Kết quả 1 đến 3 của 3
  1. #1
    kienne's Avatar
    kienne Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    May 2010
    Bài viết
    3,498

    Mặc định Các số đo trẻ cần đạt được khi 8 tuổi

    Trong quá trình phát triển của bé, có sự ảnh hưởng của nhiều yếu tố: ăn, ở, điều kiện sống, vệ sinh, y tế, tầm vóc và sức khoẻ của cha mẹ, mức kinh tế gia đình, khoảng cách giữa các con, sự cân bằng giữa các sinh hoạt: ngủ, chơi…


    - Cân nặng: Cân nặng phản ánh tình trạng sức khỏe và dinh dưỡng. Trung bình cân nặng lúc bé 8 tuổi: nặng khoảng 22,9 – 25,3 kg (với bé trai) và 21,8 – 24,8 kg (với bé gái).

    - Chiều cao: Chiều cao là một số đo rất trung thành của hiện tượng sinh trưởng. Trung bình lúc bé 8 tuổi: cao khoảng 121,7 – 127 cm (với bé trai) và 120,6 – 126, 4 cm (với bé gái). Chiều cao của ba mẹ cũng có ảnh hưởng thật sự đến chiều cao của con.

    - Sự phát triển của não: Lúc này, trọng lượng của não bằng của người lớn (1300g). Não coi như hoàn chỉnh. Năng lực của não còn phụ thuộc vào cách kích thích và sử dụng qua giáo dục.

    Đo vòng đầu cho phép đánh giá khối lượng của não. Vòng đầu được đo: phía trước ngang lông mày, hai bên trên vành tai, phía sau ngang ụ chẩm. Ở lứa tuổi này, vòng đầu bằng người lớn (54 – 55cm).

    Khuôn mặt của bé lúc ra đời rất nhỏ so với sọ, sau dài ra dần.

    Các đường nối của hộp sọ chưa dính liền nhưng các thóp đã đóng kín.

    - Sự phát triển của các phần mềm: Các cơ trẻ em phát triển không đều nhau trong mọi lứa tuổi. Các cơ lớn phát triển trước, các cơ nhỏ phát triển sau. Vì vậy, trẻ em nhỏ chưa làm được những động tác tỉ mỉ cần sử dụng đến ngón tay. Lúc này, bé có thể làm được một số động tác tỉ mỉ.

    Khối lượng các bắp thịt phản ánh tình trạng dinh dưỡng. Bé có bắp thịt chắc nịch thường khỏe hơn bé to, bệu.

    - Sự phát triển các chi: Chân tay dài ra với thời gian. Độ dài chân tay được phản ánh ở tỷ lệ phần trên / phần dưới. Phần trên: đo từ xương mu trở lên; phần dưới: chiều cao chung trừ phần trên. Tỷ lệ này bằng 1,7 lúc đẻ và giảm dần cho đến lúc trưởng thành.

    Tỷ lệ phần trên / phần dưới ở lứa tuổi này là 1,1.

    - Sự phát triển của răng: Đếm số răng, có thể ước lượng tuổi của bé. Từ 6 tuổi trở đi răng sữa sẽ rụng dần và được thay bằng răng vĩnh viễn theo thứ tự.

    Bé 6 – 7 tuổi sẽ thay 4 răng hàm I và 6 – 8 tuổi thay 4 răng cửa giữa.

    Trong thời gian mọc răng, bé có thể sốt nhẹ, rối loạn giấc ngủ, ăn kém…

    - Sự phát triển của xương: Xương là chỗ dựa của toàn bộ cơ thể; một số xương làm nhiệm vụ bảo vệ các bộ phận quan trọng như não, tim, phổi…

    Hệ xương phối hợp với hệ cơ và thần kinh làm cơ thể vận động được.

    Xương thai nhi hầu hết là tổ chức sụn. Quá trình tạo thành xương dần dần phát triển và kết thúc lúc 20 – 25 tuổi. Sự phát triển của các điểm cốt hoá ở các khớp xương cũng có thể tương xứng với tuổi.

