Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    tranhuenguyen Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    1,768

    Mặc định chuyển nha thành hưng Tôi ưa nhìn, 32 tuổi

    chuyển nha thành hưng Tôi ưa nhìn, 32 tuổi, có gia đình và một con gái, công việc tốt, lương cao. Tính tôi hơi nhút nhát, sống nội tâm, tình cảm nhưng rất lý trí. Chồng tôi từng ngoại tình 2 lần, tôi muốn chia tay nhưng anh hứa sẽ thay đổi. Hiện tại anh không còn liên lạc với ai nữa. Tôi có nhiều người theo đuổi, kể cả khi đã lập gia đình nhưng chưa bao giờ có tình ý với ai vì tôi biết mình đã có chồng, chỉ coi những người đó là bạn. Có người giờ là bạn thân, bạn tri kỷ của tôi.

    Một ngày tôi gặp lại anh. Anh 38 tuổi, đã ly hôn, làm giám đốc chi nhánh ngân hàng, hiện sống một mình. Mới đầu chỉ coi nhau là anh em, chia sẻ buồn vui trong cuộc sống. Anh rất tâm lý, quan tâm tôi từng chút. Cảm giác đó thật khó diễn tả, chỉ biết mỗi lúc ở bên anh, mọi thứ như tan biến hết. Tôi không biết lúc đó lý trí ở đâu, chỉ biết mỗi khi gặp anh, tôi có cảm giác yên bình, ấm áp. Rồi chúng tôi đến với nhau. Anh bảo: "Anh không muốn em khó xử. Anh biết em còn có gia đình và chấp nhận là người đứng sau. Chỉ cần ở bên em, anh đã cảm thấy hạnh phúc". Tôi như một chú thỏ ngoan ngoãn trong vòng tay anh. Chúng tôi tranh thủ gặp nhau bất cứ lúc nào có thể. Từ chỗ làm của anh đến chỗ làm của tôi không xa nên chủ yếu gặp nhau vào buổi trưa.

    Có lúc tôi nói muốn chia tay vì không thể lừa dối mãi nhưng anh bảo chỉ yêu mình tôi, anh không phá gia đình tôi mà chỉ muốn bên tôi. Cả hai cứ vậy được 3 năm thì tôi bắt đầu thấy anh lạnh nhạt dần. Anh ít nhắn tin cho tôi, hỏi thì anh bảo bận, nhiều lúc tôi nhắn nhưng anh không trả lời. Tôi có cảm giác anh không còn nồng nhiệt nữa. Tôi tự nhủ quên anh đi, nhưng càng muốn quên lại càng thấy nhớ. Tôi không nghĩ đã yêu anh nhiều như thế. Tôi muốn quên anh, muốn quay về toàn tâm toàn ý chăm sóc gia đình nhưng dù đi đâu, làm gì, anh vẫn hiện hữu trong tâm trí tôi. Tôi đã chặn mọi liên lạc với anh nhưng mỗi khi nhớ anh cồn cào, tôi lại chủ động liên lạc. Mọi người sẽ ghê tởm tôi khi đọc câu chuyện này. Tôi không biện minh cho hành động sai trái của mình, nhưng cảm xúc là thứ quá khó để diễn đạt hay nói ra. Mong mọi người đừng lên án vì tôi biết mình quá sai. Mong chuyên gia và mọi người cho tôi lời khuyên. Tôi chân thành cảm ơn.
    Hương
    Chuyên gia tham vấn tâm lý Phong Nguyên gợi ý:

    Chào Hương,

    Trước khi bắt đầu việc chính, tôi xin phép bày tỏ quan điểm cá nhân một chút, bản thân tôi, chưa một giây nào nghĩ bạn là người không tốt. Đúng như bạn nói, cảm xúc là thứ quá khó để diễn đạt hay nói ra, cũng là thứ không phải dễ dàng điều chỉnh. Cảm xúc đến, mang cho ta nhiều hạnh phúc, nhưng đôi khi đến mãi mà lúc cần chẳng chịu đi, như trường hợp của bạn sẽ mang lại rất nhiều buồn bực và khó chịu.

    Việc bạn nhận ra hành động của mình là sai trái và quyết định bằng lý trí rằng toàn tâm toàn ý quay về với gia đình là điều đáng hoan nghênh. Nó cho thấy bạn đã hiểu được vấn đề của mình, xác định được trong cuộc sống của bản thân, điều gì thực sự quan trọng và không thể đánh mất. Có vẻ bạn đã tha thứ cho chồng khi anh ấy thay đổi và trở về với gia đình. Bây giờ bạn cần làm điều tương tự là tha thứ cho bản thân để phần cảm xúc có thể yên tâm đồng hành cùng phần lý trí, phần minh mẫn trong con người bạn, giúp giải quyết triệt để mối quan hệ với người đàn ông kia.

    Sau khi đã tha thứ cho bản thân, bạn hãy bình tâm và suy nghĩ thật kỹ về mối quan hệ với người đàn ông đó. Thực sự điều gì đã diễn ra giữa hai người trong 3 năm qua? Là tình cảm thật sự hay bạn và người đó đến với nhau khi cả hai đang cảm thấy thiếu thốn, nhàm chán trong cuộc sống riêng của mỗi người? Anh ta có thật sự yêu bạn như những gì anh ta đã nói, đã hứa hẹn?... Tôi tin khi tìm được hết câu trả lời, bạn sẽ tự tin, lý trí hơn để đưa ra quyết định dứt khoát.

    Đừng nóng vội và hy vọng mình có thể quên anh ta ngày một ngày hai. 3 năm không phải là ngắn và cảm xúc vẫn có lý lẽ của riêng nó. Hãy bình tĩnh, tập trung làm thật tốt công việc hiện tại, kiên định với lựa chọn đã đưa ra, đến một ngày cảm xúc sẽ lại trở về trong tầm kiểm soát của bạn.

  2. #2
    nguyenthihanoimoi Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 3
    Ngày tham gia
    Jan 2019
    Bài viết
    296

    Mặc định

    chuyển nhà thành hưng hà nội 40 năm trước, tôi chỉ là cô bé 7 tuổi, người bé tẹo nhưng những ký ức cùng cha mẹ và anh chị trong gia đình đi chạy giặc và những ngày cùng chị gái bị lạc trong rừng không thể nào quên được”, chị Lê Thị Bay mở đầu câu chuyện với PV Dân Việt.

    Tháng 2.1979, khi quân xâm lược Trung Quốc tràn sâu vào tỉnh Cao Bằng, cũng như những người dân cùng xóm, gia đình ông Lê Văn Tiệu (bố chị Bẩy và Bay) cùng chạy vào xã Bình Dương, huyện Hòa An, Cao Bằng để tìm đường xuyên ra quốc lộ 3 về hướng Bắc Kạn. Tối hôm đó sau khi ngớt tiếng súng, gia đình ông Tiệu và một số gia đình khác tìm đến một lán trên rẫy của người dân địa phương để trú chân.

    Một số gia đình có đèn dầu mang theo nhưng không ai dám thắp vì sợ có ánh sáng quân Trung Quốc sẽ ập đến. Giữa không gian yên ắng đó bỗng trong đoàn có người làm rơi chiếc vung nồi kêu loảng xoảng. Mọi người phát hoảng lo là giặc đến nên chạy tứ tung. Bố dắt tôi và chị Bẩy chạy, còn mẹ và các anh chị chạy hướng khác”, chị Bay kể.

    Trời tối, bố con chị Bay dắt díu nhau vừa chạy vừa tìm đường, mấy lần định xuống đường dân sinh nhưng nghe tiếng quân Trung Quốc gọi nhau í ới lại phải chạy tiếp. Qua một đêm và một ngày không tìm người thân, quen nào, sẩm tối hôm đó khi đến khu rừng ở Tài Hồ Sìn ông Tiệu đưa hai cô con gái nằm ở gốc cây, lấy lá chuối khô che lên người hai con rồi dặn: Con nằm yên ở đây, bố đi tìm đường lát quay lại đón.

    Ra tìm đường, ông Tiệu bị dân quân xã nghi ngờ là gián điệp cho quân Trung Quân nên giữ lại. Dù ông giải thích, van xin còn hai con nhỏ đang nằm ở bìa rừng nhưng không ai tin. Ông bị giữ hết đêm, đến hôm sau nhờ nói tên người quen và được họ đến bảo lãnh ông mới được thả. Quay trở về nơi hai con gái nằm ông bàng hoàng khi chúng không còn ở đó. Chạy tìm khắp xung quanh nhưng không thấy bóng dáng con đâu.

    Mẹ cạn hết nước mắt

    “Sáng hôm sau hai chị em ngủ dậy không thấy bố đâu nên chạy đi tìm và bắt đầu bị lạc. Chị dắt em men theo suối vừa đi vừa gọi bố, giữa rừng vắng thỉnh thoảng tiếng pháo giặc nổ xé rừng, chim bay dáo dác. Hai chị em sợ quá chạy ngã dúi dụi”, chị Bay cho biết.

    Những ngày còn ở nhà hai đứa trẻ Bẩy 9 tuổi, Bay 7 tuổi vẫn được bố mẹ xào lõi chuối cho ăn, nhờ thế những ngày đầu bị lạc họ cũng biết tìm đến những cây chuối bị đổ trong rừng để tước vỏ lấy lõi về ăn sống, rồi ăn quả chuối rừng. Một tối cô bé Bay mang quả chuối rừng hái được hồi chiều ra ăn, nhưng chuối chưa chín, chát không ăn được nên cô bé bỏ vào túi áo rồi nằm thiếp đi. Quả chuối vô tình được ủ hơi nóng từ người nên sáng hôm sau chín hơn và ăn không bị chát. “Từ đó mình có thêm kinh nghiệm, mỗi tối khi đi ngủ lại ủ hai quả chuối rừng vào người để chín sáng ra có cái ăn”, chị Bay nhớ lại.

    Khoảng thời gian bị lạc trong rừng, ban ngày hai chị em dắt nhau đi tìm bố mẹ, đến tối tìm bãi đất trống rồi lấy lá cây làm chiếu, phủ lên chân. Hai chị em cởi áo bông và áo len vẫn mặc làm chăn đắp. Ngày qua ngày, hai chị em càng đi tìm càng bị lạc xa hơn, người cứ lả dần đi vì đói khát.

    “Có lần đói quá hai chị em bò vào rẫy để mót sắn. Trông thấy củ sắn nhỏ bằng đầu ngón chân cái hai chị em dùng cây hì hụi bới mãi nhưng củ sắn chỉ nhô ra chưa được 10cm. Hai chị em chụm lại cùng nhổ nhưng vì không còn sức nên bị ngã ngửa rồi lăn xuống chân đồi. Lúc lồm cồm bò dậy, giây phút hồn nhiên của tuổi thơ ùa về nên hai chị em đã cười, nhưng vì tiếng cười yếu ớt nghe như tiếng thở dài. Trời tối, chị em lại bảo nhau tìm chỗ ngủ để sáng mai đào tiếp, nhưng sáng ra củ sắn vừa nhô lên đó bị con dúi ăn hết”, chị Bay kể.

    Thời gian đó cô bé Bay đang ở tuổi thay răng, những lúc đào được khoai, sắn trên rẫy chị Bẩy phải nhá đút cho em. Trong những ngày hai chị em ngủ trong rừng, một đêm trời mưa rất to kéo dài hết đêm. Hai chị em dắt nhau tới một gốc cây to đứng ôm nhau khóc tới sáng. Ở nơi xa, mẹ của hai bé bà Lê Thị Đoa cũng cạn hết nước mắt.

    Trong những ngày đó gia đình cô bé Bẩy – Bay tổ chức đi tìm kiếm khắp nơi, họ băng qua bao cánh rừng, khe suối nhưng không có kết quả. Có lúc nghe người dân địa phương bảo đêm nghe tiếng khóc của trẻ em khu này, khu kia, nhưng khi người nhà hai bé đến nơi lại chỉ tiếng có dấu chân mà không thấy bóng người.

    “Càng ngày hai chị em càng mệt lả, tai ù, mắt nhìn chỉ thấy mờ mờ. Có những lúc nghe thấy tiếng người ở gần nhưng sợ là quân Trung Quốc nên không dám ra”, chị Bay nói.

    Một buổi sáng tháng 3.1979, khi mặt trời lên cao, những tia nắng rọi qua các tán lá rừng, hai cô bé Bẩy – Bay dìu nhau ra phía bờ suối. Họ bỗng nghe thấy tiếng gọi “Bẩy – Bay ơi”. Cô bé Bay lúc này còn tỉnh táo hơn chị nên đã nói “hình như có tiếng gọi mình”. Hai chị em ngồi thụp xuống bên một lùm cây. Tiếng gọi “Bẩy – Bay” mỗi lúc một gần. Cô bé Bẩy dồn sức cố u lên một tiếng. Theo tiếng thưa yếu ớt, ông Lê Văn Tiệu và người con gái lớn gạt những vạt cây tìm tới. Hai người vỡ òa khi thấy cô bé Bẩy – Bay đang co ro trong lùm cây. Tính tới hôm đó, hai bé Bẩy – Bay đã trải qua đúng 23 ngày lạc cha, mẹ, người thân.

    Ông Nông Thanh Quế, nguyên Chủ tịch Hội Nhà báo Cao Bằng (ảnh rể của hai chị Bẩy - Bay) nhớ lại: Sau ngày hai người được đưa về nhà, cô bé Bẩy bị ảnh hưởng nên hằng ngày cứ im lặng, ngồi đâu ngồi đó, phải mất một thời gian sau mới trở lại bình thường. Còn cô bé Bay dù sức khỏe chưa phục hồi nhưng vẫn cố chống gậy bước ra khi hàng xóm, người quen của gia đình khắp nơi đến thăm hỏi. Có người còn chạy tới ôm bé, sờ tay, chân để xem có phải đúng thật là người đã trở về trong câu chuyện cổ tích.

 

 

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •