Mỗi lần cho con uống sữa, Thủy (Phương Mai, Hà Nội) đều phải bế ngang, ghì chặt con. Sữa đổ vào, bé khóc ầng ậc nhưng rồi vẫn nuốt…

“Lúc đầu sốt ruột lắm nhưng nếu cho ăn bình thường, thì cả tiếng đồng hồ cũng không hết được 100ml sữa” - Thủy nói. Và chính vì quá lười ăn, nên đến giờ, đã được 1 năm 20 ngày tuổi, bé Thảo Vy cũng chỉ nặng 7,2kg, kém các bạn cùng trang lứa tới 2kg.

Nặng nề nhất là lười ăn tâm lý

Tại bệnh viện và các phòng khám, ngoài các bệnh do nhiễm khuẩn hô hấp, nhiễm khuẩn tiêu hóa, bé lười ăn đến khám là một vấn đề nổi cộm.

“Ngoài nguyên nhân do tình trạng nhiễm trùng (viêm đường hô hấp, viêm tai giữa, tiêu chảy… dẫn đến ức chế các enzym tiêu hóa), thiếu vi chất (các yếu tố tham gia hình thành các men tiêu hóa trong quá trình chuyển hóa, hấp thu thức ăn), do thức ăn không hợp khẩu vị, do tình trạng nhiễm giun sán… thì việc ép bé ăn là một nguyên nhân nổi cộm dẫn đến lười ăn” - BS chuyên khoa II Nhi Trần Thị Nga (Nguyên trưởng khoa dinh dưỡng, BV Nhi TƯ) cho biết.


Các chuyên gia dinh dưỡng cũng cảnh báo một tình trạng rất đáng báo động ở các bé thành phố, nhiều bé 3-4 tuổi đã đi mẫu giáo mà vẫn ăn cháo nấu loãng, mì cắt, thịt, rau băm nhỏ… khiến cơ hàm nhai phát triển kém.

Cùng quan điểm này, BS Lê Thị Hải (Viện dinh dưỡng quốc gia) cho rằng, yếu tố tâm lý là một trong những yếu tố ảnh hưởng nặng nề đến tình trạng lười ăn của bé và rất khó khắc phục.

Ở những bé lười ăn, ăn ít, cha mẹ thường nghĩ là phải ép ăn, ép đến mức “nhồi nhét”. Ví như có bệnh nhi đến khám, mẹ “khai” ngày cho con uống 3 cốc sữa công thức đặc, 3 bát bột nhưng bữa nào cũng như là một cuộc chiến với khóc lóc, quát tháo rồi giữ chặt bé đổ đồ ăn, lặp đi lặp lại điệp khúc khóc - nuốt - khóc…

Theo bác sĩ Hải, chính vì không khí bữa ăn quá căng thẳng, bị o ép quá thô bạo khiến bé cứ thấy bưng ra cái gì là đã khóc, bịt miệng… Người ta ước tỉnh chỉ khoảng 5% bé sinh ra đã lười bú nhưng đến 2-3 tuổi thì tỉ lệ này lên đến 30-40%. Điều này chứng tỏ nguyên nhân lười ăn phần nhiều do môi trường sống gây ra (không khí bữa ăn, ăn các món ăn không phù hợp tuổi).

Nếu lười ăn là do các nguyên nhân thể trạng thì việc điều trị không quá khó nhưng nếu là nguyên nhân tâm lý, bé sợ ăn vì bị ép buộc thô bạo… thì rất khó khắc phục, đòi hỏi nhiều thời gian và công sức của người mẹ.

Không thuốc nào tốt bằng làm đúng cách và kiên nhẫn

Theo BS Nga, với những bé được xác định lười ăn do nguyên nhân tâm lý (thậm chí cả với những bé bệnh lý và được điều trị) thì một môi trường ganh đua cho bé sẽ kích thích bé ăn rất tốt.

“Thay vì gò ép bé ăn thì nên cho bé ngồi ăn cùng gia đình và cho bé bát, thìa để kích thích bé. Khi đó, dù có thể bé hơi phá nhưng ăn uống dễ dàng hơn. Hoặc có thể cho bé ăn cùng bạn bè và kích thích bé ăn bằng cách cổ vũ bạn này, khen bạn kia ăn giỏi như sư tử, há mồm to hơn cá sấu… Tất cả những chi tiết rất nhỏ nhặt ấy, thực sự lại là một sự kích thích các tuyến tiêu hóa hoạt động, tăng bài tiết men tiêu hóa giúp bé ăn ngon miệng hơn, bé nhai, nuốt nhanh hơn” - BS Nga nói.

Thêm một điểm mà các bậc phụ huynh cần rất lưu ý, không quá nôn nóng trong chữa lười ăn cho bé. BS Nga tâm sự, có bà mẹ đưa con đến chữa lười ăn và thật thà “khai báo” đã đi đủ mọi nơi, đủ bác sĩ có tiếng… nhưng vẫn không ăn thua.

Thực ra, việc chữa lười ăn đòi hỏi sự kiên nhẫn, tuyệt đối không nên tạo ngay ra một sự thay đổi quá lớn và không nên uống quá nhiều loại thuốc một lúc nhằm thay đổi triệu chứng lâm sàng. Liều thuốc luôn được kê để bổ sung, khắc phục từ từ nhưng nhiều mẹ quá sốt ruột, ngoài các loại thuốc điều trị của bác sĩ vẫn mua các loại được quảng cáo là kích thích ăn ngon để cho con uống, điều này là không cần thiết và sai lầm. bé đã sợ ăn, lại bị ép trong ngày uống vài ba lần thuốc, men kích thích ăn uống thì bé lại càng sợ hơn. Với lười ăn tâm lý, người mẹ càng phải kiên nhẫn hơn nữa.

Cuối cùng, đừng quên chế biến đồ ăn hợp khẩu vị, độ tuổi với việc lựa chọn những thực phẩm giàu dinh dưỡng nếu muốn giúp bé bắt kịp tăng trưởng.

Phát hiện sớm biểu hiện lười ăn:

- Số lượng thức ăn bé ăn vào trong ngày ít hơn nhu cầu theo độ tuổi.

- Bé hay táo bón và lượng phân ít hơn bình thường.

- Sự phát triển cân nặng của bé chậm hơn bình thường hoặc không tăng cân, thậm chí giảm cân.

Theo Dân Trí/mevabe.net

BACSI.com