Tuổi học trò chúng tôi không có internet, không điện thoại, không quán café…Chỉ có những đêm trăng đi sinh hoạt Đội thiếu niên, sau đó đuổi bắt nhau quanh đống rơm. Sự va chạm thân thể bọn con trai trong mùi thơm nồng của rơm nếp đã khiến mình xốn xang mà chẳng hiểu vì sao.

Lớp Tám có một thằng học trò mới, trắng trẻo, thư sinh, học toán giỏi, vẽ đẹp, biết gẩy ghi ta. Nó khác những thằng bạn cục mịch chỉ được cái tốt mà chẳng có tài lẻ gì. Tôi ngấm ngầm ngưỡng mộ và mong nó để ý đến mình.


Ảnh minh họa

Dù giấu rất kín trong lòng nhưng không hiểu sao bọn bạn cũng biết và hình như nó cũng biết. Một buổi tối trước cổng trường (ngày tôi đã học lớp 9) nó đứng gần đến nỗi tôi cảm nhận được hơi ấm từ người nó. Lần đầu tiên trong đời tôi choáng váng vì cảm giác yêu và muốn gần gũi một người con trai.

Thủa học trò tôi mập mạp, con nhà nghèo, tôi biết nó không thích mình nhưng cứ hy vọng một ngày nào đó... Nó có một cậu bạn thân như hình với bóng. Cậu này hiền khô, chẳng gây ấn tượng gì với bọn con gái. Một buổi tan lớp cậu bạn đó mượn tôi vở chép bài lịch sử. Hôm sau trả, trong vở có một lá thư viết: “Đã từ lâu T. yêu L.”. Tim tôi đập thình thịch. Sáng sau tôi hỏi nhỏ: “T. nhờ gửi cho mình à?”. Cậu bạn đỏ bừng mặt lúng búng: “Không, đấy là thư của mình…”. Trời ơi sao tôi lại không nghĩ đến điều này, tên cả hai thằng bạn đều bắt đầu bằng vần T.

Thế rồi thật bất ngờ khi tôi biết nó yêu H. cô bạn cùng lớn lên và cùng học một lớp với tôi. Lòng tôi tan nát vì ghen tuông khi hàng ngày chứng kiến hạnh phúc ngời ngời, tràn ngập trong H. Mối tình đầu đơn phương của tôi thành nỗi đau âm thầm. Sau này cả bốn chúng tôi chẳng thành đôi, mỗi người một duyên số, nhưng khi nhớ lại trong tôi vẫn vẳng lên câu hát: “Ngày nào người cho tôi biết tình là đắng cay”.

Nguồn: tintuconline.vietnamnet.vn
BACSI.com