Hai vợ chồng tôi là giáo viên. Chồng tôi làm quản lý ở một trường học và được mọi người yêu quý bởi tính xởi lởi, dễ gần của anh. Nhưng ở nhà, tôi không khác gì một người ở.

Ở trường, chồng tôi sẵn sàng cho đồng nghiệp vài trăm ngàn khi gặp khó khăn. Anh cũng sẵn sàng ủng hộ các phong trào thể dục thể thao hàng triệu đồng. Ai cũng cho rằng anh là một người cởi mở, sống phóng khoáng.

Đồng nghiệp, bạn bè bảo tôi hạnh phúc vì có người chồng như vậy. Những lúc ấy tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong mà cười chua chát. Không ai hiểu được nỗi khổ của tôi khi ở nhà.



Tiền lương của tôi anh ấy yêu cầu phải “nộp” hết. Tôi không được cầm tiền. Đi chợ mua gì, mua bao nhiêu tiền anh ấy cũng quản lý hết.

Có hôm, hai mẹ con tôi đi chợ, con đòi ăn quà, tôi đánh liều mua cho con. Thế mà về nhà anh ấy cũng căn vặn cho rằng tôi chiều con cho nó hư người ra…

Mỗi năm, anh chỉ cho tiền để tôi có thể mua được vài bộ quần áo. Anh bảo rằng mua nhiều lãng phí. Anh tự tay mua đồ trang điểm cho tôi. Mọi người cứ khen nức nở vì anh chăm sóc vợ chu đáo thế. Nhưng họ đâu biết những đồ anh mua tôi không thể dùng được. Nếu không phải vì rẻ quá thì cũng là những đồ vừa hết hạn. Chồng tôi bảo cái gì cũng có một khoảng co giãn. Hết hạn rồi cũng vẫn dùng được một thời gian nữa chứ không phải bỏ đi ngay!

Từ ngày lấy chồng, tôi coi như cắt đứt với tất cả bạn bè cùng lớp, cùng khóa. Thậm chí, đứa bạn thân hồi học đại học của tôi ở Lạng Sơn lấy chồng tôi cũng không thể đi dự đám cưới được vì không có tiền. Nói với anh thì anh bảo: “Từ giờ đến cuối đời cũng chả gặp lại lần nào thì đi làm gì cho nó phí tiền. Trước đây thân là chuyện trước đây, giờ cả năm không gặp nhau nữa thì thân cái nỗi gì nữa.”

Đến người bạn thân từ hồi học cấp 1 anh cũng không cho tôi đến dự đám cưới. Anh cho rằng đi như thế vừa tốn tiền lại vừa chả giải quyết được việc gì. Với anh, tôi chỉ cần tốt với chồng con là được còn không cần để ý đến bất cứ chuyện gì xung quanh,

Mấy hôm nay, ông bác tôi trở giời ốm nặng phải đi bệnh viện và có lẽ cũng không sống được bao lâu. Tôi muốn biếu bác mấy trăm ngàn anh cũng không cho. Anh bảo rằng vài hôm nữa bác mất thì đi phúng viếng. Giờ cho tiền, vài hôm nữa lại phúng viếng thì tốn kém quá.

Tôi không thể chịu đứng được sự bần tiện ấy của anh được nữa. Sao anh không thể sống thoáng với vợ con dù chỉ bằng một phần nhỏ những gì anh thể hiện ở ngoài xã hội được! Chỉ cần có vậy thôi là tôi hạnh phúc lắm rồi!

Tôi có chia sẻ với một vài người bạn nhưng họ đều cho tôi “bịa chuyện” vì anh không phải là người ky bo đến như vậy. Tôi không biết mình phải làm gì để thoát khỏi tình trạng oái oăm này nữa. Hãy giúp tôi với!

​BACSI.com ​(Theo Tintuconline)