Em năm nay 26 tuổi, Anh là mối tình đầu của em và em cũng là mối tình đầu của anh, bọn em học cùng cấp 3 với nhau. Ngày ấy bọn em không chơi thân với nhau cũng không hay nói chuyện với nhau và gần như cũng không có ấn tượng gì về nhau cả. Sau khi bọn em cùng đỗ Đại học và ra Hà Nội học, do lớp em hay tụ tập liên hoan và đến nhà nhau chơi vào những ngày cuối tuần nên bọn em mới có cơ hội tiếp xúc và nói chuyện với nhau nhiều hơn. Vào khoảng đầu năm thứ 2 Đại học vô tình bọn em lại chuyển phòng trọ và ở gần nhau vì vậy mà bọn em thường xuyên nói chuyện và đi chơi với nhau. Qua những lần gặp gỡ nói chuyện và đi chơi với nhau anh đã có tình cảm với em từ lúc nào không biết. Vào ngày 8/3 anh đã bày tỏ tình cảm với em trước mặt bạn bè của em, bạn bè em ai cũng bất ngờ (vì anh là người sống nội tâm và kín đáo nên không ai biết được anh có tình cảm với em) nhưng em đã từ chối tình cảm của anh ấy vì em không có cảm giác gì với anh cả.

Sau hôm đó em càng lạnh lùng với anh hơn, em không muốn nói chuyện hay gặp mặt anh nữa, mỗi lần nhóm em tụ tập em thường thờ ơ và không nói chuyện với anh ấy, nhìn anh ấy buồn mà em tự thấy ghét bản thân mình hơn, em tự hỏi tại sao một người con trai tốt như vậy mà em lại không yêu. Mặc cho những lời khuyên của bạn bè rằng hãy cho anh ấy cơ hội vì mọi người đều nhận thấy anh ấy là một người rất tốt, nhiệt tình với bạn bè, quan tâm, chu đáo và là người sống tình cảm và ai cũng tin là anh ấy là người rất chung thuỷ. Nhưng bỏ ngoài tai những lời khuyên đó em vẫn cứ ghét, cứ lạnh lùng với anh, vẫn cứ để anh phải đau khổ và suy nghĩ rất nhiều.Dù em có lạnh lùng với anh như thế nào thì anh vẫn kiên trì theo đuổi em, anh vẫn quan tâm đến em.

Có rất nhiều lần chỉ để được gặp và nói chuyện với em, để tặng em những món quà vào các ngày lễ, để đón em từ bến xe bus về nhà mà anh đã phải đứng dưới mưa hàng giờ đợi em, nhưng đáp lại sự chân tình ấy vẫn là sự lạnh lùng đến đáng sợ của em. Là những lúc em giật bó hoa anh tặng với thái độ bực bội không một lời cảm ơn, là những lần từ biệt không một lời chào.

Nhiều bạn bè thấy em quá lạnh lùng với anh, đã mắng em và khuyên anh không nên theo đuổi em nữa.Nhưng anh vẫn kiên trì như thế suốt gần 3 năm liền cho đến ngày em nhận lời yêu anh. Một phần vì thấy anh ấy quá chân thành, một phần vì thấy anh ấy có thể là 1 người chồng tốt, 1 chỗ dựa vững chắc cho em sau này và 1 phần là tình thương em dành cho anh ấy khi mẹ anh qua đời mà em đã nhận lời yêu anh.

Khi em nhận lời yêu anh, bạn bè của bọn em đều mừng cho 2 đứa, nhất là mừng cho anh vì sau tất cả chân tình giờ đây anh đã được đáp đền bởi tình yêu của em. Khoảng thời gian yêu anh là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của em, em được anh yêu thương, quan tâm, chăm sóc chiều chuộng đến độ bạn bè phải ghen tị với em. Anh quan tâm em từ cái nhỏ nhặt nhất, anh lo lắng khi em chỉ hơi thấy đau họng, anh đưa đón em về quê mỗi ngày cuối tuần,anh làm tất cả mọi thứ chỉ để em vui. Thời gian 2 năm đầu yêu nhau bọn em chưa từng cãi vã hay giận hờn nhau, có đôi khi là những lúc em cố tình tỏ ra giận anh để được anh dỗ dành em. Sau khi tốt nghiệp anh ấy xin được vào làm công ty của Hàn Quốc tại thành phố của Tỉnh em vì em vẫn còn ở Hà Nội nên anh cũng ở Hà Nội và đi xe công ty đi đi về về giữa Hà Nội và Bắc Ninh.

Sau 1 thời gian thì em cũng xin chuyển về Bắc Ninh làm việc, thời điểm em chuyển về Bắc Ninh cũng là thời điểm mà em trai anh ấy ra học Đại học ở Hà Nội nên anh cũng muốn ở lại cùng em trai mình và bọn em xa nhau.

Mặc dù xa nhau nhưng anh vẫn luôn quan tâm yêu thương em, anh vẫn về Bắc Ninh thăm em thường xuyên tuần 2-3 lần điều đó làm em thực sự hạnh phúc. Anh biết chúng em ở xa nhau nên em chịu thiệt thòi hơn vì vậy anh quan tâm đến em nhiều hơn để em luôn cảm giác có anh bên cạnh.

Vì đã quá quen với việc ngày nào cũng có anh bên cạnh, được anh quan tâm chăm sóc, chiều chuộng, được anh dỗ dành mỗi khi giận dỗi, bây giờ ở xa nhau và cũng vì tính chất công việc bận rộn nên anh không quan tâm tới em được nhiều như trước nên đôi lúc em hay giận hờn anh vô cớ, giận hờn anh những lúc anh bận anh không đến thăm em được, và những lúc đó anh lại dỗ dành, xin lỗi vì đã không ở bên cạnh em những lúc em cần.Có nhiều lần em giận dỗi đòi chia tay với anh, anh gọi điện em cũng không nghe máy, anh nhắn tin em không trả lời anh đã lẳng lặng đi xe từ Hà Nội về Bắc Ninh khi trời đã tối để gặp em, nhưng em vẫn từ chối không gặp và anh thì kiên trì đứng đợi em mỗi lần như vậy em thấy thương anh nhiều hơn và thấy mình thật trẻ con. Tình cảm chân thành, sự quan tâm dịu dàng của anh đã khiến trái tim em thổn thức và tình yêu em dành cho anh ấy cũng nhiều nên theo năm tháng.

Vì bọn em đã từng là bạn học cấp 3 với nhau,nhà anh ấy cách nhà em chỉ khoàng 4km nên mỗi lần về quê bọn em thường xuyên đưa đón nhau và vào nhà nhau chơi nên chuyện chúng em yêu nhau 2 bên gia đình đều biết chuyện và mọi người không có ý kiến gì về chuyện tình cảm của 2 đứa cả. Cách đây khoảng gần 2 năm, nhà anh ấy có việc liên hoan nên anh ấy đưa em về chính thức ra mắt cả nhà.Hôm đó có cả họ hàng nhà anh ấy, trong suốt buổi hôm đó em về, em cũng phụ giúp các cô dọn dẹp và vẫn nói chuyện vui vẻ với mọi người trong gia đình anh ấy.

Em cứ nghĩ mọi chuyện êm xuôi nhưng 1 thời gian sau em hỏi anh ấy là gia đình anh có nói gì về em không. Ban đầu anh bảo là cũng bình thường nhưng sau khi em gặng hỏi thì anh ấy nói là gia đình anh ấy không ưng em, em hỏi lý do vì sao thì nhất định anh không chịu nói, Nhưng về sau qua 1 người anh họ của anh cũng là bạn học cùng cấp 3 của bọn em, em biết được lý do gia đình anh không thích em đó là em thấp bé và không được xinh xắn ( vì em cao có 1,5m) và các cô nhà anh bảo là gò má em cao mà các cụ thường nói gò má cao sát chồng.

Sau khi biết chuyện em thực sự rất buồn và em cũng nói chuyện với anh ấy, em muốn chia tay để anh đỡ khó xử, em không muốn vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm của anh ấy và gia đình anh.Nhưng anh không đồng ý, anh động viên, an ủi em, anh bảo em là cứ yên tâm, mọi người nói gì anh không quan tâm, quan trọng là tình yêu của hai đứa, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em. Vì tình cảm quá chân thành của anh, và tình yêu em dành cho anh ấy quá lớn nên bọn em vẫn yêu nhau.

Trong thời gian đó thì em cũng vẫn thỉnh thoảng về nhà anh ấy chơi, nhà anh có công có việc gì em cũng về phụ giúp. Vào ngày giỗ của mẹ anh ấy ( tháng 9/2011) chính chị gái anh ấy gọi điện mời em hôm đó xuống nhà anh ăn cơm rồi phụ giúp chị ấy. Em đã rất vui vì điều đó, em nghĩ rằng có thể anh đã thuyết phục được gia đình và sau nhiều lần tiếp xúc mọi người cũng quý tính cách của em chứ không nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá nữa (theo mọi người nhận xét thì em là người con gái nhanh nhẹn, hoạt bát, tốt tính và dễ gần).

Hôm đó anh đón em xuống sớm để phụ giúp mọi người, em phụ rất nhiệt tình và nói chuyện thoải mái với mọi người, mọi người trong gia đình anh cũng hồ hởi nói chuyện vui vẻ thoải mái với em, em cứ ngỡ mọi chuyện thế là ổn thoả.


Ban đầu thì chúng em khá vui vẻ (Ảnh minh họa)

Em 26 tuổi, em cũng có công việc ổn định ở 1 cơ quan nhà nước, bố mẹ và mọi người trong gia đình em đều muốn 2 đứa lập gia đình và em cũng đề cập đến chuyện cưới xin với anh ấy. Anh ấy cũng nói với em là thực sự bây giờ anh ấy còn quá trẻ để lập gia đình, anh còn phải lo cho đứa em đang học đại học năm đầu tiên, anh muốn để đầu năm bọn em vừa tròn 27 tuổi 2 đứa sẽ tổ chức đám cưới, lúc đó em trai anh cũng đã học được 3 năm rồi, anh muốn đỡ đần giúp bố anh nuôi em ăn học (vì anh nặng gánh gia đình, bây giờ anh phải làm nuôi em trai ăn học và thỉnh thoảng gửi tiền về giúp đỡ bố). Em cũng đã phân tích cho anh ấy hiểu là lấy nhau về bọn em sẽ cùng lo cho em trai anh, lo cho gia đình anh, em muốn san sẻ những vất vả với anh, nhưng anh nói là anh không muốn em khổ, anh muốn khi lấy vợ về anh có thể đủ khả năng lo cho gia đình, anh không muốn vợ con anh phải vất vả.

Sau một thời gian thuyết phục anh cũng đã có vẻ xuôi về chuyện cưới xin vì 1 phần anh cũng không muốn em phải chờ đợi anh thêm nữa. Nhưng sóng gió chưa hết khi gia đình anh đi xem tuổi cho bọn em để chuẩn bị cưới thì thày bói nói là 2 tuổi em không hợp tuổi ( 2 đứa đều tuổi Đinh Mão), nếu cưới nhau thì vợ chồng sẽ rất vất vả, có thể 1 người sẽ phải đi trước không sống được với nhau, thêm vào đó mọi người thấy em có gò má cao nên mọi người lại càng băn khoăn (chẳng nhẽ chỉ vì gò má em cao mà mọi người lại phản đối chuyện của bọn em sao chị?), và tiếp tục khuyên anh ấy nên dừng lại thêm vào đó lại chuyện gia đình anh phức tạp (ông của anh cũng phải lấy 2 vợ, rồi bà ngoại của anh cũng 2 chồng).

Gia đình anh ba bề bốn bên nên mọi người lại càng tin vào bói toán. Thực sự bọn em đã rất đau khổ và đấu tranh một thời gian dài để giữ được tình cảm của 2 đứa. Đã rất nhiều lần em cảm thấy thực sự mệt mỏi và muốn buông xuôi mọi chuyện, nhưng anh lại động viên, an ủi em, và nghĩ đến tình cảm bọn em đã dành cho nhau bao nhiêu năm qua, sự chân tình và tình yêu sâu đậm anh ấy dành cho em, em lại không buông tay ra được.

Sóng gió thực sự qua đi khi mà tháng 12 năm ngoái bố anh ấy đã gặp em và nói chuyện với em. bác nói bác và gia đình không hề ghét bỏ em mà thực sự gia đình cũng rất quý mếmn em, thời gian em qua lại bên gia đình đã để lại cho gia đình rất nhiều tình cảm, bác nói vì 2 đứa không hợp tuổi nhau nên gia đình muốn khuyên bảo vì 2 đứa còn trẻ còn nhiều cơ hội để tìm được hạnh phúc, nhưng nếu 2 đứa vẫn quyết tâm thì gia đình cũng không phản đối gì cả, chuyện cưới xin 2 đứa bàn bạc với nhau, nếu muốn cưới trong năm nay thì gia đình vẫn có thể tổ chức được còn không thì để cuối năm sau thì tuỳ 2 đứa.

(còn tiếp)

Chị Thanh Bình (Eva.vn)

BACSI.com