Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    hoangluyen024 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    1,213

    Mặc định chuyển nhà thành hưng Buổi sáng 23/8/2015, người đàn ông

    chuyển nhà thành hưng Buổi sáng 23/8/2015, người đàn ông ở thành phố Liên Vân Cảng, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc ra đồng nhổ cỏ bỗng phát hiện đống đất mới. Ông tò mò gạt ra xem và vội báo cảnh sát sau đó.

    Nhà chức trách đào đống đất lên, phát hiện một thi thể phụ nữ nằm sấp không mặc quần áo, phía dưới lót khăn tắm. Thi thể đã phân hủy mạnh khiến việc nhận diện không có kết quả. Trên mặt đất cách hiện trường 20 m, cảnh sát phát hiện có vết bánh xe ôtô. Đây rất có thể là chiếc xe mang thi thể đến chôn giấu.

    Đối chiếu ADN, cảnh sát xác định thi thể kia là Thiệu Mỹ Hoa, 32 tuổi, người Thượng Hải. Nhà chức trách tiếp tục điều tra về quan hệ xã hội, quá trình hoạt động và những mâu thuẫn của nạn nhân để trả lời câu hỏi: Vì sao Hoa lại chết tại nơi cách Thượng Hải 600 km?

    Từ hệ thống đăng kí tạm trú tạm vắng, cảnh sát nắm được Hoa từng đến Liên Vân Cảng một lần trước đó. Camera tại khách sạn cho thấy lúc 21h46 ngày 6/8 (17 ngày trước khi tìm thấy xác), Hoa đeo kính, mặc váy đen đi tới quầy lễ tân. Vài giây sau, một người đàn ông mặc áo phông trắng cùng Hoa làm thủ tục nhận phòng, thanh toán tiền. Hai người nói chuyện với cử chỉ tương đối thân mật.

    Khi lên nhận phòng, một camera ghi lại được chính diện khuôn mặt hai người. Đây là hình ảnh cuối cùng về Hoa. Dù biết mặt người đàn ông này nhưng hắn không dùng chứng minh thư đăng kí phòng nên cảnh sát chưa thể xác định được danh tính.

    Hoa có một chiếc Nissan màu đen. Lần theo dấu vết chiếc xe này, cảnh sát phát hiện, 15h56' ngày 17/8, chiếc xe đi qua một camera trên đoạn đường hướng về phía hiện trường vứt xác, gần hai tiếng sau mới quay lại. Tài xế là người đàn ông mặc áo phông đen, khi đó trên xe không có Hoa. Hơn 16h hôm sau, chiếc xe lại chạy qua đây về phía hiện trường, người đàn ông lái xe mặc áo phông trắng. Cảnh sát cho rằng lúc này rất có thể Hoa đã bị sát hại. Người đàn ông này là ai? Vì sao hắn lại lái xe của Hoa?

    Tiếp tục truy theo hành trình, cảnh sát thấy chiếc xe đi vào chính khách sạn hôm trước vào lúc hơn 2h sáng. Từ trên xe một nam một nữ đi tới quầy lễ tân làm thủ tục. Người đàn ông mặc áo phông trắng, trước ngực có mấy sọc kẻ ngang, giống hệt chiếc áo của người đàn ông đi cùng Hoa trước đó. Tuy nhiên người phụ nữ lại không đeo kính, tóc cũng không nhuộm - không phải là Hoa.

    Đến 11h48 hôm sau, người đàn ông thay áo phông đen, đi một mình từ phòng ra. Hắn lái xe của Hoa đến hiện trường chôn xác, 22h47 mới quay về khách sạn. Đến chiều hôm sau nữa, hai người này trả phòng, sau đó lái xe tới gần hiện trường vứt xác.

    Cảnh sát liên lạc với gia đình Hoa, được biết người đàn ông này là Doãn Tiểu Cương, bạn trai của Hoa.

    Để làm rõ tình tiết vụ án, cảnh sát tiếp tục thống kê lại quá trình hoạt động của chiếc xe Nissan. Tối 14/8, chiếc xe xuất hiện tại Thượng Hải, người lái là Hoa, Cương ngồi bên cạnh. Ngày 15/8, chiếc xe vẫn di chuyển tại Thượng Hải, người lái là Cương, không có Hoa. Ngày 16/8, Cương lái xe rời Thượng Hải, lên đường cao tốc đi đến Vô Tích, trên xe chỉ có một mình. 22h25, xe chạy từ Vô Tích đến Liên Vân Cảng, trên xe có thêm một phụ nữ ngồi ghế phụ, sau đó hai người đến khách sạn. Từ thông tin của khách sạn, người phụ nữ được xác định là Trần Yến - vợ cũ của Cương.

