Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    nhungtraitimviet Đang Ngoại tuyến Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    Sep 2011
    Bài viết
    1

    Mặc định Thăm ông cụ tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa bị ốm nặng

    Sáng sớm, ngay khi nhận được tin báo ông Hai ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa đang ốm nặng, Hội Những Trái Tim Việt đã cử đại diện đến thăm ông. Trên đường đi, bao cảm xúc lo lắng liệu ông cụ có qua khỏi không, thầm trách đã lâu rồi Hội Những Trái Tim Việt không lại hỏi thăm ông, có lẽ nào đây là lần đầu tiên mình đến thăm ông, cũng là lần cuối của Hội.


    Đến nơi, vui mừng khi nhìn thấy ông cụ vẫn ngồi được, đang suy tư, đôi mắt ông chứa đựng những ngấn nước mắt. Ông đang lo lắng cho số phận cậu con trai khi ông qua đời. Nhìn về con trai ông cụ, đã bắt đầu có nhận thức, đã giao tiếp được vài điều tưởng chừng đơn giản nhưng lại cực khó khăn với một người bệnh tâm thần. Tình phụ tử, thời gian dài phải chăm sóc ông khi bệnh, đã giúp anh có những bài học đầu đời. Nhìn phần ăn của ông cụ chỉ là dĩa cơm cháy với vài miếng trứng, làm ai cũng nhói lòng. Điều kiện ăn ở thiếu vệ sinh đã làm ông mắc bệnh “ sán lá gan”.


    Một căn bệnh mới nghe tưởng là không thể cứu chữa được, nhưng qua tìm hiểu thật vui khi biết ông vẫn còn hi vọng sống. Nhưng liệu sau khi chữa trị được rồi, với điều kiện sống vậy, ông cụ chắc lại mắc thêm bệnh khác, như vậy khác nào công sức, tiền của mọi người trở nên vô nghĩa. Từng nghĩ sau khi chữa trị xong sẽ tìm một mái ấm đủ điều kiện chăm sóc ông cụ và cậu con trai. Thế nhưng, một người đã gắn bó với nghĩa trang như ông nào chịu rời bỏ nơi đây. Nơi đây chứa đựng bao kỉ niệm, là nơi mà vợ chồng ông đã trải qua cuộc sống cơ cực trong quãng đời còn lại. Vợ nằm liệt, con bị tâm thần, bản thân ông thì liệt 1 tay, vậy mà bằng nghề hốt cốt ông đã lo cho gia đình, đến khi già thì sống nhờ sự bao bọc của bà con xung quanh. Rồi một đêm mưa gió, không tiền mua thuốc, mà bà cụ đã bỏ ông ra đi. Bà mất đi để lại cho ông bao đau buồn, nuối tiếc. Ông giữ gìn từng kỉ vật lúc bà còn sống. Vẫn mặc chiếc áo cũ mặc dù các anh chị cũng mua cho ông áo mới. Cam chịu ngủ nơi ẩm thấp, chỉ là vài vách tôn che mưa che nắng để giữ gìn cái giường nơi bà ngủ được nguyên vẹn. Bên cạnh cái giường là tủ kiếng nơi thờ phụng bà, tài sản quý giá nhất đối với ông và cậu con. Có lẽ cũng vì vậy mà khi Thành viên Hội Những Trái Tim Việt muốn cắm lại bình bông, thay dĩa trái cây đã bị cậu con trai kịch liệt phản đối. Dù chỉ là những tiếng ú ớ nhưng ai cũng có thể hiểu được những gì mà cậu ta muốn diễn đạt.


    Gương mặt phúc hậu, vui vẻ của ông lại chứa đựng những bi kịch. Cuộc đời ông có lẽ đã quá chịu nhiều đau khổ. Ông cũng chỉ là một trong số những hoàn cảnh vô gia cư khác, chỉ may mắn hơn khi được dựng tạm 1 túp lều để ở. Và niềm an ủi duy nhất của ông là được sự quan tâm, chăm sóc của bà con xung quanh nghĩa trang. Liệu Hội Những Trái Tim Việt có thể nào giúp ông trong khi cuộc sống này còn rất nhiều hoàn cảnh cần được giúp đỡ. Ông đã ngoài 80, cái chết có lẽ sẽ giải thoát cho ông khỏi số phận bi thảm. Nếu ai đó muốn cứu sống ông, xin hãy khuyên ông, giúp ông tìm một nơi đủ điều kiện chăm sóc ông.

    Hi vọng mọi người có thể ghé thăm, an ủi, động viên tinh thần, chăm sóc cho ông, giúp ông có những ngày vui cuối đời. Khi ông mất đi sẽ có người lo hậu sự, thay ông lo cho cậu con trai nương tựa vào một mái ấm.


    Cổng nghĩa trang Bình Hưng Hòa nhìn về phía bên phải là nơi ông cụ ở






    Bàn thờ cụ bà:



    Nơi ông cụ ngủ :














    Xem thêm thông tin tại đây:
    …♡...(¯`v´¯)…♡… [ Phóng sự ảnh ] Ông lão cùng con trai tâm thần không nơi nương tựa.

    Mọi yêu cầu cung cấp thông tin liên lạc mail : [email protected]
    Lần sửa cuối bởi nhungtraitimviet, ngày 19-09-2011 lúc 04:36 PM.

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •