Kết quả 1 đến 3 của 3
  1. #1
    loveyouandloveme Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2011
    Bài viết
    3,603

    Mặc định Cái giá mà tôi phải trả cho một lần ngã lòng quá lớn

    Anh lôi trong túi ra một tờ A4 gập tư, đọc rành mạch rõ ràng những điều hay dở của tôi trong mười năm chung sống… và lời thú tội ngoại tình của tôi…"



    Trước kia, ai cũng bảo tôi có phúc vì lấy được người chồng hiền như cục đất, yêu vợ thương con.

    Nhưng sự giản đơn quá đỗi ở anh kéo dài từ năm này qua năm khác đã khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi dần trở nên nguội lạnh.

    Sống với nhau gần chục năm rồi, anh vẫn như đã được lập trình, sáng đi làm, chiều về phụ vợ chăm con, quét nhà. Tối 9h lên giường đi ngủ. Đến cả chuyện gối chăn cũng đều đều ba ngày một lần, lần nào quy trình, cách thức cũng giống y như 10 năm trước.



    Ảnh minh họa

    Sếp tôi thì trái lại, hấp dẫn từ hình thức bên ngoài, cách ứng xử lẫn lối sống tinh tế. Có lẽ bởi thế mà đứa đàn bà đang quá uể oải với ông chồng nhàm chán của mình - là tôi, càng thấy sếp hấp dẫn hơn.

    Tôi không tự thanh minh cho mình đâu, nhưng tôi không phải là người đàn bà có tư tưởng ngoại tình. Ngay khi nhận ra trong lòng mình có những xao động, tôi đã cố gắng hạn chế tất cả các cuộc tiếp xúc riêng tư với sếp. Tôi cố gắng tìm những điểm tốt của chồng. Tôi nhìn những đứa con để tự răn.

    Tôi đã tự đấu tranh với chính mình hơn 2 năm trời, mà chồng tôi vẫn không mảy may nhận ra một chút khác lạ gì của vợ, từ những lần tôi bối rối khi nhận lịch công tác; từ những lần tôi ý tứ nói chuyện đổi chỗ làm; từ những câu chuyện tôi kể bạn này bạn kia ngoại tình công sở…

    Nếu chuyến công tác ấy không rơi vào đúng kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi; nếu chồng tôi không quên; nếu tôi không uống vài cốc bia với đối tác… thì có lẽ tôi mãi mãi không bao giờ là người đàn bà ngoại tình.

    Chưa bao giờ tôi thấy sợ một điều gì như buổi sáng ấy, khi mở mắt, nhận ra người đàn ông nằm cạnh không phải chồng mình. Tôi đã khóc, đã tự xỉ vả mình hàng ngàn lần. Tôi vội vã xếp vali về nhà, vội vã nộp đơn xin nghỉ việc.

    Tôi đã cố gắng sống một cách bình thường nhưng đêm đêm, tôi vẫn giật mình tỉnh giấc. Mỗi lần nghe chồng nhắc tiếc chỗ làm cũ, mồ hôi tôi lại túa ra như tắm. Thần kinh tôi căng như dây đàn khi nghe ai đó trong nhà vô tình kể chuyện ngoại tình của người này người khác… Tôi đã tự thú tội với chồng!

    Chồng tôi sốc. Xưa nay anh ấy vẫn nghĩ tôi là người phụ nữ ngoan hiền hiếm hoi còn sót lại của thế kỷ XXI này.

    Những ngày sau đó, anh luôn đi sớm về muộn, người lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu. Anh li thân với tôi. Anh chẳng để ý gì đến công việc, nhà cửa, thậm chí cả con cái.

    Anh bảo tôi là kẻ giết người không gươm không súng.

    Anh bảo tôi: gieo nhân nào sẽ phải gặt quả ấy.

    Chỉ thế, còn lại anh im lặng.

    Tôi nghĩ, anh đang uất vì mình gieo hạt ngọt mà phải nhận trái đắng. Tôi nghĩ, anh đau đớn vì gia đình nhỏ bé của mình đang đứng trước bờ vực tan vỡ. Tôi nghĩ, anh cảm thấy nhục nhã vì bị vợ phản bội… Tôi đã nghĩ bao nhiêu thứ, càng nghĩ, càng oán mình, càng thương anh.

    Nhưng tôi không hề biết rằng, những ngày im lặng ấy, anh chỉ nghĩ duy nhất một điều: xử lý tôi thế nào!

    Có cho sống lại mười kiếp nữa tôi cũng không thể tưởng tượng ra rằng, chồng tôi đã sắp xếp tất cả, để chuẩn bị mang tôi ra “đấu tố”.

    Bữa ấy, nhà tôi đông đủ như ngày Tết. Anh trịnh trọng tuyên bố có việc vô cùng quan trọng. Anh lôi trong túi ra một tờ A4 gập tư, đọc rành mạch rõ ràng những điều hay dở của tôi trong mười năm chung sống…

    Mười mấy năm yêu và sống với nhau, chưa bao giờ chồng tôi nhiệt tình luận về bất cứ điều gì như thế. Anh vung tay múa chân, khuôn mặt, giọng nói của anh đầy biểu cảm. Anh một mình đứng thuyết trình giữa mười mấy người già, trẻ, lớn, bé nhà tôi.

    Có lẽ tôi đã ngã xuống. Bây giờ, trong đầu tôi chỉ còn hình ảnh anh với cái miệng mấp máy, là khuôn mặt méo mó của bố, những giọt nước mắt đắng cay của mẹ, đôi mắt tròn ngơ ngác của con.

    Chồng tôi, sau buổi “đấu tố” ấy, đã ngả bài với bố mẹ tôi: “Dù cô ấy có vạn điều tốt đẹp thì đối với con cũng chẳng nghĩa lý gì, khi cái đức hạnh cao quý nhất của người đàn bà - là chung thủy thì cô ấy không có. Ngày xưa con cưới hỏi cô ấy đàng hoàng, giờ con cũng đàng hoàng trả cô ấy lại cho bố mẹ” rồi đặt trên bàn lá đơn li hôn đã ký sẵn.

    Bố tôi đổ quỵ. Mẹ tôi dù thương tôi đến quặn lòng cũng cương quyết đuổi tôi ra khỏi nhà. 40 tuổi, tôi trắng tay, không chồng, không con, không nhà, không tương lai, không một con đường lui. Người chồng đầu gối tay ấp mười năm của tôi đã cho tôi biết đâu là cái giá mà tôi phải trả cho một lần ngã lòng.

    Cái tội ngoại tình, giờ thì tôi biết, đã mắc vào thì đừng mong có đường quay lại. Đó là tội tày đình!

    Nguồn: TTONL
    BACSI.com

  2. #2
    Pemeobu Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    1,333

    Mặc định

    cuộc sống quá viên mãn mà ko biết trân trọng, đánh mất rồi có hối tiếc cũng muộn màng, tốt hơn hết nên cố gắng chuộc lại những sai lầm

  3. #3
    ChiLe's Avatar
    ChiLe Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    13,332

    Mặc định

    có nhiều nguyên do ngoại tình, có những nguyên do đáng pải xử nhưng cũng có những nguyên do đáng thương, lớ vướn vào khó mà thoát, hãy suy nghĩ bằng lý trí để quyết định

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •