Kết quả 1 đến 7 của 7
  1. #1
    kienne's Avatar
    kienne Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    May 2010
    Bài viết
    3,498

    Smile Tàn phế vì cứu hành khách

    Để tránh gây chấn thương cho khoảng 350 hành khách trên đoàn tàu TN6 Sài Gòn - Hà Nội, lái tàu Trương Xuân Thức đã có hành động dũng cảm để rồi phải mang thương tật đầy mình

    Điều may mắn là khoảng 350 hành khách trên tàu không hề hấn gì. Tuy nhiên, may mắn sẽ không đến nếu như lái tàu Trương Xuân Thức, 47 tuổi, ngụ tại khu tập thể Thành Công - Hà Nội, không có hành động dũng cảm.

    Vật vã đau đớn

    Sau 5 ngày xảy ra vụ tai nạn kinh hoàng, ông Thức vẫn chưa tỉnh táo và nói năng được. Những vết thương phải khâu và băng bó khắp mặt mũi, chân tay vẫn khiến ông vật vã đau đớn.

    Chiều 10-8, chúng tôi vào Bệnh viện Việt Đức thăm ông Thức. Các y - bác sĩ cho biết ông vẫn phải nằm bất động bởi các vết thương khá nặng mới bắt đầu hồi phục.

    Cứ nói với tôi được vài câu, vợ ông, bà Lê Kim Thoa, lại rơi nước mắt. Bà nghẹn ngào: “Khuôn mặt anh ấy có tới 4-5 chỗ khâu nhiều mũi, chân phải dập tới tận đùi và tay trái cũng buộc phải cắt cụt gần tới khuỷu”.

    Hôm xảy ra tai nạn, Xí nghiệp Đầu máy Hà Nội, nơi ông Thức công tác, báo tin cho con gái ông. Cô con gái sợ mẹ chấn động tâm lý nên chỉ nói bố ốm, không kịp về nhà ăn cơm nhưng linh tính mách bảo bà Thoa rằng có chuyện chẳng lành.


    Lái tàu Trương Xuân Thức vẫn chưa tỉnh táo vì những vết thương quá nặng

    Bà đạp xe một mạch tới xí nghiệp hỏi thăm. Đến tối 6-8, ông Thức được đưa về Hà Nội điều trị. “Mẹ con tôi chết lịm khi thấy anh ấy bất tỉnh, máu nhuốm toàn thân” - bà Thoa xót xa.

    Mẹ ông Thức đã gần 90 tuổi, biết tin con bị tai nạn nhưng không thể vào bệnh viện thăm được cứ khóc nấc lên rồi ngất lịm.

    Hoàn cảnh gia đình ông Thức rất khó khăn. Sau khi rời quân ngũ, ông học lái tàu và đến nay đã công tác trong ngành đường sắt trên 20 năm.

    Vợ chồng ông chỉ có với nhau một cô con gái. Từ ngày con vào học cao đẳng, kinh tế gia đình càng khó khăn. Thu nhập của ông Thức chỉ dựa trên những chuyến tàu mà ông điều khiển. Bà Thoa làm tạp vụ, tiền kiếm được chẳng là bao. Giờ đây, gánh nặng gia đình sẽ đè nặng trên đôi vai của bà.

    Quyết định trong tích tắc

    Ông Hoàng Ngọc Trìu, Phó Giám đốc Xí nghiệp Đầu máy Hà Nội, xúc động: “Tôi chưa gặp trường hợp nào hy hữu như vậy. Nếu anh Thức không tự tin với tay nghề của mình và đưa ra phương án hãm khẩn cấp thì có thể tới 6-7 toa tàu bị đổ, thương vong khó lường được”.

    Với kinh nghiệm nhiều năm lái tàu, ông Nguyễn Văn Trung, Trưởng Phòng An toàn nghiệp vụ Xí nghiệp Đầu máy Hà Nội, cho rằng ông Thức đã xử lý tình huống tốt để cứu cả đoàn tàu, bởi với trọng lượng và vận tốc gần 60 km/giờ, vụ va chạm với chiếc xe tải hơn 30 tấn có thể để lại hậu quả nặng nề.

    Phụ lái cho ông Thức trên chuyến tàu TN6 hôm đó là anh Đào Quang Hưng. Anh Hưng kể khi tới “cung đường tử thần” ở Hà Nam, mọi người đều huy động hết mọi giác quan để tập trung điều khiển tàu.

    Tàu đang chạy với tốc độ gần 60 km/giờ thì xuất hiện chiếc xe tải chở đầy đá dăm lưu thông trên Quốc lộ 1A song song với đường ray xe lửa. Dù liên tục nổi còi cảnh báo nhưng chiếc xe vẫn đột ngột rẽ ngang đường sắt để vào đường dân sinh...

    “Tôi phụ lái cho anh Thức hơn một năm nay và chứng kiến sự tận tâm đáng học hỏi ở anh. Suốt các hành trình, mắt anh luôn hướng về phía trước quan sát. Không ít lần chúng tôi gặp phải các tình huống bất ngờ nhưng anh Thức đã luôn xử lý kịp thời để tránh tai nạn. Có nhiều vụ anh Thức đã phải hãm phanh tàu dừng lại khi quan sát thấy một chiếc ô tô đang mắc kẹt trên đường ray” - anh Hưng tỏ vẻ khâm phục.

    Tuy nhiên, với khoảng cách dưới 800 m, việc hãm tàu rất khó. Hôm 6-8, khoảng cách giữa đầu tàu và xe tải chỉ hơn 100 m. Trong tích tắc, ông Thức quyết định dùng tay kéo cần hãm khẩn cấp để hãm tốc độ đoàn tàu.

    “Nếu không làm vậy sẽ có một vụ tai nạn lớn xảy ra. Đưa ra quyết định như thế, chắc chắn anh Thức biết mình sẽ bị thương nặng nhất, bởi vì vị trí lái tàu sẽ đâm trực diện vào chiếc xe tải” - anh Hưng nhìn nhận.

    Khi tàu lửa tông xe tải, ông Thức bị quăng quật trong buồng lái trước khi bị bàn điều khiển đè lên đùi và tay. Nhờ một người dân địa phương chui vào lôi ra kịp thời, ông mới bảo toàn được tính mạng.

    Bố trí công việc khác

    Theo ông Hoàng Ngọc Trìu, Xí nghiệp Đầu máy Hà Nội sẽ chịu toàn bộ chi phí điều trị, phục hồi cho ông Thức. Ngoài việc tuyên dương hành động kịp thời phanh hãm tàu, tránh nguy hiểm cho 350 hành khách, xí nghiệp vừa phát động phong trào quyên góp ủng hộ nhằm giúp vợ con ông giảm bớt khó khăn.

    “Khi anh Thức bình phục, chúng tôi sẽ bố trí công việc phù hợp cho anh để bảo đảm cuộc sống về sau” - ông Trìu cho biết.

    Phùng Kha
    :47:

  2. #2
    kienne's Avatar
    kienne Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    May 2010
    Bài viết
    3,498

    Mặc định Nhân viên đường sắt góp tiền giúp người xả thân cứu tàu

    Sáng 12/8/2010, cán bộ nhân viên Xí nghiệp đầu máy Hà Nội đã quyên góp được 72 triệu đồng để chuyển đến gia đình lái tàu Trương Xuân Thức, người đã quên thân mình cứu hơn 300 hành khách trên đoàn tàu Thống Nhất hôm 6/8.

    Trao đổi với VnExpress, ông Nguyễn Đình Thông, Giám đốc Xí nghiệp đầu máy Hà Nội, cho biết hôm qua lãnh đạo xí nghiệp đã đến thăm và trao tận tay 10 triệu đồng từ quỹ phúc lợi của doanh nghiệp cho gia đình ông Thức ở Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội).

    "Sáng nay chúng tôi vận động cán bộ, nhân viên xí nghiệp và đã quyên góp được 62 triệu đồng, dự định làm thành sổ tiết kiệm để chuyển cho gia đình. Ngoài ra toàn bộ viện phí của anh Thức, chúng tôi sẽ lo chu toàn", ông Thông nói.

    Giám đốc Thông khẳng định, trường hợp của ông Thức rất đặc biệt, gia cảnh khó khăn, hành động mưu trí dũng cảm cứu cả đoàn tàu Thống Nhất, lãnh đạo xí nghiệp sẽ tiếp tục hỗ trợ bằng cách bố trí một công việc phù hợp với sức khỏe tại xí nghiệp sau khi ông xuất viện.


    Cán bộ nhân viên Xí nghiệp đầu máy Hà Nội đến thăm lái tàu Trương Xuân Thức trưa 11/8.

    Về phía Tổng công ty Đường sắt Việt Nam, Chủ tịch Công đoàn Khuất Minh Trí cho biết đã đến thăm hỏi, chuyển 2 triệu đồng trích từ quỹ xã hội, quỹ cứu trợ tai nạn của công đoàn Tổng công ty cho gia đình ông Thức.

    "Đó chỉ là số tiền hỗ trợ ban đầu. Công đoàn sẽ kiến nghị Tổng công ty xem xét để có mức hỗ trợ tối đa. Chúng tôi cũng sẽ vận động nhân viên Tổng công ty quyên góp giúp đỡ gia đình anh", ông Trí nói.

    Trong thư gửi về VnExpress, nhiều độc giả đã bày tỏ sự cảm phục trước hành động dũng cảm của lái tàu Trương Xuân Thức. Bạn Nhu Nguyen viết: "Cháu thật sự cảm động và không thể nào tin nổi. Ở thời buổi này còn có người dám xả thân để cứu người và để làm tròn nghĩa vụ trong công việc của mình".

    Một lái tàu công tác tại Xí nghiệp đầu máy Sài Gòn chia sẻ: "Chỉ biết nói hai chữ tự hào khi có một đồng nghiệp đã sống và hành động như thế. Mong anh sớm bình phục để trở về với gia đình và bạn bè. Trên những dặm đường Nam Bắc hôm nay sẽ thiếu vắng anh, nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục hoàn thành hành trình mà anh đã chia tay".

    Nhiều độc giả đề nghị được đóng góp để giúp gia đình lái tàu Trương Xuân Thức vượt qua được khó khăn...

    8h30 sáng 6/8, trong lúc cố băng qua đường sắt, một xe ben chở cát đã bị đoàn tàu TN6 chạy từ Nam ra Bắc húc và đẩy đi xa khoảng 50 m. Xe tải nát bươm, đầu tàu và 2 toa xe liền kề chứa máy phát điện và hành lý bị lật. Lái chính, lái phụ đoàn tàu và tài xế xe tải đều bị thương, trong khi hơn 300 hành khách trên tàu vẫn an toàn.

    Vụ tai nạn đã làm ách tắc giao thông trên quốc lộ 1A đoạn qua Hà Nam, gián đoạn tuyến đường sắt Bắc - Nam khiến 12 chuyến tàu bị trễ giờ.

    Hồng Khánh
    :47:

  3. #3
    kienne's Avatar
    kienne Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    May 2010
    Bài viết
    3,498

    Smile 'Tôi đã cắn rách dép da để cứu anh lái tàu'

    Bất chấp tiếng hô “tàu cháy”, anh Đại vẫn bám trụ trong buồng lái, vừa cạy ốc tháo ghế cứu ông Thức, vừa khóc. Đúng lúc ấy, điều kỳ diệu đã đến, con ốc bung ra, anh ôm chầm thân thể lái tàu ướt đẫm máu, bế ra ngoài.

    Một tuần sau vụ tai nạn tàu hỏa sáng 6/8, trong căn nhà mái ngói hai gian ở thôn Mạc, xã Tiên Tân (Duy Tiên, Hà Nam), anh Nguyễn Quang Đại (43 tuổi) kể lại quá trình cứu lái tàu Trương Xuân Thức.

    Nghe tin có vụ lật tàu, anh Đại phóng xe từ nhà ra hiện trường. Thấy một người chui ra từ buồng lái, anh tự nhủ lái tàu thường hai người, sao đây chỉ có một. Vội chạy lên buồng lái, ghé mắt vào trong, anh phát hiện một người đàn ông ngồi nguyên trên ghế lái, hai chân, hai tay bị kẹt cứng và do tàu lật nghiêng nên tư thế bị treo ngược.

    Anh la lớn “Vẫn còn người trên tàu”, rồi đập vỡ cửa kính lao vào trong. Sờ mặt người lái tàu thấy vẫn còn thở, nhưng máu từ trán, mặt, tay, chân đang chảy ra đầm đìa, anh Đại ôm vội lấy người lái tàu định kéo ra ngoài, song không tài nào kéo được. Toàn thân ông ấy đang bị ép chặt giữa ghế ngồi và phần đầu tàu.

    Máu ông Thức chảy liên tục, anh Đại liền vơ chiếc khăn mặt trên đầu tàu xé làm đôi, quấn chặt lấy cánh tay trái dập nát của nạn nhân. Nửa còn lại của chiếc khăn, anh dùng lau mặt cho ông Thức, rồi lấy thuốc lào trong túi đắp vào các vết rách ở trán, mặt, mũi để cầm máu.


    Vợ chồng anh Nguyễn Quang Đại làm nông nghiệp, thời gian nông nhàn anh làm thêm nghề mộc.

    “Ngày đi bộ đội, gặp nhiều trường hợp bị thương nên tôi hiểu phải nhanh chóng cầm máu, không thì nguy mất. Anh ấy bị mắc kẹt, đợi đến lúc đưa được ra ngoài băng bó thì có lẽ chết vì mất máu”, người nông dân nhỏ thó, da đen bóng nở nụ cười hiền lành.

    Sau 15 phút sơ cứu, anh Đại lại lau mặt cho nạn nhân, kiểm tra đầu, tai, mắt rồi thở phào “tạm ổn rồi, giờ chỉ cần đưa anh ấy ra ngoài là sẽ được cứu sống”. Nhưng lúc này, do ông Thức đã ngất vì kiệt sức, anh Đại lại phải bấm huyệt, xoa bóp giúp ông dần tỉnh lại.

    Việc đưa ông Thức ra khỏi vị trí đang mắc kẹt không hề dễ dàng. Nhân viên cứu hộ bắt đầu dùng cần cẩu để nâng đầu tàu ra nhằm giải thoát nạn nhân. Nhưng vừa kéo lên chút đỉnh thì ông Thức nhăn mặt đau đớn. Anh Đại đề nghị dừng ngay bởi cần cẩu can thiệp càng làm ông Thức bị ép chặt.

    Ở thời khắc nguy nan, trong đầu anh chợt lóe lên suy nghĩ đã là ghế thì phải di chuyển được. Dùng đèn điện thoại soi về phía sau ghế, anh mừng rỡ reo lên “em tìm được cách cứu anh rồi” và hồ hởi băng sang đường vào nhà một người sửa xe máy mượn toàn bộ cờ-lê, mỏ lết.

    Chiếc ghế có 5 con ốc và hai cái chốt. Anh tháo được 4 ốc và 2 chốt, nhưng con ốc cuối cùng thì không tài nào tháo được bởi nó đã bị bẹp dúm. Hai chiếc cờ-lê đã gãy nhưng con ốc vẫn không nhúc nhích. Gần như tuyệt vọng, anh Đại ôm lấy ông Thức khóc “trời không cho em cứu anh rồi”.

    “Trong nước cờ cuối cùng, tôi đã hét mọi người ở ngoài có cái gì có thể mở được chiếc ốc thì ném vào đây. Cũng may trong số đó có một chiếc móc lốp, và chính nó đã giúp tôi cứu được anh”, anh Đại cho hay.

    Anh Đại kể cho đến giờ, điều anh nhớ nhất vẫn là “nước” cuối cùng. Trong lúc đang cố gắng cứu ông Thức thì ở bên ngoài hô “tàu cháy rồi”. Người hỗ trợ giục anh ra, nhưng anh vừa cố sức cạy chốt của con ốc cuối, vừa làm, vừa khóc “nếu thực sự tàu cháy thì trời không cho em cứu anh”.

    Nhưng chính trong giây phút ấy, điều kỳ diệu đã đến, con ốc cuối bung ra. Anh ôm chầm lấy người lái tàu đang ướt đẫm máu lôi ra.

    “Tưởng vậy là xong nhưng chân phải của anh ấy vẫn bị một thanh sắt ép chặt. Nhìn kỹ tôi thấy chân anh đi dép da, chỉ cần lấy được dép là người sẽ thoát. Tôi định lấy dao khoét nhưng sợ làm anh bị thương. Tay anh ấy đã dập nát rồi, giờ khoét chân thì sau này sống thế nào. Vậy là tôi dùng miệng cắn rách chiếc dép và bế anh ra ngoài”, anh Đại nhớ lại.

    Trong suốt 2 tiếng hì hục trong buồng lái tối om, ngột ngạt vì quá chật, anh Đại cho biết nhiều lần phải hét lên với ông Thức “nếu anh muốn về với vợ con thì đừng rên nữa, để em còn tâm trí mà giúp anh”.

    “Đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao lúc ấy mình khỏe thế. Tay chân bị đầu tàu đè cho thâm tím mà không cảm thấy gì. Ngay cả đến lúc người ta hô tàu cháy tôi cũng chỉ nghĩ phải cứu được anh Thức. Nghĩ dại, nếu chẳng may tàu nổ thì vợ con tôi sẽ ra sao”, anh Đại cười.


    Ngôi nhà vợ chồng anh Đại khá tuyền toàng, nhưng ấm cúng. Trong ảnh là vợ chồng anh cùng 3 con.

    Ông Nguyễn Đình Thông, Giám đốc Xí nghiệp Đầu máy Hà Nội, xúc động cho biết: “Sau tai nạn, anh Thức bị mắc kẹt vào ghế, nếu muốn đưa ra thì phải cưa chân. Nhưng anh Đại đã không làm thế, nhanh ý đi mượn cờ-lê về tháo ốc vít. Rồi lúc nghe báo cháy, anh Đại vẫn cần mẫn tháo ghế, đưa anh Thức ra ngoài”.

    Ông Thông cho biết thêm, sở dĩ không thể dùng cưa máy đưa nạn nhân ra vì có rất nhiều dầu mỡ tràn ra ngoài, nếu dùng cưa thì có thể gây cháy, càng nguy hiểm hơn. "May quá, trong lúc nguy cấp, nhờ sự thông minh, dũng cảm của anh Đại mà anh Thức đã được cứu sống", ông Thông nói.

    Nghe chồng kể về việc cứu người, chị Ngô Thị Thục không tỏ ra ngạc nhiên mà cho biết tính chồng chị là vậy, rất hay giúp người. Thời con đi bộ đội ở Tây Bắc, một đồng đội của anh không biết bơi, bị lũ cuốn trôi. Ai cũng sợ không dám bơi ra, nhưng anh Đại đã mưu trí xé màn, võng nối lại, buộc vào người mình và bơi ra giữa dòng nước cứu bạn.

    "Phục viên về quê, đi đâu thấy người gặp nạn anh đều giúp. Có lần đi chợ bán rau từ 5h sáng, một người phụ nữ đi xe đạp bị ôtô tông rồi bỏ chạy, anh đã bỏ hết rau của mình lại vệ đường, đèo người ta vào bệnh viện. Sau này, gia đình họ đã tìm tới để cảm ơn", chị Thục kể.

    Mong muốn lớn nhất của anh Đại là ngành đường sắt làm rào chắn ở những nơi có đường dân sinh cắt ngang với đường sắt. “Cứ tình trạng đường sá mọc tự phát, cắt qua đường sắt thế này thì nguy hiểm đến tính mạng người dân, người đi tàu nữa”, anh Đại nói.

    Hoàng Thùy
    :47:

  4. #4
    kethn Đang Ngoại tuyến Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    Aug 2010
    Bài viết
    1

    Mặc định

    cái này là sao vậy bác, mục đích bài viết là gì thế
    [LEFT][COLOR=Red][B]Hotline: 0909.909.809[/B][/COLOR]
    [B]Email: [EMAIL="[email protected]"][email protected][/EMAIL][/B]
    [B] [COLOR=Blue]Yahoo & Skype: ngocket_ntc[/COLOR][/B]

    [/LEFT]
    [CENTER][URL="http://thegioimaychu.vn/"][B]Cung cấp máy chủ[/B][/URL][B] |[/B][URL="http://maychu.kenhdoanhnghiep.net/"][B]Máy chủ Doanh nghiệp[/B][/URL]
    [URL="http://kenhdoanhnghiep.net/"][SIZE=4][COLOR=Red][B]Kênh Doanh Nghiệp[/B][/COLOR][/SIZE][/URL][/CENTER]

  5. #5
    kienne's Avatar
    kienne Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    May 2010
    Bài viết
    3,498

    Mặc định

    Chỉ là những gương, những tấm lòng vàng cứu người thôi bạn ạ !!
    :47:

  6. #6
    kienne's Avatar
    kienne Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    May 2010
    Bài viết
    3,498

    Mặc định Tâm sự của người xả thân cứu đoàn tàu Thống Nhất

    "Lúc giữ chặt cần hãm độc, tôi không nghĩ to tát rằng để cứu 300 hành khách phía sau, mà chỉ nghĩ phải hãm tốc độ đoàn tàu nhanh nhất. Đó là trách nhiệm", lái tàu Trương Xuân Thức khó nhọc kể lại vụ tai nạn 10 ngày trước.

    10 ngày sau tai nạn tàu hỏa tại xã Tiên Tân (Duy Tiên, Hà Nam), lái tàu Trương Xuân Thức đang bắt đầu hồi phục. Vợ ông, bà Lê Thị Kim Thoa cho biết, cách đây mấy hôm, anh em và các cháu vào thăm ông Thức không nhận ra, không nhớ nổi tên, nhưng giờ thì ông đã đã nói chuyện và chịu ăn cơm.

    Ông cho biết, vết thương ở mắt cá và gót chân đang dần khỏi, vết khoét ở đùi đã đầy. Tuy nhiên ngực vẫn còn đau khi cử động mạnh. Cánh tay trái, nơi bị cắt, vẫn chảy nước vàng và nhói lên như có hàng nghìn con kiến đốt.

    Giọng nghẹn ngào, nước mắt như chực trào ra, ông Thức khó nhọc kể lại vụ tai nạn. Khi tàu đang qua xã Tiên Tân, bỗng phát hiện phía trước có chiếc xe ben đang tiến lại gần đường ray, ngay lập tức ông kéo còi inh ỏi và khóa máy để tàu dừng lại từ từ. Thấy chiếc xe ben lùi dần về phía xa đường ray, ông tưởng lái xe đã nghe thấy còi tàu.

    “Khi chỉ còn vài chục mét, chiếc xe đột nhiên rồ ga rồi lao qua đường sắt. Tôi lập tức kéo cần hãm phanh thần tốc bên trái, đẩy hết cỡ và giữ chặt để các quạt đồng loạt xả gió, giảm tốc độ đoàn tàu. Sau đó thì mắt tôi tối sầm và không biết gì nữa”, ông Thức kể lại.


    Ông Thức cho biết, nhớ đến vụ tai nạn, ông vẫn thấy bồn chồn, giấc ngủ không trọn vẹn. Đôi lúc trong mơ ông vẫn còn hoảng hốt.

    Khi tỉnh lại, ông Thức thấy toàn thân đau nhói, tay bị kẹt và không thể nào nhúc nhích. Đầu tàu bẹp dúm và ép chặt vào người ông. Ngay bên cạnh, anh phụ lái cũng bị va chạm, gương mặt thất thần. “Một lúc sau có người đập cửa kính gọi nhưng phụ lái vẫn còn hoảng sợ không dám ra. Còn tôi thì chỉ biết kêu cứu”, ông Thức nhớ lại.

    Suốt quá trình được giải cứu, ông Thức vẫn tỉnh táo để theo dõi. Khi người ta định cưa chân để cứu người, ông còn van xin: “Đừng cưa chân tôi, nó chỉ bị đau chứ không hỏng đâu. Xin hãy giữ lại chân cho tôi”.

    Ông tâm sự, trong hơn 20 năm lái tàu, ông đã nhiều lần phải dùng phanh hãm phi thường. Có xe còn lao qua trước đầu máy tàu hỏa khiến ông không kịp phản ứng, thế nhưng chưa có vụ tai nạn nào xảy ra. Đây là vụ tai nạn đầu tiên và cũng là cuối cùng trong đời cầm lái của ông.

    Theo ông Thức, nấc hãm độc và nấc ngừng xả gió ở rất gần nhau, ông phải đẩy thật mạnh để quạt đồng loạt xả gió làm giảm tốc độ đoàn tàu. Cần gạt lại có lò xo, nếu đẩy về cuối mà không giữ thì nó có thể bật lại và đóng các quạt xả gió. Khi ấy tốc độ sẽ giảm chậm và tai nạn sẽ thảm khốc hơn.

    Ông Thức tâm sự: "Lúc xử lý tình huống như vậy, tôi không nghĩ to tát rằng cứu 300 hành khách ở phía sau, chỉ nghĩ phải hãm tốc độ đoàn tàu nhanh nhất. Đó là trách nhiệm, là nghĩa vụ của mình".


    Sau khi đọc bài về người lái tàu xả thân cứu đoàn tàu Thống Nhất trên VnExpress, bà Trần Hồng Dung ở Trần Phú, Hà Nội đã đến tận bệnh viện thăm, tặng quà ông Thức.

    Tự nhận là rất thương người và sợ tai nạn nên ban ngày chạy tàu ông Thức vẫn bật cả đèn pha và cốt, kết hợp với kéo còi. "Còi ôtô ngang với còi tàu nên đôi lúc họ không nghe, tôi đành vận dụng tất cả những gì có thể để báo động cho tài xế cũng như người sắp vượt qua đường tàu. Lúc không nghe thì họ có thể nhìn thấy ánh sáng mà tránh đường", ông nói.

    Với cánh tay bị mất, không thể trở lại buồng lái, giờ đây ông Thức chỉ mong cơ quan tạo điều kiện sắp xếp một công việc phù hợp để có thu nhập nuôi con gái. "Nếu cơ quan không sắp xếp được thì tôi cũng không oán trách, rồi cũng phải “bới đất tìm giun” mà sống chứ biết làm sao", ông nói, giọng trầm buồn.

    Bà Thoa vợ ông cho biết, đã có rất nhiều độc giả đến tận bệnh viện hỏi thăm và tặng quà gia đình. Đặc biệt, sau khi VnExpress.net đăng số điện thoại và số tài khoản của bà trên báo, bà cũng đã nhận được những lời động viên và giúp đỡ vật chất. Nhiều độc giả đã trực tiếp đến bệnh viện Việt Đức để thăm người lái tàu.

    “Tôi cảm ơn báo điện tử VnExpress, cảm ơn cơ quan đồng nghiệp, cảm ơn độc giả đã đến thăm và giúp đỡ gia đình. Đó chính là động lực để tôi tiếp tục sống có ích”, ông Thức nói, đôi mắt mọng đỏ.

    Hoàng Thùy
    :47:

  7. #7
    Nammap Đang Ngoại tuyến Moderator
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Đang ở
    HO CHI MINH CITY
    Bài viết
    11,304

    Mặc định

    Thật cao đẹp thay những nhân cách cao đẹp sẵn sàng hy sinh bản thân mình để giúp đỡ người khác qua cơn hoạn nạn!

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •