Và rồi tết Nguyên đán cũng tới, 30 Tết bọn em chở nhau đi chợ tết sắm đồ cho gia đình đồng thời anh cũng xuống nhà em và chính thức xin phép bố mẹ em cho 2 đứa được tìm hiểu, anh cũng nói với bố mẹ em là trong năm nay bố anh sẽ xuống nhà em thưa chuyện cho 2 đứa tổ chức đám cưới. Mùng 1 Tết anh xuống nhà em chúc Tết và dùng cơm với gia đình, mùng 2 Tết anh đón em xuống nhà anh chúc ếTt và ăn cơm với gia đình anh.

Trong mấy ngày tết mà gia đình anh xảy ra khá nhiều chuyện đau đầu. Bố anh cũng muốn xong việc của mẹ anh thì đi bước nữa, bố anh đã ưng một cô ở làng bên nhưng bị bà và các cô chú nhà anh ngăn cản vì cô này từ trước đến giờ đã có tai tiếng là lẳng lơ, ngủ hết với người này người khác. Nhưng bố anh nhất định không nghe và một mực muốn lấy cô ấy làm vợ. Chắc do chuyện gia đình khiến anh đau đầu (vì trước bố anh phản đối chuyện của 2 đứa em nhưng anh nhất quyết không chia tay nên bây giờ chuyện của bố, anh không dám có ý kiến gì cả) nên thời gian này em thấy anh ấy không quan tâm được tới em nhiều như trước nữa.

Sau Tết ra anh ra Hà Nội còn em ở nhà, bọn em vẫn ngày nào cũng nhắn tin gọi điện cho nhau, vẫn dành cho nhau những tình cảm nồng ấm, vẫn câu nói đầy ấm áp yêu thương. Nhưng do thời gian này anh chuyển công việc, công việc mới bận rộn hơn nên anh không có thời gian quan tâm đến em nhiều như trước. Đôi lúc em có giận dỗi anh ấy nhưng xong rồi lại thôi, em cũng biết anh ấy vất vả nên em quan tâm anh ấy nhiều hơn.

Nhưng cách đây hơn 1 tháng anh ấy nói lời chia tay với em, em thực sự sốc khi nghe anh ấy nói như vậy (và tất cả bạn bè em khi biết chuyện đều sốc chị), vì bạn bè em đều chứng kiến tình cảm anh ấy dành cho em chân thành như thế nào, và bọn em phải trải qua khó khăn như thế nào để đến được với nhau, để giữ được tình yêu này. Vì từ trước tới giờ chưa bao giờ em nghĩ là bọn em có thể chia tay trừ khi em là người nói chia tay. Em hiểu tình cảm anh ấy dành cho em sâu đậm như thế nào, làm sao anh ấy có thể sống thiếu em được chứ.

Bọn em đã gặp nhau để nói chuyện rõ ràng em hỏi lý do vì sao thì anh ấy bảo là do gia đình anh không thích em, đồng thời anh cũng tin là 2 đứa em không hợp nhau ( anh tin vào những lời thày bói nói) và thêm một điều nữa là tình cảm anh ấy dành cho em không như xưa nữa. Em đã hỏi anh ấy là bố anh cũng đồng ý cho 2 đứa rồi đó thôi nhưng anh nói là bên ngoài thì là như thế (nhưng em không tin vì bố anh là người tốt bụng và suy nghĩ thấu đáo, không bao giờ bác nói 2 lời như vậy), em cũng bảo là vừa mấy hôm trước em hỏi anh là anh có quan trọng chuyện 2 đứa không hợp tuổi hay không thì anh bảo là anh không quan tâm, quan trọng là tình cảm của 2 đứa mình thế mà bây giờ anh bảo là không hợp tuổi là sao, anh ấy trả lời là nhưng bây giờ anh quan tâm, còn tình cảm không còn như xưa. Em bảo anh ấy là có thể thời gian này anh bận quá nên không có nhiều thời gian quan tâm và nghĩ đến em nhiều như trước nữa, nhưng anh ấy nói là không phải.

Thực sự lúc đó lòng tự trọng của em bị tổn thương, em không thể nghĩ rằng người đã từng nói yêu em tha thiết, rằng mãi mãi sẽ ở bên em, một người dành cho em tình cảm chân thật như vậy mà chỉ sau 1 tháng đã nói không còn yêu em như trước nữa, làm sao em có thể tin được chứ. Và em chấp nhận chia tay, em trả lại tất cả những kỉ vật mà anh ấy tặng em, em không thể trách,không thể mắng anh ấy, em chỉ biết khóc thôi. Dường như tất cả niềm tin và hi vọng của em đếu sụp đổ khi anh nói lời chia tay. Một người đã dùng 5 năm để mang niềm tin và tình yêu đến cho em, nhưng chỉ cần 1 ngày thôi anh đã lấy đi tất cả của em.

Em đã cố gắng nói chuyện với anh ấy để tìm hiểu lý do nhưng đều không được. Chia tay rồi em mới thấy em yêu anh ấy nhiều biết bao nhiêu, cuộc sống không có anh thật buồn tẻ, thật cô đơn, em sống không có mục đích gì nữa. Và niềm tin đối với anh ấy thôi thúc em níu kéo anh ấy trở lại.

Em dùng mọi cách em có thể để níu kéo anh ấy, em nhắn tin hay gọi điện cho anh rất nhiều dù anh không trả lời hoặc anh trả lời em một cách rất lạnh lùng điều đó càng khiến em đau khổ. Cách đây khoảng 1 tuần em quyết định ra Hà Nội để gặp anh ấy, bọn em đã nói chuyện trêu đùa nhau 1 cách rất thoải mái, dù anh ấy là con người lạnh lùng luôn biết giấu tình cảm của mình, nhưng em cảm nhận anh ấy vẫn dành rất nhiều tình cảm cho em, ở bên em anh lấy luôn có những tiếng cười thoải mái không phải suy nghĩ điều gì (anh cũng đã từng nói với em như vậy).

Em đã cố tình gần gũi anh ấy để xem phản ứng của anh ấy ra sao, có thật anh ấy đã không còn yêu em nhiều như trước kia không và em biết cảm xúc của anh vẫn dạt dào khi gần em nhưng anh cố gắng kiềm chế.

Và em cũng nhận ra 1 điều rằng có thể anh ấy không còn nhiều cảm xúc với em nữa thì anh mới có thể kiềm chế tình cảm của mình như vậy (vì trước kia cứ hễ 2 đứa gặp nhau là anh lại ôm chặt lấy em để bầy tỏ tình cảm của mình mặc dù em và anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn), anh cũng đã nói với em là anh không muốn làm khổ em nữa, anh không muốn lừa dối tình cảm của em cũng như chính bản thân anh ấy.

Lúc đó em cảm thấy đau đớn lắm, tự nhiên em không muốn gặp lại còn người lạnh lùng ấy nữa, em muốn về nhà thật nhanh. Về nhà em đã nghĩ là em phải quên anh ấy đi, anh ấy không còn là của em nữa, anh đã muốn quên em thật rồi, em sẽ hận anh ấy vì tất cả những tổn thương mà anh ấy gây ra, em sẽ không bao giờ liên lạc với anh ấy.

Nhưng nỗi nhớ anh cồn cào, em không thể chịu nổi 1 ngày không liên lạc với anh, không được nghe giọng nói của anh và ngay sáng hôm sau là ngày cá tháng tư (1/4) em đã thử trêu anh. Em đã nhắn tin với anh ấy rằng "Em đang đợi anh ở cổng công ty" (vì anh ấy làm ca đêm nên thường tầm 8h sáng là anh ấy tan ca). Anh ấy nhắn lại với em rằng "Hôm nay anh về từ 5h, bây giờ anh đang ở nhà cô ngủ, anh đang rất mệt, đừng làm phiền anh nữa.". Nhưng em vẫn muốn thử anh thêm 1 tin nhắn nữa "Vậy em ra nhà cô đợi anh xong mình cùng về quê nhé". Em đau đớn khi nhận được tin nhắn của anh " Em làm sao vậy? Em về đi? Em làm anh sợ đó, em muốn anh tránh mặt em luôn hả".

Em không thể hiểu được tại sao anh ấy lại có thể lạnh lùng với em như vậy (suốt mấy năm yêu nhau anh luôn dịu dàng, chưa 1 lần nói nặng lời với em) em đau đớn khi người mà đã từng yêu em tha thiết, đã không thể sống vui vẻ khi không có em bên cạnh, đã yêu em bằng cả trái tim của mình giờ đây lại sợ em, em đã làm gì sai chứ?

Em cũng yêu thương anh ấy, quan tâm anh ấy, lo lắng cho anh ấy, đáp lại tình yêu thương chân thành của anh ấy bằng cách yêu anh bằng cả trái tim mình, yêu anh hơn chính bản thân mình để giờ đây anh ấy nói "sợ em".

