Tôi không đẹp lắm nhưng khá có duyên, nước da bánh mật khỏe khoắn của cô thôn nữ vừa tròn mười tám khi ấy đã hút hồn bao nhiêu nhiêu gã trai làng ngẩn ngơ theo gót. Nhưng tôi chẳng màng tới những người đó, bởi trong suy nghĩ của tôi có rời xa cái xóm nghèo này thì may chăng mới ngóc đầu lên được.

Tôi xin phép gia đình khăn gói vào nam, nhờ người bà con xa mà trong thời gian ngắn tôi đã ổn định được công việc. Tôi chăm chỉ làm việc, lại khá nhanh nhẹn hoạt bát lên được các anh chị trong công ty rất quý. Từ một cô công nhân may bình thường tôi đã được cất nhắc lên làm tổ phó, tổ trưởng rồi sau đó được điều làm nhân viên văn phòng.

Thực ra thời gian này cũng là thời gian khá vất vả của tôi, vừa đi làm, tối về lại tranh thủ học thêm nữa nên tôi phải rất tằn tiện trong chi tiêu để có tiền gửi về nhà phụ giúp với bố mẹ tiền học cho các em. Tôi luôn ý thức được rằng mình phải nỗ lực cố gắng không thể trông chờ hay ỷ lại vào người khác được.

Thế rồi một tai họa bất ngờ xảy ra với gia đình tôi, bố tôi không may mắc phải căn bệnh hiểm nghèo bao nhiêu tiền của giấy tờ nhà mang đi vay ngân hàng cũng chẳng ăn thua. Vay tất cả những nơi có thể cũng chỉ được một phần, cực chẳng đã mẹ tôi mới phải gọi điện thông báo cho tôi .


Ảnh minh họa

Tôi bần thần như người mất hồn, đến công ty mà khuôn mặt như người đưa đám chẳng thể tập trung vào công việc được. Xin phép nghỉ, về phòng nằm tôi chẳng thiết ăn uống, vừa lo lắng cho bố vừa không biết phải xoay đâu ra số tiền lớn ấy. Đầu óc tôi quay cuồng trống rỗng. Tiếng gõ cửa làm tôi như bừng tỉnh, vội vã ra mở tôi không ngờ là chú giám đốc đã đứng ngoài

Thảo đã đỡ mệt chưa, chắc chưa ăn uống gì à? Chú là người khá tâm lý, rất nghiêm túc trong công việc nhưng lại gần gũi quân tâm đến công nhân viên nên ai cũng quý. Chẳng biết vì sao chú biết hoàn cảnh khó khăn của gia đình tôi và chú đề nghị giúp đỡ tôi số tiền ấy, chú nói số tiền đó công ty sẽ cho tôi vay và trừ dần vào lương hàng tháng, tôi thật sự rất cảm động trước tấm chân tình của chú dành cho tôi và gia đình.

Sau lần đó chú trở thành ân nhân của tôi và gia đình và ranh giới mong manh của tình chú cháu vô hình chung đã được cả tôi và chú vượt qua. Khoảng cách 23 tuổi đâu có thể là rào cản để ngăn cách tình cảm yêu thương. Đám cưới được tổ chức sau đó ít lâu.

Bước vào cuộc sống hôn nhân, tôi chếnh choáng trong hơi men hạnh phúc, như người phiêu du trong cõi bồng lai tiên cảnh tôi mơ hồ thích thú với những khám phá bất ngờ mà mình thu lượm được về cuộc sống gia đình và người đàn ông mình gửi gắm cả cuộc đời.

Chú, sếp, chồng, anh… Anh ân cần chiều chuộng tôi, nâng niu chăm sóc tôi tựa như một báu vật vô giá. Ngày ngày anh lái xe đưa tôi đi làm, đi học rồi đón tôi về. Có những hôm bận tiếp khách buổi tối anh cũng không lỡ để tôi phải đi một mình mà yêu cầu lái xe của công ty chở tôi đi. Tôi thấy thương anh nhiều lắm, vất vả lo công việc ở công ty lại còn lo cho tôi từng li từng tí một..

Nhưng cuộc đời có chiều theo ý muốn của lòng người đâu, cuộc sống hôn nhân của tôi và anh dần phát sinh những mâu thuẫn dù rất nhỏ nhặt nhưng nó khiến trái tim yêu thương của tôi chết dần, chết mòn theo chuỗi ngày bị anh kiểm soát.

Nhân danh tình yêu anh tìm đủ lý do để kiểm soát tôi biến tôi trở thành một con người lệ thuộc hoàn toàn. Anh ép tôi nghỉ việc và dừng luôn cả việc học hành để ở nhà với lý do chăm sóc gia đình, mặc dù chúng tôi vẫn chưa có con cái. Đi đâu, gặp ai, hay làm gì tôi cũng phải xin phép, điện thoại của tôi được anh kiểm tra thường xuyên. Thực sự tôi cũng không biết mình là vợ anh hay là một tù nhân đang được anh quản thúc nữa. Ở bên anh tôi thấy tình cảm của mình nguội lạnh, không còn cái cảm giác nồng nàn yêu thương như thủa xưa. Việc ái ân với chồng tôi chẳng còn chút hứng thú, giờ thực sự với tôi đó chỉ còn là nghĩa vụ mà thôi.

Đã đôi lúc tôi muốn bứt phá khỏi bốn bức tường ngột ngạt để trở về cuộc sống tự do thanh thản, được là chính mình, làm những việc mình thích, đi những nơi mình muốn. Nhưng rồi lại đắn đo day dứt, với anh ngoài tình yêu ra, tôi còn thấy mình nợ anh cả ân tình nữa. Tôi biết phải làm sao đây?

Nguồn: TTONL
BACSI.com