Em là sinh viên năm cuối trường đại học thương mại Hà Nội. Anh ấy là bạn thân của anh trai em. Biết nhau đã lâu vì anh ấy hay đến nhà em chơi. Chẳng biết tự lúc nào em và anh ấy nảy sinh tình cảm đặc biệt. Nhưng ngại một điều là gia đình em phản đối cuộc tình này quyết liệt. Lý do mọi người đưa ra là em và anh ấy chênh lệch quá nhiều, em là sinh viên đại học, anh ấy lại đang đi làm nghề lái xe máy múc, và anh cũng chỉ mới học hết lớp 9. Ba mẹ em bảo nếu em đến với anh ấy em sẽ rất khổ.

Nghề của anh phải đi nhiều, và hiện giờ anh vẫn đang loay hoay tìm việc. Em đành nói lời chia tay với anh trong nước mắt, lòng em thương anh ấy nhiều vô hạn, anh là mối tình đầu của. Ba mẹ em nói bây giờ em phải chú tâm vào học, sau này đi làm đã tính tới chuyện chọn người yêu và lập gia đình. Nhưng làm sao có thể ngăn trái tim thổn thức khi phải hàng ngày nhìn thấy anh. Nhà anh ấy cách nhà em 5 phút. Em buồn và kể với anh lý do vì sao em nói chia tay, anh cũng rất buồn và nói rằng tùy em quyết định và lựa chọn, anh không muốn ép ai hết, nếu yêu anh thì phải chấp nhận. Em khó nghĩ quá. Em đã cố tìm mọi cách để quên anh mà không sao quên được, em đổi sim, xóa số điện thoại của anh nhưng em đã thuộc lòng số điện thoại mất rồi, và em lại là người chủ động liên lạc với anh sau khi thay sim điện thoại.

Có phải em quá quỵ lụy trong tình yêu không chị? Em cũng đã từng nghĩ đến tương lai, quen anh em sẽ có cuộc sống nhiều khó khăn, vì sự chênh lệch về trình độ, về tính chất công việc nữa. Nhưng chị ơi em cảm nhận được anh sẽ là người cha tốt vì anh rất thích trẻ con. Hơn nữa, ở bên anh em luôn thấy bình yên, anh vốn ít nói. Anh luôn nói không muốn giữ em cho riêng mình, anh để cho em lựa chọn.

Giờ em không phải bù đầu bù cổ với hàng đống sách vở, nhưng qua tết thì em sợ không thể tập trung vào việc học được. Bây giờ em phải làm sao đây? Em không muốn mất anh ấy, em đã khóc rất nhiều, mong chị cho em lời khuyên chị nhé! (Em gái).


Em là sinh viên, khác quá xa anh ấy (Ảnh minh họa)

Trả lời:

Chào em, cảm ơn em đã gửi băn khoăn về chuyên mục. Qua câu chuyện của em, chị hiểu em là một cô gái còn trẻ, đang là sinh viên, tuy nhiên, do yêu người không phù hợp với trình độ của em mà bị gia đình lo lắng, em không biết phải lựa chọn giữa ai.

Quả thật, giữa em và anh ấy có quá nhiều chênh lệch, em là sinh viên đại học, anh ấy là một người bình thường, nếu không muốn nói là trình độ kém khi chưa học hết cấp hai và chỉ là công nhân lái máy xúc. Em lấy anh ấy có khả năng sau một thời gian sẽ không hợp về trình độ, lối sống, dẫn đến những mâu thuẫn.

Là bố mẹ, ai cũng muốn con cái mình có tương lai. Do đó, có thể hiểu vì sao bố mẹ em lại lo lắng và cấm đoán em khi thấy em yêu một người như vậy. Em cũng đã chia tay nhưng không thể quên được nên lại quay về. Điều đó chứng tỏ em quá yêu anh ấy.

Tuy vậy, trong cuộc sống không phải lúc nào cũng có thể làm mọi việc như mình muốn. Giờ yêu nên em không quên được, tuy nhiên, nếu anh ấy không có ý chí thì khi sống với nhau, tình yêu qua rồi, sẽ rất khó khăn và nan giải khi khác biệt về trình độ, khi đó tình yêu không đủ để vượt qua những vướng mắc của cuộc sống. Khi đấy, em và anh ấy mới chia tay thì quá muộn màng.

Tốt nhất, hãy tạm xa anh ấy một thời gian để suy nghĩ. Em cũng có thể đi gặp gỡ người khác để thử xem trái tim mình đến đâu, nếu em thấy người khác hơn anh ấy thì chuyện chia tay tất yếu sẽ xảy ra, còn nếu không thì em cũng hiểu rõ được tình cảm của mình. Trong cuộc sống, đôi khi phải dùng lý trí để suy xét vấn đề em ạ.

Chúc em may mắn, hạnh phúc.

Chị Thanh Bình (Eva.vn)

BACSI.com