Mặc dù ngủ chung trên một chiếc giường, mặc dù được ngủ trong vòng tay ấm áp của anh, nhưng chưa bao giờ anh chủ động gần gũi để có những phút thăng hoa tình ái vợ chồng cả. Nếu tôi có chủ động, anh cũng sẽ tìm mọi cách thoái thác


Tôi năm nay 28 tuổi và vẫn đang có một gia đình mà nhìn bên ngoài mọi người sẽ nghĩ tôi hạnh phúc. Có rất nhiều lý do khiến những người ngoài cuộc nhìn vào nhầm tưởng thế. Bởi vì thực tế, tôi có một công ăn việc làm ổn định với mức lương tháng dù tôi có chi tiêu quá tay cũng không hết. Tôi cũng có một người chồng hơn tôi 4 tuổi và anh cũng là giám đốc một công ty truyền thông khá nổi. Nhìn bên ngoài, chúng tôi là một cặp trời sinh. Tuy nhiên, chỉ có tôi mới biết, trong cuộc sống vợ chồng, tôi bất hạnh đến thế nào.


Ảnh minh họa

Ngày anh ngỏ lời yêu tôi, thực sự tôi vẫn biết anh chưa thể quên được người con gái ấy. Người con gái ấy không phải là mối tình đầu của anh, nhưng có lẽ anh yêu cô ấy hơn bất kỳ mối tình nào đã qua của mình. Hai người cũng đã dự định đi đến hôn nhân với nhau. Nhưng rồi trong chuyến đi công tác cuối cùng của cô ấy, định mệnh đã không cho họ được thành đôi. Và tai nạn khủng khiếp đã khiến cô ấy ra đi mãi mãi, để lại một mình anh trong cuộc đời này.

Trước khi yêu nhau, chúng tôi đã gặp nhau nhiều lần trong những cuộc họp với đối tác. Tuy hai đứa ở 2 công ty khác nhau, nhưng tôi rất ấn tượng bởi cách làm việc đầy nghiêm túc, chuyên nghiệp của anh. Và có lẽ với tôi, anh cũng cảm nhận được điều đó ở tôi. Thỉnh thoảng lắm, chúng tôi mới gọi điện cho nhau và mỗi lần gặp nhau, hai đứa lại chở nhau đi ăn vặt ở những quán ăn vỉa hè mà chẳng bao giờ thích đến những nhà hàng sang trọng. Mỗi lần gặp nhau, tôi lại càng khám phá được những nét tính cách của anh và anh cũng kể cho tôi nghe nhiều về quá khứ và cô ấy.

10 tháng sau khi quen nhau và cho đến khi nhận lời cầu hôn của anh, tôi biết anh vẫn chưa quên được người quá cố. Nhưng vì yêu anh, tôi tự động viên mình rằng rồi mọi chuyện sẽ qua nhanh, chẳng ai sống mãi trong quá khứ được. Song sau đám cưới với tôi mọi thứ như biến thành địa ngục. Đêm tân hôn của tôi không chuyện trò, không tình dục. Trái lại, anh cứ lầm lũi ngồi trong góc phòng như một bóng ma trầm ngâm. Tôi biết anh lại nhớ tới người xưa nên cũng động viên anh về giường nằm ngủ mà trong lòng chợt nhen lên nỗi tủi hờn và ghen tuông khủng khiếp.

Rồi 2,3,4 đến một tuần sau cưới, anh vẫn không thèm “động chạm” vào người tôi mỗi khi tôi muốn gần gũi anh. Anh nói rằng, hãy để cho anh có thêm thời gian để kịp quên đi người ấy của mình và tôi đã chấp nhận. Tôi luôn nghĩ một người đàn ông nặng tình thì cũng đáng để tôi phải chờ đợi lắm chứ.

Cứ thế, 1 tháng, 2 tháng rồi 1 năm trôi đi, anh đối với tôi vẫn chỉ như một người bạn thân tình không hơn không kém. Trước mặt bạn bè, người thân, tôi vẫn đóng vai một người vợ hạnh phúc. Còn anh là một người chồng tuyệt vời. Nhưng mỗi lúc về tới căn phòng của 2 vợ chồng, mặc dù ngủ chung trên một chiếc giường, mặc dù được ngủ trong vòng tay ấm áp của anh, nhưng chưa bao giờ anh chủ động gần gũi để có những phút thăng hoa tình ái vợ chồng cả. Nếu tôi có chủ động, anh cũng sẽ tìm mọi cách thoái thác.

Cho đến giờ, gần 2 năm vợ chồng của chúng tôi đã sắp trôi qua. Là phụ nữ, tôi cũng khao khát được chồng yêu thương, được làm chuyện ấy trong hạnh phúc trọn vẹn. Tôi khao khát được làm vợ, làm mẹ theo đúng nghĩa. Nhưng anh thì vẫn chưa thể quên người phụ nữ đã quá cố ấy. Lúc nào, anh cũng bảo tôi đợi anh và cho anh thêm thời gian nữa.

Nói thực lòng mình, tôi rất muốn đợi anh nhưng tôi sợ rằng cái bản năng và nhu cầu sinh lý trong tôi cứ đòi hỏi ngày một mãnh liệt hơn. Nó làm cho tôi bị dằn vặt lương tâm và lung lay tình cảm vợ chồng. Với lại, tôi cũng quá mệt mỏi và cảm thấy cay đắng khi ai đó nhắc tới chuyện ân ái chồng vợ. Tôi có nên tiếp tục chờ anh hay bỏ anh ra đi đây?

Nguồn: TTONL
BACSI.com