Chị Nguyễn Thị Thanh đã khóc rất nhiều khi nói chuyện của Sĩ.

Nước mắt người mẹ tội nghiệp cứ lăn dài trên má khi kể cho chúng tôi nghe về bệnh tình của cậu con trai: em Huỳnh Tuấn Sĩ, bị u xoang hàm, hiện đang nằm điều trị tại bệnh viện ung bướu TPHCM.


Quê Phước Sơn (Quảng Nam) nhưng vì quá nghèo nên vợ chồng chị Nguyễn Thị Thanh phải bỏ quê để đưa con ra Đà Nẵng thuê nhà sinh sống. Chồng chạy xe ôm, vợ bán trái cây ngoài chợ. Nghèo nhưng vui vì hai con ngoan, học giỏi.
Đầu năm nay, nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và đi vay mượn ngược xuôi, hai vợ chồng dựng được căn nhà nhỏ. Niềm vui chưa dứt thì nỗi đau ập đến. Sĩ, con trai lớn của chị bị u xoang hàm, khối u ác tính đã di căn.
Triệu chứng ban đầu chỉ là nghẹt mũi và khó thở. Đến bệnh viện, chị Thanh như ngất lịm khi bác sĩ cho biết về bệnh tình của con. Còn Sĩ, mặc dù đã 15 tuổi nhưng em còn quá trẻ con, vẫn vô tư không biết mình mắc phải căn bệnh nan y. Cho đến khi bệnh viện Đà Nẵng làm giấy chuyển viện vào bệnh viện ung bướu TPHCM, và đến khi mắt em lồi lên và mờ đi thì em vẫn nghĩ bệnh của mình cũng không có gì là nghiêm trọng.
Trong nước mắt, chị Thanh kể: “Năm nay vào lớp 10, thầy cô mới, bạn mới nhưng Sĩ chỉ học được đúng một buổi. Nó về bảo mắt con nhìn chẳng thấy gì, ngồi học rất mệt nhưng vui lắm. Không ngờ ngày hôm sau nó phải nhập viện cho đến bây giờ”.

Em Huỳnh Tuấn Sĩ - con trai lớn của chị Thanh hiện
đang nằm điều trị tại bệnh viện ung bướu TPHCM
.
Phải vào bệnh viện ung bướu TPHCM mới mong có cơ hội chữa trị, nhưng vừa mới làm nhà, chưa kịp trả nợ được đồng nào thì nay kiếm đâu ra tiền để chữa trị cho con, chị Thanh không biết làm gì ngoài... khóc. Nhưng khóc cũng chẳng giúp con khoẻ hơn. “Chị muốn bán căn nhà đi để có tiền lo cho con nhưng khi mua đất làm nhà không có giấy tờ nên có bán cũng chẳng ai mua. Bảo hiểm y tế của Sĩ lại hết hạn...”
Thương cảnh gia đình chị Thanh, thương Sĩ, bà con trong xóm và bạn bè giúp đỡ được vài triệu. Cầm tiền trên tay, hai cha con đánh liều một phen lên TPHCM để tìm kiếm chút hy vọng. Người mẹ tội nghiệp ở nhà cứ thấp thỏm lo âu. Đến khi chồng điện thoại về: “Có cơ hội sống nhưng bác sĩ bảo phải tốn rất nhiều tiền”, chị lại khóc.
Vài triệu ấy tuy lớn nhưng cũng giống như hạt cát giữa sa mạc bao la so với số tiền để con chị có thể khoẻ mạnh và lại được đến trường. Không biết vài ngày nữa, khi trong tay không còn đồng nào, cha con Sĩ sẽ như thế nào đây giữa nơi xa xôi không bà con thân thuộc trong tình trạng bệnh tình nguy kịch của Sĩ. “Chị chỉ mong có tiền để được vào trong đó thăm và chăm sóc cho con. Chị nhớ con quá”, vừa khóc chị Thanh vừa nói.


BACSI.com