Chẳng bao lâu sau khi vừa mới biết đi, cô bé Amy Koechler đã bắt đầu có những hành vi rất kỳ quặc. Hầu như đêm nào cũng vậy, Koechler ra khỏi giường và mò mẫm vào bếp để tìm đồ ăn, cho dù cô bé vẫn còn trong trạng thái ngủ.

Chúng ta vẫn thường nghe nói đến hiện tượng người bị mộng du. Tuy nhiên, trong trường hợp của Amy Koechler thì lại hoàn toàn khác. Cho đến nay khoa học vẫn chưa giải thích được hiện tượng này. Nó được gọi là SRED (rối loạn ăn uống liên quan đến giấc ngủ) - hay còn gọi là ăn trong khi ngủ.

Chỉ riêng tại nước Mỹ hiện có hơn một triệu người mắc phải tình trạng lạ lùng này và hầu hết họ là phụ nữ. Các bác sĩ gần như chắc chắn rằng gien, chứ không phải do đói bụng, đã kích thích họ làm điều đó. Trong trường hợp của Amy, có thừa hưởng chứng rối loạn ăn trong giấc ngủ từ người mẹ, bà Shirley.




Giờ đây, khi đã 24 tuổi, Amy có thể kể lại chi tiết câu chuyện cô đã lớn lên nhờ những bữa ăn trong đêm này. Cô cho biết: “Khi đã ngủ say, tôi ra khỏi giường vào giữa đêm và tìm kiếm vài chiếc bánh qui. Tôi đánh thức mẹ dậy và rủ mẹ uống trà. Mẹ tôi đã cáu lên vì tôi đã liên tục đánh thức bà dậy”.

Mẹ của Amy, bà Shirley nhớ lại: “Amy lên gác và nó vỗ cánh như một con vịt. Chúng tôi biết rằng con mình đang mộng du vì nhìn vào đôi mắt nó tôi biết nó vẫn đang trong giấc ngủ. Đôi khi nó nhìn vào tôi rồi kêu ầm lên rằng con đói”.

Amy ăn đêm thường xuyên cho đến khi trưởng thành. Cô nhớ lại: “Không phải một, mà là 6, 7 thậm chí 8 lần mỗi đêm! Có những lần tôi bắt đầu rời khỏi giường đi tìm đồ ăn chỉ sau khi đi ngủ nửa tiếng.

Nhưng không hiểu tại sao, dù có ăn đêm suốt hai chục năm trời mà Amy vẫn không bị thừa cân. Còn với trường hợp Anna Ryan, một bệnh nhân khác của chứng rối loạn này, thì hậu quả lại nặng nề hơn nhiều. Cô tăng tới 27 kg trong một năm và một nửa số trọng lượng đó là do ăn đêm.

Ăn không ý thức

Đầu tiên, cô thậm chí không biết mình đã làm gì. Ryan kể: “Mỗi sáng tôi thức giấc và có cảm giác như mình đã ra khỏi giường trước đó”.

Ryan không biết tại sao mình lại thức dậy trong trạng thái kiệt sức và tại sao cô không giữ được tỉnh táo trong ngày. Khi bác sĩ đề nghị Ryan tham gia vào một công trình nghiên cứu về giấc ngủ, cô còn cho rằng nó không cần thiết. Nhưng kết quả nghiên cứu khiến cô rất ngạc nhiên. Hoá ra Ryan đêm nào cũng tìm đồ ăn trong tủ lạnh hoặc trong bếp.

Giống như hầu hết những người mắc chứng ăn trong giấc ngủ khác, Ryan không thể nhớ lại các lần dậy ban đêm của mình, nhưng cô vẫn muốn biết nó như thế nào. Các camera đã giúp cô nhận thấy điều đó, khi chúng ghi được 5 lần vào bếp của cô chỉ trong 2 đêm.

Scott Eveloff, bác sĩ riêng của Ryan cho biết, rất ngạc nhiên về những đồ ăn mà Ryan đưa vào bụng trong giấc ngủ. “Cô ấy không hề ăn hoa quả hay những đồ ăn bổ béo, mà chỉ ăn rất nhiều những thứ không có dinh dưỡng, và ăn theo một cách rất cẩu thả. Đó chính là hành vi ăn trong giấc ngủ kinh điển”.

Lần đầu tiên được xem một đoạn băng video của chính mình, Ryan đã bị sốc: “Tôi không thể nhận ra là mình đang ăn trên giường, nằm xuống và ăn lại. Trông thật kinh khủng”.

Không phải chỉ riêng Ryan, mà hầu như ai ở trường hợp đó cũng sốc khi nhìn thấy một hình ảnh khác hẳn của mình. Tuy nhiên, tiến sĩ Carlos Schenck, tác giả cuốn sách Giấc ngủ: những bí ẩn, trục trặc và giải pháp, cho rằng mọi người không cần phải quá lo lắng, bởi đó không phải là tính cách của họ. Theo Schenck, ăn trong khi ngủ là một vấn đề y học, một vấn đề sinh lý bắt nguồn trong não và cơ thể”.

Các nhà nghiên cứu đã phát hiện thấy não của những người ăn trong khi ngủ đã phản ứng khác so với não bình thường. Trong các giấc ngủ thông thường, vùng não kiểm soát cử động cũng ngủ yên. Nhưng ở người bị chứng SRED, vùng não này lại thức và kéo theo đó là tất cả các dạng hoạt động thể chất. Trong khi đó, vùng não kiểm soát lý do và phán xét vẫn còn ngủ say. Schenck nói: “Chính vì thế họ ra khỏi giường và quan sát xung quanh. Họ biết bếp ở đâu nhưng họ không phán xét gì cả, tức là không có sự ức chế nào cả”.

Sau 20 năm sống chung với tình trạng này, Amy quyết định nhờ trợ giúp của y học. Cô đã dùng một vài loại thuốc giúp ngăn cản quá trình này và thuốc đã có hiệu quả. Thi thoảng cô vẫn còn tìm xuống bếp, nhưng không phải là kẻ mộng du như trước nữa. Giờ đây cô có thể đã có giấc ngủ ngon thực sự nhưng chỉ khi uống thuốc.

Còn Anna Ryan, thật không may, lại không thích ứng nhanh với thuốc như vậy. Vì thế bác sĩ phải phối hợp các loại thuốc khác cho cô. Và sau nhiều tháng thử nghiệm, người ta mới tìm ra loại thuốc mới giúp cô ngủ được hết đêm, đồng thời giảm cân nhanh.

Hương Giang (Theo RD)