Đôi lúc trong tim em lại dành một khoảng lặng để cố tìm lại những xúc cảm đã qua. Nghĩ về những phút giây ta bên nhau, nó đẹp và êm đềm như giấc mơ giúp em ngỡ ngàng hân hoan niềm vui sướng.

Đó là khi được cùng anh đón ánh nắng sớm lọt qua khe cửa, cùng những tiếng rao bán rau, bán bánh văng vẳng khi xa khi gần, tiếng mọi người gọi nhau dậy thể dục thể thao, tiếng nhạc nhộn nhịp vang lên từ căn nhà bên cạnh, tạo thành thứ tạp âm thân thuộc.

Là khi đọc lại những lá thư “ngây ngô” ngày nào, và biết rằng khi ta bên nhau, mỗi ngày là một ngày mới để yêu thương ngập tràn. Anh có nhớ đã từng yêu em như thế!

Em hạnh phúc vì tình yêu của mình bắt đầu đúng ngày đầu tiên của năm mới, mình kết hôn vào ngày cuối cùng của năm đó, để rồi chín tháng qua đi, tình yêu kết trái bằng một nhóc con mà với chúng ta con luôn dễ thương nhất thế giới này.


Tháng một, có ngày chúng mình quen nhau. Tháng hai, có ngày sinh nhật em. Tháng ba có ngày anh tỏ tình, cũng là ngày có nụ hôn đầu. Tháng tư có ngày hai ta về ra mắt hai gia đình, được mọi người nhiệt liệt tác thành. Tháng năm có ngày của mẹ, vào chủ nhật thứ hai của tháng. Tháng sáu có ngày của bố, vào chủ nhật thứ ba của tháng. Tháng tám có sinh nhật anh. Tháng chín có ngày sinh con trai yêu quý. Tháng mười có ngày dạm ngõ. Tháng mười một có ngày ăn hỏi và tháng mười hai có ngày cưới thật đáng nhớ. Vì vậy gia đình mình sẽ luôn có một năm vui vẻ khi trải qua mười hai tháng tràn ngập tình thương yêu.

Chúng ta đã cùng nhau đi qua bao việc không được như ý, song đã cùng chấp nhận những điểm chưa hoàn hảo của người kia và biết rằng, thật may mắn vì ta có nhau, để rồi sóng gió sẽ đi xa, chỉ cần tình yêu, ta sẽ vượt qua được những khúc mắc vặt vãnh của hôn nhân.

Em chỉ cần, được cùng anh nghe một bản nhạc hai đứa yêu thích. Cần đôi bàn tay anh nắm khẽ khi bất chợt trong đêm em giật mình lo lắng vô cớ.

Cần anh bắc giàn cho mấy cây mướp leo. Cần những khi anh trèo lên mái bơm chất lỏng chống dột mỗi khi mùa mưa đến. Cần đôi bàn tay rắn chắc để dạy con đi được xe đạp.

Em cũng cần anh nghiêm khắc dạy bảo con, để em sẽ dịu dàng với chúng. Dịu dàng luôn là cần thiết, song nó rất cần được bổ trợ bằng sự cứng rắn của người cha.

Và em cũng rất cần anh đứng về phía em mỗi khi em buồn bã, thất vọng, là người sẽ nắm tay em thật lâu để em biết mình không đơn côi. Để những lúc ấy em thấy rằng mình đang có cả thế giới. Và thật “hèn hạ” khi em buộc phải thú nhận, em luôn cần anh. Với em, gia đình vẫn luôn là chốn dừng chân bình an nhất.



Theo Socola