    Do Cương đã chạy trốn, cảnh sát chỉ bắt được Yến. Cô khai sống cùng thôn, chơi với nhau từ nhỏ, kết hôn năm 2013 song chia tay một năm sau đó. Dù ly hôn nhưng tình cảm giữa hai người vẫn rất tốt, vẫn duy trì liên lạc. Cương muốn tái hôn nên dù làm việc tại Thượng Hải nhưng thường xuyên đến Vô Tích thăm Yến.

    Sáng 15/8/2015, Yến đột nhiên nhận được điện thoại của Cương nói ngày mai sẽ đến. Trên đường đi, Yến thấy Cương ít nói, có vẻ rất mệt mỏi, không muốn nói chuyện.

    Sau khi đến khách sạn, trưa hôm sau Cương đi ra ngoài một mình đến đêm mới về, nói là về qua nhà. Hôm sau trả phòng, Cương lái xe đưa Yến đi qua gần hiện trường, nói là đi hóng mát. Trên đường lái xe về, Cương nói gặp phải rắc rối lớn.

    Ngày 30/8, nghi phạm Cương sa lưới tại Quảng Đông. Hắn khai quen Hoa trong quán game tại Thượng Hải, hai người nhanh chóng trở thành tình nhân, sống chung trong phòng trọ. Hoa có một con gái, mỗi tháng phải gửi 500 nhân dân tệ cho cha mẹ để chăm sóc, nhưng cô không có công việc ổn định. Sau khi sống chung với Cương, số tiền này thành gánh nặng của hắn.

    Cương thường xuyên lang thang các quán game, cũng không có công việc ổn định, thu nhập chủ yếu từ cho vay nặng lãi, nhưng một số khoản biến thành nợ khó đòi. Vì chuyện tiền bạc, quan hệ giữa hai người dần chuyển biến xấu.

    Ngày 15/8, hai người cãi cọ, Cương bóp cổ Hoa, cho xác Hoa vào cốp xe, lái xe đến Vô Tích đón Yến, nói dối cần về nhà nhưng thực ra là để vứt xác.

    Ngày 17/8, hắn đi một mình từ khách sạn đến nơi chôn xác. Hôm sau, hai người trả phòng, hắn sợ có người phát hiện xác Hoa nên đưa Yến đi qua để xem xét. Trên đường từ Vô Tích đến Liên Vân Cảng và cả khi đã vào khách sạn, Yến không biết trong cốp xe có thi thể. taxi tải thành hưng
    K

  2. #2
    baothanhy48 Đang Ngoại tuyến Thành Viên Cấp 5
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    2,308

    Mặc định

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Đang hạnh phúc với chồng và 3 con trong căn nhà ấm áp ở thành phố Chicago (Mỹ), nhưng chị Nguyễn Thị Xuân Hằng (47 tuổi) lúc nào cũng thấy lòng tồn tại một khoảng trống. Khoảng trống ấy xuất hiện 20 năm trước, khi chị biết mình không phải là con đẻ của người mẹ đã ở bên từ thời thơ ấu. Từ đó đến nay, Hằng đã trở về Việt Nam 4 lần để tìm cội nguồn của mình, chỉ mong được một lần nhìn, ôm hôn và chăm sóc mẹ đẻ.

    "Trái đất tròn, biết đâu điều kỳ diệu sẽ đến, tôi và mẹ sẽ tìm thấy nhau", chị Hằng, hiện sống bằng nghề làm nail, tha thiết nói.

    Tháng 2 năm nay, điều kỳ diệu đầu tiên đã đến trong đời chị. Bằng việc tìm kiếm qua dữ liệu ADN suốt 3 năm, Hằng đã tìm được cha đẻ của mình.




    Chị Hằng hạnh phúc bên cha ruột trong lần gặp đầu tiên tháng 2/2019.

    Cha đẻ chưa từng xuất hiện trong ký ức tuổi thơ của Hằng. Nhưng chị biết, dòng máu của người đàn ông ấy tạo nên sự khác biệt của mình với những bạn bè đồng lứa. Từ nhỏ, cô bé đã chấp nhận biệt danh Hằng "lai" và phải chịu những ánh nhìn giễu cợt bởi mái tóc màu rêu, đôi mắt nâu và thân hình cao lớn vượt trội.

    Bà Nguyễn Thị Xuân, người mẹ chăm cô từ thuở lọt lòng, chỉ kể rằng ba cô là một lính Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam. Bà bảo, vì không muốn sang Mỹ sống cùng chồng nên bà ở vậy, một mình nuôi con. Sự săn sóc, yêu thương của mẹ Xuân khiến Hằng luôn nghĩ mình là con đẻ của bà.

    Năm 16 tuổi, cô gái trẻ cùng mẹ sang Mỹ định cư theo diện con lai, đổi tên thành Jenny Hằng Nguyễn. Cuộc sống của hai mẹ con trôi qua bình yên, đến độ Hằng chưa từng có ý nghĩ phải tìm cha.

    Thế nhưng, năm 1999, bà Xuân bất tỉnh, phải nhập viện vì tai biến mạch máu não. Kiểm tra, bác sĩ phát hiện cơ thể bà không hề có dấu hiệu của việc sinh nở. Nhận được thông báo của bệnh viện, Hằng ngất xỉu tại chỗ.

    "Lúc tỉnh dậy, thấy mình nằm trên giường bệnh, tôi tự rút kim truyền nước, chân trần chạy đến phòng mẹ Xuân gào khóc ‘Mẹ ơi, mẹ dậy nói cho con biết con là ai, cha mẹ con ở đâu đi’. Nhưng bà không bao giờ tỉnh lại", Hằng nghẹn giọng kể.

    Chỉ ít ngày sau đó, bà Xuân qua đời, được về Việt Nam an táng. Hằng định bụng qua 3 năm chịu tang mẹ mới hỏi ông ngoại và các dì về gốc gác của mình. Nhưng chưa hết tang mẹ thì ông ngoại mất, rồi đến bác qua đời.

    "Mỗi lần về nước chịu tang, tôi định hỏi nhưng nghĩ đến món nợ ân tình, mẹ và nhà ngoại chịu tai tiếng nuôi con lai một đời nên lại thôi. Tôi kiên nhẫn chờ xem có ai mở lời nói sự thật hay không, nhưng mọi người đều im lặng", Hằng kể.

    Năm 2015, Hằng về Việt Nam, đến đài truyền hình nhờ tìm mẹ. Người ta hỏi mẹ tên gì, ở đâu, có thông tin gì thêm không, nhưng chị "chỉ biết lắc đầu, khóc như mưa". Sau ngày hôm ấy, Hằng ngồi ăn cơm cùng dì. Cô đã xin bà kể cho nghe sự thật.

    Người dì tiết lộ, mẹ đẻ chị tên Hạnh, người miền Tây. Vào khoảng những năm 1970, bà Hạnh làm thêm trong một quán bar ngụ tại đường Nguyễn Văn Thoại (nay là đường Lý Thường Kiệt, quận Tân Bình, TPHCM), do bà Xuân làm chủ. Sinh con xong, bà Hạnh gửi con cho bà Xuân nuôi. Về sau, có lần bà Hạnh đến xin lại, nhưng không được đồng ý, vì bà Xuân đã làm lễ rửa tội cho con, hứa sẽ chăm lo cả tinh thần lẫn thể xác đứa trẻ. Nếu còn sống, năm nay bà Hạnh khoảng 67, 68 tuổi.




    Chị Hằng ngày nhỏ và người mẹ nuôi tên Xuân.

    Lần tìm tung tích mẹ ở Việt Nam, chị Hằng đồng thời tìm kiếm thông tin về cha đẻ qua dữ liệu ADN. Trong thâm tâm, chị nghĩ tìm được ba là tìm thấy mẹ. Sau 3 năm nỗ lực kết nối, đầu năm 2019, Hằng nhận được thư báo kết quả. Miệng cầu nguyện, tay bóc thư, điều đầu tiên chị quan tâm không phải địa chỉ hay tên họ, mà là cha đẻ còn sống hay đã chết. Thấy ông còn sống, chị bật khóc.