    ( theo webtretho )
    :47:

  2. #2
    kienne's Avatar
    kienne Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    May 2010
    Bài viết
    3,498

    Mặc định Bước ra xã hội

    8 tuổi là lứa tuổi mà nhân cách đang hình thành mạnh mẽ. Bé không còn bỡ ngỡ, non nớt, sợ hãi như trước nữa nhưng cũng chưa đủ lớn để tự chủ trong mọi việc của cuộc sống. Trong sinh hoạt cũng như học tập, bé vẫn rất cần sự hướng dẫn chỉ bảo sát sao của người lớn.

    Việc học của bé đã trở nên khá vất vả. Nội dung chương trình nặng hơn, môn học nhiều hơn nên đã mất nhiều thời gian cho việc học, còn ít thời gian để chơi. Điều đó nhiều lúc gây cho bé sự mệt mỏi, sợ học. Nhưng đồng thời, cuộc sống học tập ấy đã tạo ra cho bé tính trách nhiệm trong công việc.

    Vào lứa tuổi này, bé từ bỏ dần sự phụ thuộc hoàn toàn vào thế giới nhỏ bé là gia đình để bước vào một thế giới rộng lớn hơn là xã hội, mà trước tiên là xã hội nhỏ cùng các bạn đồng lứa, xã hội nhỏ này là môi trường tập sự cho bé bước vào xã hội của người lớn trong tương lai. Bé có ý thức hơn về các bạn học với tư cách là cá nhân và là thành viên cùng lớp học.

    Bé ít máy móc hơn trong suy nghĩ và hành động. Bé lo tự luyện tập và cũng quan tâm đến những điều có ý nghĩa. Ít chìm ngập hơn vào bản thân và những người thân gần gũi, bé chú ý hơn đến những quan hệ nhân quả.

    Bé cũng nhận biết được thế nào là lời khen chân thành, khích lệ thật sự, thế nào là lời khen giả dối lấy lòng. Ngoài ra, bé đã biết đến những câu đùa vui, dí dỏm đối với người khác. Nếu có, bé đã có thể biểu lộ khiếu hài hước của mình.

    Bé 8 tuổi có cá tính mạnh mẽ hơn trước, bé muốn tham gia góp ý về những chuyện của gia đình như một người lớn. Bé thích tự làm mọi việc. Bé ít lệ thuộc vào người khác và càng ngày càng có nhiều sáng kiến cá nhân. Bé có thể tập trung chú ý lâu hơn trước đây và bé làm việc gì thì cũng làm đến nơi đến chốn. Bé cần có những khoảng thời gian tự do của riêng mình.

    Bé cũng đã hiểu được hoàn cảnh gia đình mình. Nếu có em nhỏ, bé đã biết nhường nhịn, dạy bảo em những điều đã học được.

    Ở lớp học, bé đã ý thức được việc giúp đỡ bạn bè, tổ chức một lớp học trật tự, nghiêm túc và sôi nổi. Bé biết đưa ra những vấn đề trong cuộc sống và sách vở để thảo luận với bạn bè, thầy cô và cũng có chính kiến rất rõ rệt của mình.

    Bé thích cùng làm việc trong nhóm. Bé ít phân biệt công việc và trò chơi và thích nghi với những yêu cầu khác nhau. Nói chung chúng thích tất cả các đề tài trong chương trình. Bé đem về nhà những tin tức hay về cuộc sống ở trường để cha mẹ vui lòng thấy bé thích nghi tốt.
    :47:

  3. #3
    kienne's Avatar
    kienne Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    May 2010
    Bài viết
    3,498

    Mặc định Giúp trẻ đương đầu với stress

    Đối với người lớn, dường như trẻ em lúc nào cũng hồn nhiên vô tư. Nhưng sự thật không phải vậy, các chuyên gia tâm lý khẳng định rằng những đứa con bé nhỏ của bạn vẫn phải trải qua những thời điểm stress như người lớn. Trường học, bạn bè và cuộc sống xã hội đôi khi tạo ra những áp lực vượt quá sức chịu đựng đối với con trẻ. Dù là cha mẹ, bạn cũng không thể nào bảo vệ trẻ hoàn toàn “miễn dịch” với stress. Tuy nhiên bạn có thể giúp trẻ đối phó, vượt qua cảm giác tồi tệ này và có một cuộc sống tốt hơn.

    Tổ chức chăm sóc và giáo dục trẻ em KidsHealth KidsPoll chỉ ra rằng trẻ em có thể đối mặt với stress bằng cả những cách tích cực lẫn tiêu cực. Các chuyên gia cũng tiết lộ mặc dù đôi khi trẻ tỏ ra rất khó khăn trong việc tự bày tỏ với cha mẹ về những căng thẳng mình gặp phải, nhưng thật sự trẻ luôn mong muốn cha mẹ tìm hiểu và giúp chúng đối mặt với điều đó.

    Thật không dễ dàng để các bậc cha mẹ biết phải làm gì với những đứa con bé bỏng của mình. Dù rất thương bé bạn cũng phải hết sức bình tĩnh để giải quyết mọi việc theo chiều hướng tích cực. Chắc chắn không phụ huynh nào lại không có những lúc bối rối vì không biết làm cách nào để giúp con mình hiệu quả nhất. Dưới đây là vài gợi ý tốt nhất dành cho bạn:

    1. Trực tiếp hỏi trẻ

    Hãy trò chuyện với con ngay khi nhận thấy những điều có thể mang lại phiền muộn cho trẻ. Nếu có thể, bạn nên diễn tả và gọi tên cái cảm giác mà bạn nghĩ rằng trẻ đang trải qua, chẳng hạn như: “Mẹ thấy có vẻ như con vẫn đang bực bội về chuyện xảy ra ngoài sân bóng chiều nay”. Đừng nói những lời buộc tội kiểu như: “Nào, có chuyện gì? Con vẫn còn bực bội về cái chuyện nhỏ nhặt ấy sao?”. Lời lẽ như thế sẽ khiến tâm trạng của trẻ càng tệ hơn. Đôi khi chỉ là một lời nói vô tình nhưng bạn sẽ rất khó tìm hiểu được cảm xúc hay mối bận tâm của trẻ là gì. Hãy tỏ rõ thiện chí rằng bạn đang muốn chia sẻ và đồng cảm với trẻ.


    2. Lắng nghe

    Lắng nghe trẻ trình bày mọi việc. Đừng áp đặt suy nghĩ của mình mà la mắng vì con trẻ có những cảm nhận riêng rất khác với người lớn, có những điều chúng ta tưởng như nhỏ nhặt nhưng lại làm trẻ tổn thương suốt một thời gian dài. Hãy lắng nghe con với sự kiên nhẫn, cởi mở và bình tĩnh. Tránh bất kỳ sự thúc giục, phán xét, đổ lỗi, giảng giải hay cho rằng trẻ nên làm thế này chứ không phải thế kia. Nếu bạn làm được điều này sẽ giúp trẻ trút được phần nào áp lực tâm lý và cũng giúp trẻ bình tĩnh hơn. Bạn hãy tập trung vào câu chuyện của trẻ, thường xuyên hỏi: “Rồi chuyện gì xảy ra?” và cố gắng nắm bắt toàn bộ câu chuyện trẻ muốn bày tỏ.

    3. Bình luận ngắn gọn về những cảm xúc mà trẻ trải qua

    Ví dụ, bạn có thể nói: “Điều đó thật là không hay tí nào”, “Không có gì phải thắc mắc khi con cảm thấy buồn vì các bạn không cho con chơi cùng”, hoặc “Điều đó thật không công bằng đối với con”. Những câu bình luận ngắn gọn như thế này sẽ giúp trẻ nhận ra bạn thực sự quan tâm và thấu hiểu trẻ. Cảm giác ấy sẽ hỗ trợ rất nhiều để trẻ vượt qua stress.

    4. Gọi tên cảm xúc của trẻ

    Nhiều trẻ vẫn chưa biết dùng từ ngữ nào để diễn tả cảm xúc của mình. Nếu con bạn có vẻ tức giận, buồn phiền hay thất vọng, hãy sử dụng những từ ngữ đó để giúp trẻ học cách nói lên cảm xúc. Đưa ra các từ chỉ cảm xúc giúp trẻ phát triển khả năng giao tiếp và nhận biết trạng thái cảm xúc của riêng mình. Các nghiên cứu cho thấy, những đứa trẻ có khả năng diễn đạt được ý nghĩ và cảm xúc của mình sẽ hạn chế được những hành động bùng nổ bởi chúng đã có thể bộc lộ điều đó qua ngôn từ.


    5. Giúp con suy nghĩ xem phải làm gì

    Nếu có một vấn đề cụ thể nào đó gây ra stress cho trẻ, bạn hãy cùng bàn với con về những việc cần làm, đồng thời khuyến khích trẻ đưa ra các ý tưởng. Bạn có thể đóng góp ý kiến khi cần thiết nhưng đừng làm tất cả mọi việc thay trẻ. Sự tham gia hỗ trợ ý kiến một cách tích cực sẽ giúp trẻ tự tin hơn. Có thể hỏi trẻ những câu kiểu như “Sao con nghĩ làm như thế này sẽ giải quyết được chuyện đó?” để trẻ giải thích và học cách tự mình đương đầu với stress.

    6. Lắng nghe và thay đổi

    Đôi khi chỉ cần được trò chuyện, lắng nghe và thấu hiểu là cảm giác thất vọng của trẻ đã dần được tan biến. Sau đó, bạn hãy khéo léo chuyển chủ đề sang chiều hướng tích cực và thư giãn. Hãy giúp con bạn nghĩ ra một vài việc để làm và động viên trẻ chỉ nên quan tâm vào những việc xứng đáng hơn và quên đi chuyện buồn đã qua.

    7. Giúp trẻ hạn chế áp lực nếu có thể

    Khi đã biết được nguyên nhân đẩy trẻ đến stress, hãy tìm cách tốt nhất để thay đổi. Chắng hạn, nếu trẻ phải tham gia các lớp học ngoại khóa quá nhiều đến nỗi mệt mỏi với việc học, bạn có thể giảm bớt các giờ học ngoại khóa để trẻ tập trung vào việc học ở trường và vui chơi với bạn bè. Đừng đòi hỏi quá nhiều ở trẻ và cũng đừng bắt trẻ phải làm tất cả mọi điều mà người lớn kỳ vọng, đôi khi cha mẹ chính là nguyên nhân đẩy con mình đến stress.

    8. Chỉ cần ở bên cạnh

    Nhiều trẻ không bao giờ thích nói về những gì làm chúng căng thẳng hay buồn chán. Điều đó rất bình thường. Bạn đừng cố gạn hỏi mà hãy cho trẻ biết bạn luôn sẵn sàng để nghe trẻ trò chuyện. Ngay cả khi trẻ tỏ ra không muốn trò chuyện thì chúng vẫn không muốn cha mẹ để chúng lại một mình. Bạn có thể giúp con cảm thấy tốt hơn bằng cách luôn dành thời gian bên cạnh trẻ, có thể không phải bằng cách trò chuyện mà cùng làm điều gì đó với nhau như đi bộ, xem một bộ phim, nấu ăn… Dù làm gì đi chăng nữa, sự hiện diện của bạn lúc này vô cùng có ý nghĩa đối với trẻ.

    9. Hãy kiên nhẫn

    Là cha mẹ, ai cũng rất đau lòng khi thấy con buồn phiền hoặc thất vọng, nhưng hãy cố vượt lên cảm giác ấy để giúp trẻ giải quyết vấn đề. Bạn hãy bình tĩnh và tập trung giúp con mình. Chậm mà chắc, bạn hãy giúp trẻ từng bước trở thành người chủ động giải quyết vấn đề của mình. Có như vậy, con bạn mới có thể vượt qua được những thăng trầm của cuộc sống để khôn lớn và trưởng thành.
    :47:

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •