Chiếc bát bị ném mạnh xuống đất đánh cheng một phát. Mãnh vỡ, cơm và thức ăn bay tung toé. Người đàn bà gầy nhom vội cầm lấy chiếc chổi dọn dẹp sạch sẽ cùng lúc phía trong, một người đàn ông khác la mắng: “Mày chết đi, tao không muốn ở với mày nữa”.


Chị Hạnh quên hạnh phúc riêng để chăm sóc các anh.

Đó là chuyện xảy ra thường ngày trong một gia đình có ba người anh điên. Tất cả chỉ trông chờ vào người em gái - chị Nguyễn Thị Hạnh (46 tuổi), ở tổ 18, khu vực 6, phường Kim Long, TP Huế. Có nhiều người thương yêu chị, nhưng chưa một lần chị nghĩ đến, vì chị phải thực hiện lời hứa của cha mẹ trước khi từ giã cõi đời. Hằng ngày chị phải đi cuốc cỏ, giặt quần áo thuê để kiếm tiền về nuôi những người anh bị bệnh tâm thần. Đó là Nguyễn Văn Ba, 58 tuổi, Nguyễn Văn Hậu, 55 tuổi và Nguyễn Văn Dần, 52 tuổi. Một người anh khác đã qua đời cách đây năm năm.

“Con ơi thương lấy các anh”

Chị Hạnh kể: anh Ba hay đập phá mỗi lần lên cơn, thứ gì quý giá nhất trong nhà đều đã vỡ tan tành; anh Dần thì nói sảng; còn anh Hậu thường bỏ nhà đi khi chị không để mắt tới.

Trước kia cả gia đình chị sống cạnh cửa Nhà Đồ, thuộc khu vực Đại Nội. Ba chị làm công nhân xây dựng, mẹ buôn bán rau ngoài chợ. Mẹ sinh các anh. 10 tuổi, anh Ba được mẹ dắt đến lớp gửi thầy. Ngồi trong lớp mà mặt ngơ ngác nhìn đi chỗ khác. Sau vài bữa học, thầy tra bài, anh Ba không biết một chữ. Lên 11 tuổi, căn bệnh anh Ba thể hiện càng rõ. Anh không biết thứ gì ngoài việc ăn và ngồi một chỗ. Rồi anh Dần, anh Hậu và anh Hòa (người đã chết) cũng vậy.

Chị lên 6 tuổi, ba mẹ giao cho nghĩa vụ cao cả: ở nhà trông coi các anh. Có lần anh Ba bỏ nhà đi chơi trong thành nội, ba đi tìm mãi không thấy nên chị bị ba đánh đòn tím bầm cả người. Có lần anh Dần ném vỡ tất cả chén bát trong nhà; anh Hòa lấy hết gạo trong hũ vứt xuống sông, chị phải chịu đòn thay các anh. Căn nhà lúc đó thực ra chỉ là túp lều dựng bằng ni lông, tre và tấm cót. Lúc chị mới 8 tuổi, anh Ba đốt lửa lên mái nhà, cũng may hàng xóm phát hiện và dập lửa kịp.

Lên 11 tuổi, chị được đi học. Một buổi đến trường, buổi về nhà vừa trông các anh vừa bồng con cho người giàu kiếm tiền phụ ba mẹ. Người nhỏ tí xíu, nhiều lần làm con người ta ngã, bị họ đánh đòn, bị cha mắng. Đến trường được hai năm, Hạnh không được đi học nữa vì gia đình không có tiền. Chị trở thành lao động chính của gia đình. Một ngày bắt đầu khi mặt trời chưa mọc và kết thúc khi nó đã lặn sâu vào lòng núi, Hạnh ngụp lặn dưới sông Hương bắt ốc mang lên chợ Đông Ba bán. Đêm về toàn thân tê cứng, mình mẩy đau buốt, nằm ngủ cũng mơ mình đang đứng dưới sông, miệng la hét kêu cứu…

Năm chị 17 tuổi, có một gia đình đến xin cưới chị về làm vợ cho con trai họ. Ba mẹ chị ngậm ngùi: “Bốn người anh trai nó đều bị bệnh, vợ chồng tôi cũng đã già rồi, bốn người anh chỉ trông chờ vào mình nó. Gả nó đi sau này ai chăm sóc mấy con người đó?”.

20 tuổi. Một người con trai trong xóm cảm thương số phận của chị, chị cũng có tình cảm với anh. Chị tâm sự với anh bao chuyện vui buồn. Người con trai tỏ tình với chị, đôi mắt chị rơi từng giọt lệ xuống đất, chị cắn môi nuốt nước mắt vào trong: “Tôi còn phải thay ba mạ nuôi mấy anh nữa. Anh thương tôi nhưng có thương được những người anh tôi không”, chị hỏi.

27 tuổi. Lại một người con trai nữa có tình cảm yêu thương chị. Nhưng chị không dám nghĩ tới điều đó. Lên sống ở phường Kim Long cũng có rất nhiều người quan tâm, yêu thương chị nhưng chị từ chối tất cả.

31 tuổi. Mẹ chị lâm bệnh nặng nằm liệt giường. Tiền không đủ thuốc thang. Có bao nhiêu tiền chị kiếm được chỉ đủ các anh cơm cháo qua ngày. Năm tháng sau thì người mẹ qua đời. Hôm đó, người mẹ tóc bạc rũ rượi, cầm tay chị mà nước mắt lưng tròng: “Gắng lên con ơi. Mẹ biết con khổ nhưng ba mẹ chỉ có mình con. Đừng bỏ các anh mà tội…”.

Một năm sau, người cha cũng qua đời đột ngột sau một ngày làm việc vất vả. Căn nhà lá thiếu hơi ấm của mẹ nay lại mất đi sự che chở của người cha.


Chị Hạnh và hai người anh trai bị tâm thần.

Sống chẳng biết ngày mai…

Năm anh em côi cút sống nhờ bà con chòm xóm. Rồi họ được dời lên sống ở khu tái định cư dành cho dân vạn đò ở phường Kim Long. Được cấp một miếng đất rộng 100m2, chị vay mượn được ít tiền dựng tạm một căn lều để năm anh em có chỗ ra vào. Cách đây bảy năm, người anh trai kế chị đã qua đời. Chị tâm sự: “Anh đau mà không có tiền mua thuốc, không tiền mua đồ ăn tẩm bổ nên qua đời”. Chị Hạnh ngồi nói chuyện với khách, ba người anh mặt ngơ ngác nhìn rồi cười, lâu lâu lại có ai đó thét lên. Chị Hạnh lo lắng: “Anh Dần kể từ sau lần ngã từ trên chiếc xe lam xuống đất nên bây giờ thường hay lên cơn gào thét”.

Từ khi lên đây sống, ai thuê gì chị làm đó. Sáng đi giặt áo quần, cuốc cỏ thuê, trưa về cơm cháo cho mấy người anh. Chiều chị đi tiếp. Mỗi ngày chị kiếm được 5.000 đến 10.000đ, cộng thêm tiền trợ cấp nhà nước cho mỗi quí được 300.000đ/người nên cuộc sống của bốn anh em cũng đỡ phần nào.

Chị kể: “Mấy anh như vậy nhưng biết hết. Mỗi lần ăn thấy không có cá thịt thì không đụng tới một miếng nào, hết tiền cũng phải kiếm được mớ rau các anh mới chịu ăn. Mấy anh mà thích cái gì mình phải chiều theo chứ không thì không yên được”. Có lần bệnh tim tái phát, chị phải ở nhà mấy ngày liền, tiền không có mua đồ ăn, chỉ biết ăn cơm với nước mắm nhưng ba người anh không chịu ăn.

Trưa mùa hè nắng như đổ lửa, bỗng nhiên người anh cả la hét. Như hiểu ý, chị đội ngay chiếc nón chạy ra đầu đường mua cho ba anh mỗi người một túi nước mía.

Cũng may những người làm từ thiện ở Huế biết hoàn cảnh của bốn anh em, họ tìm tới để giúp đỡ. Lúc thì tấm tôn, lúc bao xi măng, bữa thì cánh cửa. Và đến nay bốn anh em đã có một ngôi nhà đủ ấm cúng sống qua ngày. “Bốn anh em tôi sống là nhờ những người đó cả”, chị Hạnh xúc động.

Đưa chiếc khăn tay lần lượt lau mồ hôi lấm tấm trên những đôi má gầy còm của ba người anh trai, chị Hạnh thở dài: “Cứ mỗi đêm nằm ngủ là tôi suy nghĩ nhiều đâm ra lo lắm, lỡ tôi chết trước thì ai lo cho mấy anh. Thôi thì cứ sống qua ngày nào hay ngày đó”.

Theo Dan Tri