Tình cảm em dành cho anh không hề thay đổi bởi vì… "em yêu anh".

Đôi lúc em đã hỏi lòng mình: vì cô đơn rồi em mới yêu anh hay vì yêu anh rồi em mới cảm thấy cô đơn? Em biết cả anh và em không ai trả lời được câu hỏi này, vậy thì chi bằng mình cứ đổ lỗi cho một tiếng “yêu” anh nhé!

Trước khi đồng ý yêu anh, em cứ nghĩ chỉ cần mình cố gắng, mọi thứ sẽ trở nên đơn giản.“Yêu xa” - hai từ thật đơn giản nhưng mọi thứ chưa bao giờ giản đơn trong em. Yêu xa, là em phải cố gắng thật nhiều, nỗ lực thật nhiều vì em biết ở một nơi xa ấy, chàng trai em yêu cũng đang cố gắng từng ngày. Yêu anh, là những ngày mưa em lẻ loi đi về, giữa dòng người tấp nập trên phố, em nhớ ngày anh cùng em đi dưới mưa, em nhớ cái ôm thật chặt qua eo anh, em nhớ hơi ấm bàn tay anh… và em nhớ anh đến lạ. Là mỗi buổi chiều tan học, em lủi thủi tự dắt xe đi về, ngày lễ, ngày đặc biệt em chả có anh đến đón, trên tay cầm hoa và quà như mấy đứa bạn. Là mỗi tối cuối tuần, em ngồi làm bạn với cái máy tính, thấp thỏm chờ một cuộc điện thoại từ anh, mặc mọi người hào hứng đi chơi, rồi em chợt nhận ra em đã quen dần với cuộc sống không có anh luôn kề bên, quen với hai từ mà người ta gọi là “cô đơn”. Yêu anh - yêu một người ở xa là em phải vật lộn với nỗi nhớ anh cứ dài từng ngày, có lúc em chỉ ước cho em gặp anh dù chỉ là vài giây, để em biết được ôm anh một cái thật chặt.

Đôi khi em cảm thấy thật chông chênh và không tin tưởng vào tình cảm của mình, em biết cảm nhận của một đứa con gái nhạy cảm và nội tâm như em thường đúng. Em đặt trọn niềm tin nơi anh, em không bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó niềm tin đó sẽ vơi dần chứ đừng nói đến từ sụp đổ. Người ta bảo, gần còn chả biết có kết quả gì không nữa là xa, mọi suy nghĩ, hành động, cuộc sống của người yêu mình có chắc là luôn theo sát được? Em cười, em im lặng, vì em biết dù thế nào đi nữa, trong lòng anh cũng sẽ nghĩ đến em, và vì tình cảm anh dành cho em rất lớn, nên sẽ chẳng bao giờ anh làm tổn thương em. Thế mà…

Một phút xao lòng, anh có thể nhắn tin tình tứ với một người con gái khác không phải là em. “Nhớ em quá không ngủ được, người anh yêu nhất là em”, có lúc em thèm được nghe câu nói này biết bao, nhưng người nhận được không phải là em. Tim em đau nhói, em khóc. Em cần ở anh một lời giải thích, anh chỉ im lặng, để rồi khi em quyết định dừng lại với một cuộc tình yêu xa thì anh lại đưa lời giải thích đó là tính trăng hoa của con trai. Một tuần em chìm trong đau khổ, em bỏ ăn, em thức trắng, không biết bao lần em khóc ướt đẫm gối. Giá mà anh hiểu được cảm giác của em lúc đó. Đêm, em sợ màn đêm, nó làm em thấy mình cô đơn đến đáng sợ, em nhớ anh đến quặn lòng, em thèm một cái ôm thật chặt của anh, em thèm một cái siết tay, em nhớ bàn tay anh lau nước mắt cho em như ngày nào. Em tự dằn vặt mình với tất cả mọi chuyện đang xảy ra. Anh à! Tại sao mọi chuyện như thế mà em vẫn yêu anh nhiều như? Để sau bao ngày hụt hẫng, dằn vặt trong đau khổ, em bừng tỉnh. Em tin vào tình cảm của mình, em tin vào tình yêu anh dành cho em đã khiến bao người ghen tị, chỉ là em không tin vào những gì em nhìn thấy, em đọc được.

Em tìm gặp anh, anh biết lí do mà đúng không? Em muốn mọi chuyện rõ ràng, và hơn ai hết em biết trong sâu thẳm tim mình, em không thể ngừng nhớ anh, thôi yêu anh, vậy thì chi bằng mình hãy sống thật với tình cảm của mình để một lần nghe anh giải thích. Hóa ra, nói chuyện với anh, nói hết nỗi lòng mình, em lại nhẹ nhõm như thế. Một cái ôm thật chặt của anh, một câu nói “Tha thứ cho anh, mình làm lại từ đầu em nhé”, bao kí ức lại ùa về, một lần nữa em lại đồng ý đấu tranh với những gian khó trên con đường yêu xa. Vì em biết tình yêu của em đủ lớn, không được vĩ đại như ai đó trên cuộc đời này nhưng em tin, sau bao tổn thương, tình cảm em dành cho anh không hề thay đổi bởi vì… "em yêu anh".