Chị à, ngày hôm nay đây, khi ngồi viết những tâm sự cho chị, tâm trạng của em rất rối bời, thực sự em không biết bây giờ phải làm như thế nào nữa, em không biết tại sao con người ta lại dễ dàng thay đổi như vậy, tại sao khi tình yêu không còn họ lại trở nên nhẫn tâm và lạnh lùng đến thế. Khoảng thời gian yêu nhau anh ấy đã tạo cho em niềm tin tưởng tuyệt đối với tình yêu anh ấy dành cho em, 5 năm là khoảng thời gian khá dài để em hiểu được anh ấy là con người như thế nào (quan tâm, chu đáo, tình cảm, nhẹ nhàng và rất chung tình). Em đã không tin và không muốn tin là anh ấy đã thay đổi, anh ấy đã không còn yêu em nhiều như trước nữa.

Nhưng bây giờ có lẽ em buộc lòng, phải chấp nhận sự thật rằng anh đã không còn yêu em, không còn quan tâm đến em nữa (vì ngay tối hôm ngày cá tháng 4, em đã gọi điện cho anh ấy rất nhiều, em gọi từ lúc 23h nhưng máy anh toàn báo bận, cứ 2 phút em lại gọi lại cho anh 1 lần nhưng vẫn là tiếng tút tút báo máy bận, em cứ nghĩ là chắc anh đang nói chuyện công việc vì đó đang là giờ làm của anh ấy, nhưng em cứ goi, gọi mãi cho đến lúc nhìn ra đồng hồ đã là 1h sáng ngày hôm sau, lúc đó thì em có thể khẳng định là anh nói chuyện với 1 người con gái nào đó vì nếu nói chuyện công việc không bao giờ nói chuyện suốt 2h đồng hồ như thế).


Nhưng giờ anh nói không còn yêu em nữa (Ảnh minh họa)

Có phải do em không khéo trong cách cư xử nên để cả 2 phải đau lòng như thế này phải không chị, có phải do em chọn không đúng thời điểm để níu kéo anh ấy, vì trong lúc công việc của anh ấy quá bận bịu đã khiến anh mệt mỏi rất nhiều, việc gia đình, việc của bố anh đã khiến anh đau đầu, em lại níu kéo, làm phiền khiến anh ấy buồn.

Đã nhiều lần em tự trách bản thân mình, tại sao không biết nắm bắt cơ hội, trong năm đã có lần anh nói với em là hay 2 đứa ăn hỏi trước xong 1 năm sau thì cưới, nhưng lúc đó em nghĩ nếu 1 năm sau mới cưới thì không cần ăn hỏi trước như thế sẽ phức tạp và vì lúc đó em hoàn toàn tin tưởng vào tình cảm của anh ấy.


Trả lời:


Chào em gái,

Chị đọc thư của em, chị thấy em là người con gái dịu dàng nhưng cá tính, nhanh nhẹn, yêu thương người yêu và rất biết suy nghĩ. Chị nghĩ chính người con gái kiêu kỳ, lạnh lùng và biết giữ mình như em, là điều anh ấy yêu và theo đuổi.

Chị thấy em thật may mắn khi có được một chàng trai yêu mình và chung tình đến thế. Đúng là anh ấy là một chàng trai khá hiếm có em ạ. Tuy nhiên, tình yêu thật lạ lùng, khó hiểu và khó nắm bắt. Nếu em hỏi chị tại sao anh ấy lại như vậy, chị cũng không biết rõ ngọn ngành nguyên nhân để phân tích. Tuy nhiên, trong trường hợp này, em hãy cho anh ấy một thời gian.

Thời gian sẽ giải thích toàn bộ hành động này là sao? Tại sao anh ấy lại nỡ dứt tình em nhanh đến như vậy? Có phải vì người thứ 3, hay do gia đình anh đang có chuyện phức tạp.

Em đừng nên quy kết anh ấy vội. Chị không tin một người chung tình như anh ấy lại thích người khác trong khi đã yêu em nhiều như lời em kể.

Trong câu chuyện của em, em nói có thể do anh ấy chưa muốn lấy vợ, để còn dành thời gian đỡ đần bố mẹ và hai em trai đang học… Em hãy thông cảm cho anh ấy lúc này. Hãy để một khoảng lặng cho anh ấy. Chị tin sớm muộn anh ấy sẽ nói với em.

Chúc em hạnh phúc!

Chị Thanh Bình (Eva.vn)

BACSI.com