vừa là bạn vừa là đồng nghiệp, vì từ trước đến nay chúng tôi luôn là những người bạn tốt nhất của nhau. Tôi sẽ vẫn luôn chân thành và tôn trọng anh ấy thì mọi việc sẽ ổn.

    Đối với tôi việc chồng mình có con với vợ mới không kinh khủng bằng việc tôi phải bon chen để lo cho một đứa trẻ đi học và trưởng thành như biết bao nhiêu bậc phụ huynh đang phải lo cho con cái họ. Khi phải bon chen thì nhân cách đã mất đi ít nhiều, vậy thì tôi đâu còn đủ nhân cách để dạy bảo con tôi. Nhưng ở thời này không bon chen không được, vì nếu không người chịu thiệt thòi nhất sẽ luôn luôn là con trẻ. Và kết quả là sự băng hoại đạo đức diễn ra ở khắp nơi.

    Không, tôi thà nhận mình là kẻ thua cuộc ngay từ đầu còn hơn phải chấp nhận cái viễn cảnh con tôi không kính trọng tôi vì tôi không có đủ nhân cách. Và rồi nó sẽ lại là một trong số biết bao nhiêu đứa trẻ như tôi thấy ngày hôm nay, không thể nhận ra chân lý vì mất phương hướng, không phân biệt nổi đâu là đúng sai tốt xấu, mang tâm lý khinh ghét đất nước và xuất thân của mình khi có dịp ra nước ngoài hay chỉ quan tâm đến những sự sành điệu rỗng tuếch vô hồn, để rồi cuối cùng cũng phải thỏa hiệp học cách trở nên khôn khéo và bắt đầu bon chen, bởi nếu không nó sẽ không tồn tại được.

    Giờ đây tôi mới 33 tuổi. Liệu tôi có hối hận về quyết định này của mình không? Xin cảm ơn các bạn!

  2. #2
    Dr.AnNguyen Đang Ngoại tuyến Moderator
    Ngày tham gia
    Mar 2011
    Bài viết
    648

    Mặc định

    Sinh con hay không là vấn đề phức tạp. Bạn hãy đi theo tiếng gọi từ trái tim mình. Không sinh con cũng không phải là điều gì đó xấu xa lắm.

  3. #3
    Pemeobu Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    1,333

    Mặc định

    là một người phụ nữ thành đạt, tôi hỉu chị ko hề muốn đánh mất những gì chị đã cố gắng và đang có.Chị chỉ mới ngoài 30, tức là cái tuổi vẫn chưa thật sự thỏa mãn với mọi điều trong cuộc sống, chị vẫn muốn sống nhiều hơn thế. Nhưng theo tôi chị thật sự đang sai lầm trong suy nghĩ, vì sao chị kết hôn? pải chăng vì chị iu chồng chị? tình yêu có thể làm thay đổi mọi thứ, viễn cảnh mà chị tưởng tượng "Tôi cũng đã tưởng tượng ra viễn cảnh, trong tương lai vợ chồng tôi sẽ ly hôn vì tôi không muốn có con, chồng tôi sẽ có con với vợ mới vì không thể bất hiếu với cha mẹ, thì tôi cũng sẽ chịu đựng được. Chúng tôi vẫn sẽ vừa là bạn vừa là đồng nghiệp, vì từ trước đến nay chúng tôi luôn là những người bạn tốt nhất của nhau. Tôi sẽ vẫn luôn chân thành và tôn trọng anh ấy thì mọi việc sẽ ổn." Nếu điều ấy thật sự diễn ra, mát gia đình rồi, chị mới thật sự đau chị à, đừng vì một phút ích kỷ của bạn thân mà đánh mất hạnh phúc cả đời mình, có nhiều thứ mất đi rồi mới thấy tiếc.

  4. #4
    Q & K's Avatar
    Q & K Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,404

    Mặc định

    33 tuổi thì Chị cũng có thể suy nghĩ lại mà. Bạn pemeobu nói cũng có lý đấy chị à. Chúc chị có quyết định sáng suốt.
    Lần sửa cuối bởi Q & K, ngày 20-04-2011 lúc 02:01 PM.
    [B][CENTER][SIZE="5"][COLOR="yellowgreen"][FONT="Georgia"]Always By Your Side[/FONT][/COLOR][/SIZE][/CENTER][/B]

  5. #5
    salemod Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    3,015

    Mặc định

    Có lẽ cuộc sống bộn bề và thành đạt khiến tôi ko còn có hứng thú vói gia đình nữa chăng? Chồng tôi quá tốt, tôi ko muốn làm anh ấy buồn nhưng tôi chưa bao giờ gạt bỏ được những tự ái và danh vọng của mình.

  6. #6
    Spring's Avatar
    Spring Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Nov 2010
    Bài viết
    1,716

    Mặc định

    Đọc tâm sự của chị, tôi thấy vừa thương xót chị vừa ko đồng tình với cách suy nghĩ của chị. Làm mẹ là thiên chức quý báu mà Tạo hóa ban cho người phụ nữ. Chị có biết hằng ngày vẫn có hàng trăm, hàng ngàn cặp vợ chồng hiếm muộn đến BV để chữa trị chỉ vì mong muốn có 1 đứa con hay ko? Tôi thấy ở hoàn cảnh gia đình chị hiện giờ, việc sinh 1 đứa con và nuôi dưỡng nó thật tốt là chuyện trong tầm tay. Chị đừng nên giữ luồng suy nghĩ ích kỉ, chỉ lo bản thân như vậy. Thật ra mọi chuyện ko phức tạp như chị nghĩ. Bây giờ đối với chị, hạnh phúc là 1 cuộc sống thảnh thơi, chăm chút cho bản thân và làm những việc mình đã bỏ quên từ lâu nhưng rồi sau này chị có đeo đuổi cuộc sống đó mãi được ko? Hay 1 lúc nào đó chị lại trở về với cuộc sống thật của mình, dừng lảng tránh, hãy đối diện với những gì cuộc sống dành cho chị. Niềm vui khi có con trẻ là 1 thứ hạnh phúc mà mọi người phụ nữ đều mong muốn thế thì tạo sao chị lại chối bỏ nó khi mình hoàn toàn bình thường, có đủ khả năng & điều kiện cho việc sinh con. Tôi nói vậy mong chị hiểu thấu đáo. Chúc chị luôn vui!

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •