Có lẽ chưa ai gặp phải tình huống dở khóc dở cười như tôi thế này. Đổ lỗi cho anh ấy thì không phải, đổ lỗi cho tôi thì tôi không cam tâm...



Tôi gặp anh trong một hoàn cảnh khá đặc biệt, trong một lần chăm sóc người nhà ở bệnh viện, tôi đã gặp anh, nhưng lúc đó anh đã có bạn gái, anh cũng đang điều trị bệnh. Bệnh của anh khá nặng, lúc nào cũng sốt cao và co giật, bạn gái của anh lúc nào cũng túc trực bên giường của anh ấy, chứng kiến những giây phút cô ấy thức trắng đêm để trông anh ấy, tôi cảm động vô cùng. Cả phòng tôi đều quý mến cô ấy vì cô ấy chỉ là bạn gái của anh mà quan tâm chăm sóc anh còn hơn một người vợ. Tôi và cô ấy dần dần quen nhau và chuyện trò nhiều hơn, tôi được biết bố mẹ anh ấy không còn nên không ai chăm sóc anh ấy được, cô ấy phải giúp anh toàn bộ.



Ảnh minh họa

Sau khi anh ra viện, chúng tôi có liên lạc với nhau nhiều hơn, tôi và cô ấy thường đi chơi. Thỉnh thoảng tôi có gặp anh ấy đi cùng, nhưng chúng tôi hầu như không trò chuyện với nhau nhiều vì anh rất ít nói.

Thế rồi hoàn cảnh trớ trêu, bạn gái của anh đã phải đi lấy chồng chỉ vì sức ép của gia đình, bố mẹ cô ấy không chấp nhận cho cô ấy lấy một người không cha không mẹ như anh. Mẹ cô ấy đã dọa tự tử, đám cưới của cô ấy toàn nước mắt, còn anh, lặng lẽ vô hồn. Trước giờ đón dâu, cô ấy đã nắm lấy tay tôi, bắt tôi hứa sẽ giúp anh hạnh phúc, cô ấy nói chỉ còn biết tin tưởng vào tôi. Lúc bối rối, tôi chỉ biết gật đầu để cô ấy đồng ý khoác lên mình bộ váy cưới.

Thời gian trôi qua, tôi ở bên anh nhiều hơn, trái tim anh dần dần ấm lại. 2 năm sau ngày bạn gái anh lập gia đình, anh đã ngỏ lời yêu tôi. Chúng tôi tìm hiểu nhau rất nhanh rồi đi đến đám cưới.

10 năm đã trôi qua, con cái cũng đã lớn. Đột nhiên tôi nhận được lá thư viết tay hỏi thăm của cô ấy. Sau một hồi sốc, tôi đã bình tĩnh lại và liên lạc lại. Chúng tôi đã gặp nhau, tôi được biết cô ấy đã ly dị vì không hạnh phúc, hiện giờ cô đang mắc bệnh ung thư dạ dầy. Cô hỏi tôi rất nhiều về anh, cô đã khóc rất nhiều khi biết tôi đã thực hiện đúng lời hứa của mình, là làm cho anh hạnh phúc. Nhìn những giọt nước mắt của cô ấy, tôi không khỏi đau lòng. Tôi quyết định trở về nói chuyện với chồng mình về cô ấy.

Ban đầu anh chết lặng, không nói câu gì, chỉ hút thuốc cả đêm. Sau đó tôi giục anh đi thăm cô ấy, anh không đi và chỉ nói: “cô ấy đã không vượt qua được hoàn cảnh của mình, để rơi hạnh phúc, anh và cô ấy không còn quan hệ gì nữa”. Nhưng mỗi lần gặp cô ấy, tôi lại thương cô ấy vô cùng, tôi để lại địa chỉ và số điện thoại của cô ấy trên bàn làm việc của chồng, cả lá thư mà cô ấy viết để anh đọc.

Thế rồi, anh đã tìm đến người phụ nữ đó, họ đã lao vào nhau, khóc cùng nhau. Sau buổi gặp anh trở về khác hẳn, anh ưu tư hơn, không còn nói chuyện với tôi nữa, anh ít quan tâm đến tôi, anh lên mạng suốt đêm để tìm hiểu về cách chăm sóc người bệnh. Tôi không dám ghen tuông chỉ vì thương cô ấy. Nhưng một tuần sau, anh trở về dọn ít quần áo và nói sẽ chuyển sang ở cùng với cô ấy luôn để chăm sóc cô ấy trong những thời gian ít ỏi còn lại. Tôi và anh đã cãi nhau, tôi nói tôi chỉ muốn anh gặp nhưng tôi không muốn anh làm như vậy. Còn anh thì nói: “Em muốn anh gặp, nhưng giờ thì anh không chỉ gặp nữa, anh sẽ sống cùng cô ấy”.

Giờ anh ấy đi rồi, còn lại mình tôi mà thôi, tôi khóc nhiều lắm, mong chuyên gia hãy giúp tôi trong hoàn cảnh trớ trêu này.

Nguồn: TTONL
BACSI.com