Em sẽ chờ ngày anh ôm em trong vòng tay sau khi trải qua bao nhiêu cát bụi của cuộc sống này


Anh đừng cố gắng bù đắp cho em, đừng có cố gắng chuộc lỗi lầm, trên đời này ai cũng sẽ phạm lỗi, quan trọng là mình biết nhận ra lỗi và sửa sai. Vậy thì sau mọi chuyện ta lại về với nhau một lần nữa, anh hãy cố gắng nắm giữ anh nhé!

Sau tất cả những xảy ra vậy mà anh vẫn chở em đi chơi sau cuộc nói chuyện ấy, anh vẫn muốn uống cùng em một ly nước, anh vẫn ôm chặt em khi em khóc, anh vẫn nhẹ nhàng lau nước mắt cho em, anh vẫn cõng em khi em mệt, anh vẫn nhớ em thích uống loại trà sữa nào, anh vẫn nhớ chỗ ngồi khi xưa mỗi lần em xuống thăm anh, anh vẫn gọi em bằng cái tên yêu dấu ngày xưa, anh vẫn vô tình nắm chặt tay em, anh vẫn sợ em bị đầy bụng không ăn được gì, anh vẫn treo hình của chúng ta trong phòng, anh vẫn thức đêm lo cho em khi em sốt, anh vẫn giữ những thói quen khi mình còn bên nhau… Em nên gửi lời cám ơn đến anh, đến chuyện vừa xảy ra để em biết ta còn yêu nhau nhiều lắm, anh nhỉ?

Em thấy mình hạnh phúc lắm, người yêu à! Anh luôn là thế: Anh không hay chiều chuộng em như bố mẹ hay anh chị của em. Anh nghiêm khắc mỗi khi em sai. Cứ mãi thế anh nhé để em biết rằng mình phải tự đứng lên trên đôi chân của mình, vấp ngã phải đứng lên để bước tiếp bởi sau em luôn có anh. Anh không lãng mạn, không thật sự tâm lý như người ta, nhưng em yêu anh đơn giản vì anh chân thành và tốt tính. Hãy mãi chân thành với em như thế anh nhé để em tự tin rằng sự lựa chọn của em là đúng đắn. Anh không thật sự đẹp trai như người ta thường nghĩ, nhưng em biết anh chỉ đẹp trai trong mắt em thôi là đủ. Cứ mãi xấu trai như thế anh nhé để em không phải cánh cánh lo sợ mất anh như mấy cô bạn em hàng ngày phải giữ chân nhưng anh chàng “hot boy” của mình. Anh không nói nhiều như ngươi ta đâu và lúc nào cũng thế, thời gian ít ỏi gặp nhau sau bao ngày xa cách, anh chỉ nhìn em cười mà thôi. Nhưng chỉ mỗi mình em biết rằng có một con người có thể nói chuyện với em cả hàng tiếng đồng hồ mà không biết mỏi miệng đấy và có nụ cười thật “sát gái” nữa cơ. Cứ mãi thế anh nhé để em biết rằng trên đời này em là người đặc biệt có thể làm anh nói thật nhiều và cười thật “xinh trai” như thế!

Anh là người duy nhất lạnh lùng không thèm hồi âm tin nhắn hay nghe điện thoại của em. Anh là thế đó, vô tâm lắm nhưng chỉ là do tính em con nít, nông nổi. Anh im lặng bởi anh muốn em tự suy ngẫm và sửa chữa. Cứ làm thế anh nhé để em biết rằng bên em luôn có một người muốn em suy ngẫm, trải nghiệm để chín chắn hơn. Mỗi lần gặp nhau ngắn ngủi, anh luôn nắm chặt tay em trước mặt bạn bè. Cứ mãi thế anh nhé bởi em biết rằng hạnh phúc đơn giản là khi em đặt niềm tin vào anh. Vòng tay anh thật ấm mỗi khi anh ôm em vào lòng, em dựa vào vai anh, cảm giác bình yên trở về cho dù em vừa phải trải qua những chuyện tồi tệ nhất, tất cả như tan biến vì em đang nằm trong vòng tay anh. Cứ mãi thế anh nhé vì vòng tay ấy, bờ vai ấy chỉ dành cho riêng em mà thôi. Nhớ anh nhé, đừng bao giờ để em phải đau khổ như vừa qua khi em nghĩ đến vòng tay anh sẽ thuộc về người khác!

Bởi vì em yêu anh, nên em sẽ cố gắng. Anh có biết đôi khi tĩnh lặng một mình nhìn lại chặng đường chúng ta đã đi qua, em cảm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc vì không phải ai cũng có thể bước cùng nhau trên một quãng đường khá dài như anh với em. Hạnh phúc vì khi nghĩ về, em có những kỉ niệm đẹp. Hạnh phúc vì khi nhìn lại, sau bao tổn thương mất mát, anh luôn cố gắng chuộc lỗi để về bên em và em vẫn còn có anh... nên người yêu à, em sẽ chờ anh, chờ ngày hai đứa “yêu gần”, em sẽ chờ ngày anh ôm em trong vòng tay sau khi trải qua bao nhiêu cát bụi của cuộc sống này. Và mình hãy hứa với nhau, đừng bao giờ để những chuyện như vừa rồi làm tổn thương nhau dù chỉ một giây anh nhé!

“Biết rằng bước ngược hướng nhau sẽ rất đau nên em chọn yêu xa không chung lối nhưng cùng hướng về chung một điểm dừng”



Theo Socola