Sự tột cùng đau đớn của thân xác như một sự trả lời cho lối sống buông thả của tôi, những mảnh sinh linh bị cắt cứa khỏi tôi, tôi muốn dừng lại vì quá đau đớn, toà án lương tâm mãi mãi không tha thứ cho tôi. Những hình ảnh mà tôi nhìn là cơn bão ác mộng lớn nhất đến nay.

Một cái đầu, mấy mảnh chân tay cùng những vụn thịt của phôi thai bé mọn rơi xuống đất từ túi nilon màu đen chưa kịp thắt nút, hôm đó tôi đã ngất đi .

Oeo , oeo , oeo…

Tiếng mèo đêm ré lên, trái tim tôi quặn lên những đợt sóng ân hận không bến bờ, tôi lại khóc. Lũ mèo tranh tìm bạn tình chăng? Những âm thanh ấy như nức nở thêm, tấu lên khúc nhạc vàng thảm thiết ùa vào tâm trí tôi. Đó là những lúc tôi nhiều xúc cảm nhất .

Bước vào tuổi mười sáu, tôi bắt đầu biết yêu, những nỗi nhớ về người ấy chiếm một khoảng lặng trong tôi. Tôi tưởng tượng về một hòn đảo nhỏ chỉ anh và tôi ở đó, hàng ngày bơi thuyền cùng nhau quanh đảo, mái tóc tôi vịn vào vai anh, ngút ngát đoá cười, ắp đầy hạnh phúc .


Ảnh minh họa

“Em à! Anh muốn Tình Yêu chúng mình tiến xa hơn tất cả những đoàn thuyền vĩ đại nhất trên cuộc đời này…” những lời nói ngọt ngào có cánh ấy đã khiến tôi tương tư hàng đêm. Mẹ tôi thường nhắc nhở tôi phải giữ gìn trinh tiết tới sau hôn nhân, bố cũng vậy. Người bảo rằng con gái mất điều đó cũng giống như bông hoa đã bị hái, không còn giá trị gì nhiều, tôi luôn khắc ghi những lời ấy .

Một ngày kia, anh nói lời chia tay bởi yêu nhau mà em không trao mình cho anh thì không đi xa hơn được. Yêu gần một năm mà em còn hoài nghi anh ư? hay là em dành cho người khác? hay là em không yêu anh thật lòng? hay là em có điều gì đó về sinh lí, giới tính…? Tôi cảm thấy bị hiểu lầm, tủi thân và xúc phạm vì những lời nói mà tôi không nghĩ rằng đó là thật hay giả nữa, tôi mù quáng thật rồi .

Tôi phải xoá đi mọi hoài nghi của anh .

Điều đó đã xảy ra, tôi tự nguyện hiến tất cả cho anh bằng sự chân thành nhất của người con gái dại khờ. Tôi tìm mọi cách che giấu những gì đã xảy ra, những ngày học cấp ba với tôi thật buồn tẻ nếu không có Tình Yêu, suy nghĩ ấy luôn ám ảnh tôi .

Một ngày kia ở góc cầu thang của trường, tôi bất giác vén chiếc áo trắng yêu thương thời học trò mình lên và dáo dác những lo lắng. Ai sẽ là ngôi nhà bình yên hạnh phúc mà tôi luôn mơ ước? Anh, chỉ có anh thôi. Những cạm bẫy ngọt ngào đã đón chào từ bao giờ, tất cả như một làn khói huyễn hoặc với tôi, anh đã đưa tôi đi phá cái sự sống đang dần lớn trong tôi .

Sự tột cùng đau đớn của thân xác như một sự trả lời cho lối sống buông thả của tôi, những mảnh sinh linh bị cắt cứa khỏi tôi, tôi muốn dừng lại vì quá đau đớn, toà án lương tâm mãi mãi không tha thứ cho tôi.

Cuộc sống làm tôi bộn bề những âu lo, khi phạm tội rồi tôi như người mất hồn sau đó. Người mà tôi yêu thương nhất đã phải vào chốn lao tù sau khi cùng đám bạn ăn chơi đú đởn hiếp dâm một cô gái .

Nếu là bạn, bạn còn thiết sống không ?

Bạn sẽ thế nào khi biết rằng số tiền nuông chiều bạn và đi phá mầm sống trong bạn là do người yêu đi ăn cướp hàng ngày ở bến xe, trạm dừng xe bus. Bạn nghĩ sao khi ngoài những ngày cuối tuần bên bạn, người bạn yêu đang thác loạn chốn vũ trường, “đi bão” cùng những cô “gái bay” sau một ngày “nhọc nhằn” kiếm chác đồng tiền từ túi người khác ?

Tôi phải làm sao đây? Tại sao tôi không được biết những điều đó thật sớm? Tại sao một học sinh chuyên văn ngày nào lại nhìn cuộc sống buồn thảm, u sầu đến tuyệt vọng thế này .

Các bạn à! Tình yêu khi thắm thiết khiến người ta nhớ người ấy từ lúc ngủ dậy, muốn gặp mặt nhau luôn và chỉ những đôi tình nhân khác mới gần vĩ đại bằng trong suy nghĩ của họ. Tình yêu khi vụn vỡ làm quỵ ngã cả những trái tim rắn rỏi nhất , thời gian khi ấy trở nên người láng giềng tốt bụng âm thầm nhưng kì lạ với bao người. Càng yêu chân thành càng đau buồn, hình như nỗi buồn nhiều khi làm con người ta trở nên thánh thiện hơn , cắn rứt hơn thì phải .

Sau bảy năm từ ngày phạm lỗi lầm quá lớn ấy, tôi lập gia đình sau khi tốt nghiệp trường Đại học khoa học xã hội và nhân văn. Bốn năm Đại học nhưng tôi chẳng còn lún vào yêu đương nữa. Tôi phải bù lại những ngày tháng lãng phí sức trẻ của mình cho tri thức. Nhưng số phận con người đâu phải tròn trịa như mơ ước .

Tôi không bao giờ được đảm nhận thiên chức làm mẹ nữa. Trái tim tôi bị xé toang mở ra khoảng tối vô hạn của nghiệt ngã. Bác sĩ xác nhận tôi bị vô sinh vì hậu quả của ca phá thai ngày nào. Thung lũng buồn vời vợi nay làm sao vượt qua được. Lời xin lỗi làm sao lớn bằng niềm ân hận dạt dào đây .

Thú thật, thỉnh thoảng tôi hình dung về một cái chết riêng mình cho tan đi núi băng tội lỗi đã đè nặng bao lâu nay, nhưng lương tâm không phải lúc nào cũng nuông chiều cho mọi hành động. Dù chết là tất yếu nhưng không phải ý muốn chủ quan cho phép hoàn toàn dễ dàng được .

Tôi cũng được an ủi đi rất nhiều, bây giờ mặc dù sống độc thân nhưng công việc hàng ngày dù là nhỏ nhoi nhưng làm tôi hạnh phúc lên nhiều. Tôi tham gia vào một nhóm có tên gọi thật khẩn thiết: “Bảo Vệ Sự Sống”. Mỗi buổi sáng hoặc chiều , tôi thường cùng bạn bè trong nhóm tìm đến những bệnh viện phụ sản (cả những cơ sở phá thai nhỏ) xin những sinh linh đã bị nhẫn tâm tâm như tôi từ bỏ đem về chôn cất .

Thỉnh thoảng bị họ nhìn bằng ánh nhìn mặc cảm hoặc soi mói, nghi ngờ hoặc vô tâm nhưng đó không phải là rào cản tôi tìm lại dần những hạnh phúc đơn sơ, dù không phải là đích thực .

Hạnh phúc là gì ? Tình yêu là gì ? Buồn đau là gì ? Hận thù là gì ?… Nếu suy ngẫm thật kĩ , những điều đó tất cả như là họ hàng ruột thịt của nhau. Bạn có thể tin hay không, thời gian sẽ trả lời câu hỏi đó .

Giá như tất cả chúng ta cùng chung tay xây dựng Tình Yêu đích thực thì đó chính là Thiên Đường mà loài người mọi thời đại luôn hướng tới . Xin cho mỗi chúng ta có trái tim đủ lớn góp phần mang chở đến hạnh phúc cho mọi người . Nếu bạn thấy vui trong niềm vui của người khác , buồn trong nỗi buồn của người khác là khi ấy thấp thoáng trong bạn bến bình yên của hạnh phúc .

Người ta sống với nhau luôn hướng tới những tuyệt đích của cuộc đời bởi thực chất tất cả đều có điều gì đó đồng nhất là khát khao về một Tình Yêu đích thực , vấn đề là ở cách biểu hiện trong tâm hồn hay hành động của bạn mà thôi .

Oeo , oeo , oeo …

Âm thanh ấy đồng hành cùng tôi thân thiết biết nhường nào…

Nguồn: tintuconline.vietnamnet.vn
BACSI.com