Em yêu, chúng ta đã chia tay nhau gần 2 năm rồi nhưng hình bóng em trong anh không hề phai mờ. Anh biết những dòng tâm sự này không thể gửi đến em được nữa, bởi em đã có chồng.

Anh ngồi đây trong đêm đầu đông se lạnh nhớ lại về mối tình đầu của chúng ta. Một mối tình đẹp nhưng dang dở, mang đến nhiều đau khổ và để lại đầy tiếc nuối.

5 năm yêu nhau đủ để chúng ta hiểu về nhau nên anh không cần giải thích về việc vội vàng lấy chồng của em, anh đến đám cưới chúc phúc mà sao buồn quá, nhưng cũng đành an ủi rằng do số phận. Nhiều lúc anh vẫn nghĩ đó chỉ là giấc mơ hay nghĩ là em đi xa một thời gian rồi em sẽ quay trở lại, anh vẫn ngỡ ngàng về việc chúng ta không đến được với nhau bởi anh rất tin vào tình yêu của hai chúng mình.

Anh nhớ những bức thư tình của hai đứa viết cho nhau khi còn học cấp 3, anh giành hàng giờ để đọc đi đọc lại, cảm giác mơ mộng, hạnh phúc lắm. Em nhớ đêm giao thừa đó không, cái đêm anh tỏ tình và ôm em rất chặt ấy. Anh nhớ mùi tóc em, hôm đó anh chỉ ôm em 5 phút thôi mà mấy tháng sau hễ cứ ngửi thấy mùi hương đó là tim anh lại đập xốn xang.


Ảnh minh họa

Rồi những cuộc điện thoại nghe nhờ nhà chủ trọ trong chớp nhoáng làm anh hồi hộp, run rẩy và nhớ mãi. Trong ngày sinh nhật anh vui lắm bởi ngày đó em sẽ gọi điện lên, anh được nghe giọng nói ngọt ngào, nhẹ nhàng giúp anh có nhiều động lực, phấn đấu học tập.

Em biết không, lần đầu tiên anh bỏ tiết học trên giảng đường là hôm em hẹn anh ra quán internet để nói chuyện qua yahoo. Anh vui không tả nổi bởi như thế anh được tâm sự trực tiếp với em bao điều ấp ủ, sinh viên nghèo thư từ gửi đi phải chờ đợi và điện thoại thì chưa phổ biến.

Mùa đông là mùa hạnh phúc đối với anh, bởi có một ngày mưa phùn gió bấc anh đi xe máy 160 km từ Hà Nội về Quảng Ninh thăm em, trời lạnh lắm lạnh đến nỗi có lúc anh phải nhảy xuống dắt xe để người nóng lên chống lại sự lạnh giá đó rồi sau đó lại lên xe máy đi tiếp. Nhưng khi xuống đến nơi, gặp em, giá lạnh kia tan hết, anh hạnh phúc như một người công nhân được nhận lương, thưởng sau khi đã lao động cống hiến hết mình.

Rồi có những ngày hạnh phúc hơn, cũng sinh nhật anh, lần đầu tiên em bất chấp say xe ô tô lên thăm anh. Anh hạnh phúc vô bờ, vui như đứa trẻ nhận được món quà mà bấy lâu nay ao ước. Em nấu cơm, chúng ta cùng ăn và anh đã nghĩ đến một gia đình bé nhỏ hạnh phúc.

Em yêu, vị ngọt của nụ hôn đầu tiên của 2 đứa trao cho nhau em còn nhớ không. Khi đó anh muốn hôn em mãi không rời. Rồi đến những nụ hôn tiếp theo, mãnh liệt và nồng nàn hơn. Đối với anh những tưởng nụ hôn đó là bất tử như tên những bông hoa anh đã mua ở phố Bà Triệu tặng em.

Hạnh phúc gì bằng những người yêu nhau được sống bên nhau. Anh đã hy sinh những cơ hội làm việc tốt ở Thủ Đô để về với em, về với quê Quảng Ninh yêu dấu. Anh biết em hạnh phúc lắm, sau 5 năm chờ đợi anh đã về bên em. Chúng ta đã có những ngày hạnh phúc nồng nàn bên nhau, cùng đi dạo ở bãi biển Bãi Cháy, cùng xem bắn pháo hoa trong dịp Carnaval Hạ Long, nắm tay nhau ước nguyện và có những bữa cơm do chính em nấu.

Em yêu, cây cầu Bãi Cháy mà ngày nào chúng ta cũng thấy, đã chứng kiến cuộc chia ly đau xót sau một thời gian dài quằn quại đau khổ mới đi đến được quyết định. Em nhớ không, nhớ căn phòng đầy nước mắt của hai đứa. Đến bay giờ anh vẫn buồn và đau khổ lằm, anh thèm được nhìn thấy em biết rằng gặp nhau chỉ thêm buồn.

Anh về Quảng Ninh nhưng không còn em, anh bơ vơ một mình, anh lang thang và buồn…. món quà lớn nhất anh dành cho em là về gần em làm việc nhưng nay không còn ý nghĩa nữa. Anh đã thử và thấy rằng món quá đó chỉ dành cho em bởi ở đây anh không thể yêu ai thêm nữa. Anh sẽ chung thủy với tình yêu em, anh mãi chỉ yêu mình em, một mối tình đầu cũng là mối tình duy nhất. Tình ta như bài thơ anh đọc và thu âm trong điện thoại em, chỉ tiếc là không đủ dung lượng và thời gian để thu được hết câu thơ cuối cùng :

“Anh không ví tình anh là gió

Bởigió đi qua biết mấy nẻo đường

Anh không ví tình yêu là nắng

Bởi nắng trải dài khắp bốn phương

Không ví tình yêu là biển

Bởi biển đôi khi bão tố vô tình

Anh không ví tình yêu là gì cả

Bởi trong anh duy nhất một bóng hình…”.

Có lẽ thế nên tình ta dang dở, đúng là tình chỉ đẹp là tình dang dở…. Dù thế nào anh cũng cầu cho em được hạnh phúc. Chồng em sẽ yêu thương em như anh đã từng yêu…

Nguồn: tintuconline.vietnamnet.vn
BACSI.com