    Một ngày cuối tháng 2 vừa qua, chị thấy có cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ một số máy lạ. "Chào Jenny, tôi là Frederick Ashley. Tôi nhận được thông tin rất có khả năng chúng ta là cha con. Tôi rất vui vì điều đó. Cô hãy gọi điện hoặc gửi email cho tôi ngay khi có thể nhé", tin nhắn viết.

    Đọc xong, "tim như nhảy khỏi lồng ngực", Hằng mang giấy bút ra, soạn sẵn những điều mình sẽ nói, những câu nào nên hỏi trước, hỏi sau, rồi bấm điện thoại. Chị sợ những xúc cảm chen lấn sẽ khiến cuộc trò chuyện đầu tiên không suôn sẻ.

    "Khi cầm máy, vừa chào hỏi nhau xong, ba đã khóc. Ông liên tục nói xin lỗi. Ông bảo không biết mình có con gái ở Việt Nam nên để tôi phải khổ sở kiếm tìm. Ở đầu dây bên kia, tôi nghe tiếng vợ ông khuyên chồng bình tâm. Bà nói họ không có con nên rất vui khi biết sự có mặt của tôi trong đời", Hằng kể.

    Hạnh phúc khi tìm thấy ba, nhưng chị thấy "có cái gì rơi vỡ trong lòng" khi biết ông không có bất kỳ kết nối nào với mẹ đẻ mình.

    Ít ngày sau đó, chị cùng chồng xin nghỉ làm một tuần, lái xe 12 tiếng đến nhà cha đẻ ở thành phố Burlington, tiểu bang Bắc Carolina, mang theo những món quà cho ông và vợ, cùng các cô ruột.

    Ngày hôm đó, trời mưa lớn, vừa nhìn thấy chiếc xe của con gái tiến vào cổng, Frederick đầu trần chạy ra. Người đàn ông tóc đã chuyển màu ôm chầm lấy con. "Nhìn thấy ba ướt đẫm dưới mưa, tình yêu thương tràn ngập trong lòng tôi. Hai chúng tôi cứ thế ôm nhau khóc. Sau 47 năm, cuối cùng tôi cũng được ôm cha mình bằng da bằng thịt", Hằng kể lại.

    Gặp Hằng, những đường nét trên khuôn mặt con gái giúp ông lật lại ký ức hơn 40 năm về trước. Năm 1970, khi còn là sỹ quan tại sân bay Tân Sơn Nhất, ông quen với một cô gái Việt ở quán bar. Lúc đó, Frederick Ashley giới thiệu mình tên Buddy. Ông nhớ, hồi đó mẹ Hằng còn đi học, chỉ làm việc ở quán bar như một sinh viên đi làm thêm. Thỉnh thoảng, ông vẫn dạy mẹ Hằng học tiếng Anh. Năm 1971, Frederick về nước, không biết rằng bạn gái đã mang thai.

    Cựu binh Mỹ 69 tuổi tâm sự luôn cảm thấy ân hận khi không thể nhớ tên mẹ Hằng. Ông muốn cùng con trở lại Việt Nam tìm mẹ, chắp nối những ký ức và thắp nến tạ ơn người phụ nữ đã nuôi dưỡng con mình.

    Từ ngày gặp Hằng, ông Frederick thường lên mạng học tiếng Việt. Mỗi lần trò chuyện hay gặp nhau, ông cố gắng chen vào đôi câu tiếng Việt. Ông bảo với con gái rất thích ăn phở, "mà phở phải có nước mắm mới good".

    "Ba nói với tôi đừng bao giờ từ bỏ ý định tìm mẹ. Ba hứa sẽ đồng hành cùng tôi. Biết đâu, trên dải đất hình chữ S, mẹ vẫn đang tìm kiếm chúng tôi trong vô vọng. Và biết đâu, may mắn lại đến với gia đình tôi thêm một lần nữa", Jenny Hằng Nguyễn hi vọng.

 

 

Các Chủ đề tương tự

  1. chuyển nhà thành hưng Buổi sáng 23/8/2015, người đàn ông
    Bởi hoangluyen024 trong diễn đàn Cấp Cứu - Gây Mê - Hồi Sức - Chống Độc
    Trả lời: 5
    Bài viết cuối: 19-04-2019, 03:04 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 04-12-2015, 05:03 PM

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •