Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    xuongrongdo Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Oct 2011
    Bài viết
    1,539

    Talking Anh đã xấu lại không bằng cấp

    Em 16 tuổi đã xa nhà ra Hà Nội học, 18 tuổi đi du học. Em vừa tốt nghiệp Đại học. Không hẳn là em giỏi giang, có lẽ vì bố mẹ kì vọng nhiều. Tính em cũng thích đi đây đi đó, nhà cũng có điều kiện, nên em cứ thế đi thôi. Trong 1 kì nghỉ về quê, qua 1 nhóm bạn em biết anh ấy. Lúc đầu cũng là những người bạn với nhau. Em kể với anh ấy về những người thích em. Nhiều câu chuyện khác nữa, rồi sau đó, chẳng hiểu yêu nhau từ khi nào. Em cũng chỉ để ý đến tính cách con người anh mà không để ý nhiều đến những cái khác. Anh ấy sinh năm 83. Lúc đó em mới biết anh ấy làm thiết kế ở công ty quảng cáo, nhưng làm thạo nghề thôi, chứ không có bằng cấp.

    Rồi em có nhiều sự thay đổi, em hay đi chơi nhiều và ít ở nhà. Hồi đầu anh ấy qua đưa đón nên bố mẹ em có gặp, bố mẹ em đều không thích vì bảo anh ấy xấu. Nhưng từ hồi yêu em anh ấy đã chịu khó giảm hơn 10 kí, nên giờ dễ nhìn hơn nhiều. Rồi bố em lại biết sếp của anh ấy và biết anh ấy không bằng cấp, thế là mọi người cấm em và anh. Mẹ muốn em đi học tiếp, nước nào cũng được, để tránh xa anh ấy .

    Giờ đây mọi chuyện với em rối tung rối mù. Trước học xong em vẫn định về Hà Nội làm việc, em cũng quen cuộc sống, lại có nhà ở đó. Nhưng khi găp anh ấy, em muốn về quê làm việc (quê em cũng là 1 thành phố). Tất nhiên cả gia đình em phản đối điều đó.


    Anh ấy không có bằng cấp cao (Ảnh minh họa)

    Em vốn là đứa con ngoan, thường nghe lời bố mẹ, nhưng em cũng bướng. Gia đình nói gì em cũng im lặng. Cuối cùng mẹ em bảo: "Cưới xin mẹ em không mời khách, cũng không tham dự". Mẹ còn nói: "Con đi nhiều, biết nhiều, quen nhiều (trước đó em cũng nhiều người theo đuổi) ai con cũng không ưng, vậy giờ người con chọn chắc cũng hoàn hảo lắm rồi, sẽ lo đươc cho con, bố mẹ không phải lo gì nữa cả". Bố mẹ em cũng là những người học thức, không chửi mắng, cấm đoán, chỉ nói và khóc, tỏ ra thất vọng vì em. Giờ em cũng không biết phải làm sao. Dù em biết tình yêu không phải tất cả nhưng có thể hạnh phúc với 1 người chồng trong khi mình vẫn yêu người khác không?

    Từ hồi yêu em anh ấy cũng thay đổi rất nhiều, chỉn chu hơn, quan tâm tới tương lai nhiều hơn. Anh ấy cũng dự định đi học để lấy 1 cái bằng, 4,5 năm mới xong. Liệu lúc đó 35 tuổi, cái bằng đó có là muộn màng không?

    Nhà anh ấy cũng không có điều kiện, em thì từ bé đến lớn không quá giầu có, nhưng vốn là đứa thích gì được đấy. Em cũng không biết mình có từ bỏ tất cả để đến với anh ấy không. Thà anh ấy có điểm gì xấu, nhưng em chỉ thấy giờ anh ấy cố gắng để được sự chấp nhận của gia đình em.

    Dù mẹ em là người hiểu biết, giỏi giang, nhưng lần đầu tiên mẹ em ghét 1 người con trai như thế. Điều đó cũng làm em phân vân. Em biết vì anh ấy không bằng cấp, không dễ nhìn, khác xa những kì vọng mà mẹ đặt ở em. Giờ em phải làm sao đây, chạy trốn vài năm sang 1 nước khác, rồi dần dần có 1 tình yêu khác hay bất chấp gia đình, lấy chồng kể cả khi có sự phản đối của bố mẹ? Chắc chắn cuộc sống sẽ vất vả, nhưng biết đâu bọn em tu chí làm ăn rồi cũng khấm khá?

    Ai cũng bảo em thông minh, tự biết lựa chọn cho mình. Nhưng giờ em chỉ mong 1 ai đó nói với em, em phải làm gì? (Em gái)


    Em là sinh viên học ở nước ngoài về (Ảnh minh họa)

    Trả lời:

    Chào em, cảm ơn em đã gửi băn khoăn về chuyên mục. Qua câu chuyện của em, chị hiểu em là một cô gái còn trẻ, vừa tốt nghiệp đại học ở nước ngoài về. Em đang băn khoăn về việc có nên tiếp tục yêu người con trai không có bằng cấp lại kém về ngoại hình hay không.

    Quả thật, như những gì em nói thì anh ấy thua xa em. Trong khi em đi học ở nước ngoài, gia đình khá giả thì anh ấy lại quá bình thường, không học hành gì, chỉ làm ở công ty quảng cáo. Hình thức lại xấu, như vậy thì nếu không có chí tiến thủ sẽ thua em về mọi việc.

    Bố mẹ em cho em đi học, để mong em tìm được người chồng xứng đáng. Chính vì thế, bố mẹ em sẽ rất buồn khi thấy em yêu một người như vậy. Tất nhiên, tình yêu thì không có lý do, nhưng nếu như em tự tin rằng mình thông minh, tại sao khi đó lại không suy nghĩ chín chắn hơn để tìm được người xứng đáng? Chị nghĩ em cũng chưa thật sự sâu sắc và suy nghĩ thấu đáo mọi vấn đề.

    Giờ đây, tốt nhất em hãy dừng lại một thời gian để xem xét lại mối quan hệ này. Em và anh ấy nếu lấy nhau ban đầu sẽ có thể hạnh phúc, nhưng càng ngày, sống với nhau lâu, rắc rối nảy sinh, nếu anh ấy thua kém em dễ nảy ra xung đột. Anh ấy lại bị gia đình em phản đối, không có bằng cấp cao khó thăng tiến, giờ học cũng là để chống đỡ, như vậy rất khó cho tương lai về sau.

    Em không cần thiết phải trốn chạy đi đâu, nếu đi học thì phải do thực sự ham muốn học chứ đừng vì để quên một người. Hãy cố gắng tạm xa nhau rồi thử đi gặp gỡ, hẹn hò người khác. Chắc chắn, em sẽ thấy cuộc sống thú vị hơn.

    Chúc em may mắn.

    Chị Thanh Bình (Eva.vn)


    BACSI.com


  2. #2
    ChiLe's Avatar
    ChiLe Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    13,332

    Mặc định

    đọc câu trả lời thấy vẫn chưa hợp lý lắm, anh chàng này đang chịu khó đi học rồi sao chị thanh bình lại bảo là đi học chỉ để đổi phó, nói thế khác nào vùi dập ý chí người ta, nếu bạn gái ấy còn yêu thì cả hai nên phấn đấu để cùng hoàn thiện, thể hiện cho gia đình biết hai bạn yêu nhau và hoàn toàn có thể sống vì nhau, bạn đi làm rồi, tự lo cho mình được rồi, anh ấy cũng vậy mà. còn chuyện cha mẹ giận thì cũng pải nhưng sao ko nói cho họ hiểu, bạn có thể hứa với họ sẽ cùng cố gắng mà

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •