Ánh đèn vừa vụt tắt, chồng tôi đã nằng nặc đòi phí thiệt hại đêm tân hôn. Lý do thật trớ trêu: tôi là người phụ nữ đầu tiên của anh, còn anh chỉ là kẻ “nhai lại”.

Người phụ nữ thường phải hy sinh nhiều thứ hơn đàn ông, đặc biệt là trong chuyện gia đình. Vì vậy, phụ nữ bao giờ cũng được ưu ái hơn trên phương diện luật pháp. Và rồi, cả thế giới còn dành thêm sự quan tâm cho chị em vào ngày lễ 8/3. Điều ấy như muốn nhắc nhở các đấng mày râu, hãy biết cách nhường nhịn, bao dung với phụ nữ. Vậy mà tôi lại không được hưởng đặc ân ấy. Vào đêm tân hôn, tôi đã bị chồng dội gáo nước lạnh, buốt rát ruột gan.

Duyên phận của vợ chồng tôi thật ngẫu nhiên và tình cờ. Đó là kiểu tình yêu qua mạng. Vì niềm đam mê văn học, chúng tôi cùng tham gia một diễn đàn văn chương. Internet rất ảo, nhưng cũng vô cùng thực tế. Dù chúng ta có cách xa ngàn dặm, chỉ cần sử dụng một phương tiện liên lạc hiện đại trên mạng là đã kéo gần được khoảng cách và con tim. Chính sự tiện lợi ấy, tôi đã quen anh.
Tôi là dân chuyên văn chính hiệu, mê sáng tác và thích đăng tải tác phẩm trên mạng. Lý do lớn nhất khiến tôi dò dẫm tham gia vào diễn đàn văn học này là để trốn tránh cuộc sống nghiệt ngã, lắm ưu phiền. Sau khi trao thân cho mối tình đầu của mình, tôi bị hắn vứt bỏ như một đồ thừa. Trong cơn tuyệt vọng, tôi đã gặp anh. Chúng tôi giúp đỡ nhau rất nhiều và tình bạn bỗng lớn thành tình yêu. Điều khiến tôi xúc động hơn cả là anh biết rõ và cảm thông chuyện tôi bị bạn trai ruồng bỏ. Vì điều ấy, tôi mới rung động trước anh, mới đủ dũng khí để quyết định sống trọn đời với người đàn ông này.

Dù thời gian gấp gáp, nhưng hôn lễ của chúng tôi diễn ra vẫn rất long trọng. Ngày hôm ấy, tôi ngập tràn trong hạnh phúc trước sự chúc phúc của bạn bè, người thân. Cảm giác lâng lâng chỉ tắt lịm khi còn lại hai người trong phòng cưới.


Ánh đèn vừa vụt tắt, chú rể của tôi bỗng nằng nặc đòi phí thiệt hại đêm tân hôn. Tôi ngớ người không hiểu. Anh bèn lý giải: tôi là người phụ nữ đầu tiên của anh, còn anh chỉ là kẻ “nhai lại”. Anh làm vậy cũng chỉ muốn có chút công bằng.

Lời tư vấn:

Người đàn ông của bạn thật mâu thuẫn. Anh ta biết rõ quá khứ của bạn, biết rằng bạn đã từng chịu cay đắng vì mối tình đầu, nhưng vẫn quyết định gắn bó cuộc đời với bạn. Vậy mà trong đêm tân hôn, trong giây phút thiêng liêng và hạnh phúc nhất của vợ chồng, anh ta lại sỗ sàng đưa ra đề nghị như vậy. Bạn không nói rõ thái độ của chồng trong hoàn cảnh ấy. Liệu rằng, đó là một lời đề nghị hoàn toàn nghiêm túc, hay chỉ là câu bông đùa cho vui. Dù là gì thì câu nói và cách suy nghĩ ấy của chồng bạn cũng thật đáng trách.

Bạn đừng quá dằn vặt, ưu phiền về quá khứ của mình. Bạn thực chất chỉ là nạn nhân của một tên Sở Khanh chính hiệu. Nếu đã chấp nhận yêu và chung sống trọn đời với bạn, chồng bạn phải biết cách cư xử và an ủi vợ. Hãy chia sẻ với chồng mọi suy nghĩ và nỗi buồn của mình khi nghe câu nói ấy, giúp chồng bạn điều chỉnh quan điểm và cách đối nhân xử thế của mình. Tôi tin, một người phụ nữ khéo léo sẽ biết cách giữ lửa gia đình.

Theo BaoDatViet
afamily.vn


BACSI.com