Về đến nhà, anh lập tức mở Skype để gặp Mai – bạn gái của anh ở bên kia. Giờ này chắc Mai đã đi học về, đây là giờ cả 2 đã cùng hẹn lên mạng gặp nhau. Về nước gần cả tháng, Trường nhớ cuộc sống du học tự do bên kia, nhớ cô bạn gái luôn là tâm điểm sự chú ý của mọi cuộc vui, nhớ sự sôi nổi cuốn hút của cô. Đợi mãi không thấy cô online, gọi điện thoại cho Mai cũng không được, Trường phải bấm số thằng bạn cùng lớp với Mai ở bên hỏi thăm nàng ra sao rồi.

Đầu bên kia bắt máy: “Cái Mai ấy à, mày bị lừa rồi. Đợt mày vừa về nước được mấy ngày, tao thấy nó kẹp liền với thằng Tây nào lớp bên cạnh. Hôm qua nàng đi Bar với thằng đó khuya quá, sáng nay không đi học.”

Trường nghe tai mình ù đi, cô gái suốt ngày thề thốt rằng chỉ có mình anh, chỉ yêu mình anh. Vậy mà anh mới chỉ rời xa cô có mấy ngày…. Hèn gì những lần chat Skype trước, Mai cứ viện cớ bận học nên chỉ nói được đôi ba câu qua loa, Trường chỉ nghĩ rằng người yêu giận mình vì không ở bên nàng đón Giáng sinh cùng mà bỏ về nước.

Trường nuốt khan, nước mắt đàn ông thật khó chịu, rơi một cách khó khăn và đầy những suy tư. Tình yêu suốt những năm dài du học anh dành cho Mai, chả nhẽ đã đến lúc cô chán nó. Tại sao cô lại lừa dối anh như thế. Đã có những lần anh nghe bạn cô kể lại cô đi với tay John lớp bên cạnh, nhưng anh vẫn luôn tin tưởng cô. Khi yêu, nếu không tin tưởng nhau, sẽ mất nhau dễ dàng.

Đêm thật quá dài với chàng trai 29 tuổi. Ở tuổi này, anh không còn bồng bột, trẻ con để bắt Mai phải giải thích, bắt Mai phải khóc lóc và xin anh tha thứ. Mọi việc đã rõ ràng như thế, anh để lại cho Mai vài dòng tin nhắn Offine ngắn, gập lap lại và bước ra ban công, anh để cho gió đêm lạnh lẽo tự do quật vào người mình.

Vì Mai, anh đã bắt Vân phải đóng giả làm người yêu anh trong vài tháng ngắn ngủi tại Việt Nam, để làm vui lòng mẹ anh, và để anh được tự do trở lại với Mai sau khi đã kết thúc trò chơi với Vân.

Nghĩ đến Vân, anh nhớ đến câu nói mang vẻ cam chịu của nàng lúc chiều, tại sao nàng phải hi sinh như thế, tại sao nàng lại phải chịu đựng một con người ích kỉ và nhiều tính toán như anh. Cầm điện thoại lên, anh biết giờ này nàng đã ngủ. Nhưng anh vẫn muốn nhắn, anh muốn sớm mai thức dậy, nàng sẽ đọc được tin nhắn của anh:

“Xin lỗi em, xin lỗi vì đã bắt em phải làm một việc vô lý như thế này. Tại anh chỉ biết suy nghĩ cho bản thân mình mà không quan tâm tới cảm giác của em. Dẫu sao, anh cũng rất muốn chúng ta hoàn thành tốt vai diễn này. Tối mẹ anh muốn gặp em, 6h anh sang đón em nhé. Chúc em ngủ ngon!"


Rồi anh yêu cô từ lúc nào không biết (Ảnh minh họa)

Sáng tinh mơ, nàng choàng thức dậy, với tay lấy chiếc điện thoại xem giờ, dụi mắt liên tục bởi tin nhắn của anh gửi lúc 2h 30’. Cố gắng mở to mắt đọc tin nhắn, nàng không tin người nhắn tin này lại là anh, phong cách nói chuyện không giống anh, lại còn nhắn lúc 2h30’ nữa chứ. Nàng linh cảm thấy có điều gì đó không ổn, con người anh không thể nào nói với cô những điều nghe lọt tai đến thế.

Chiều muộn anh đến đón nàng trong một bộ đồ khá trẻ trung và mang cảm giác gần gũi.

- Mẹ anh chỉ muốn gặp em để cho em xem một số thứ thì phải. Còn lại bữa tối bà đẩy chúng ta ra ngoài ăn riêng, tạo điều kiện cho 2 đứa đi cùng nhau nên em không cần phải chuẩn bị tâm lí nấu nướng gì đâu.

- Vâng, may quá, cả tuần rồi không gặp bác, em cũng định ghé qua thăm bác xem sao.

Phố lên đèn, sau bữa ăn no nê tại quán quen chứ nàng nhất định không chịu vào nhà hàng như anh bảo. Nàng bảo rằng cuộc đời có nhiều thứ anh chưa biết, anh chưa thử đến bao giờ, tại sao cứ phải đến những nhà hàng sang trọng, ăn những món ăn giàu protein đến phát ngán kia.

Con đường ven biển buổi tối vắng lặng, cứ đi vài đoạn là lại có những cặp đôi tay trong tay lướt ngang qua. Anh và nàng – cũng là đôi, nhưng lại không nắm tay nhau.

Chợt nàng nói, như muốn phá tan bầu không khí dù rất thoáng đãng xung quanh, nhưng lại vô cùng tù đọng với cả nàng và anh.

- Thấy bác có vẻ tươi hơn lúc anh mới về nhỉ. Em thấy mà cũng mừng.

Anh cúi xuống nhìn nàng, bắt gặp đôi mắt cười, chân thành...

- Ừ, tất cả là nhờ em đấy.

- Sao lại nhờ em, không có anh thì làm sao em diễn nó tốt được như thế chứ.

- Cảm ơn em. Anh nói bằng một chất giọng trầm ấm. Một lần nữa, nàng thấy đó không phải là anh của những ngày qua.

- Sáng nay em đã đọc tin nhắn của anh. Anh đang có chuyện gì thì phải. Nếu không đúng thì cho em xin lỗi vì đã tò mò, chỉ là em đoán thế mà thôi. – Cô vừa nói mà hai bàn tay cứ đan vào nhau, mắt nhìn chăm chăm xuống đất, ngượng ngùng.

- Không có gì, chỉ là đến lúc vứt bỏ một cái gì đó mình đã gắn bó rất lâu, anh cảm thấy hơi tiếc.

- Không có gì là mãi mãi, nếu như anh cảm thấy quá tiếc nuối nó, thì hãy nhặt nó lên lại và mang nó theo suốt cuộc đời mình. Còn nếu anh tìm được thứ khác phù hợp hơn, thì cũng hãy trân trọng thứ đó bằng hoặc hơn những gì anh đã dành cho cái cũ. Em chỉ nói theo những gì em cảm nhận thôi.

Nói xong cô liền nhanh chân chạy trước, được một đoạn thì cô quay lại nhìn anh và cười toe, tay vẫy vẫy:

- Hy vọng là em đoán đúng những gì anh đang suy nghĩ. À còn một điều nữa, mấy hôm nay anh nói chuyện với em rất khác, điều đó làm em hơi sợ… nhưng em sẽ ghi nhớ nó như một điểm tốt duy nhất của anh. Đến nhà rồi, em vào đây. Cảm ơn đã đi cùng em.

Nói hết câu thì anh đã thấy nàng mất dạng sau cánh cổng cao rồi.

Không ngờ cuộc trò chuyện bâng quơ giữa anh và nàng lại rút ngắn quãng đường về nhà đến thế. Bỗng cơn mưa đêm trút xuống, lạnh lẽo, tê tái, nhưng anh cần nó để mang đến cho anh một cảm giác mới, một con người mới.

Anh cứ đứng đó, mặc cho các đôi khác cứ nháo nhào tìm chỗ núp, mặc cho cơn mưa nặng hạt cứ quất thẳng vào mặt. Cô bảo những ngày này anh rất khác ư. Anh đã nhẹ nhàng với nàng hơn, nhưng anh nào ý thức được chuyện đó, đấy là tự nhiên nó thế.

Một ngày cuối tuần nắng trải vàng khắp nơi, anh chợt nảy ra ý định chụp ảnh, và model có thể dễ kiếm nhất không ai khác đó là nàng. Nàng khá hợp với concept lần này của anh, dịu dàng nữ tính, mặc váy đẹp, có nụ cười sáng như nắng và đặc biệt nhất đó là… bỗng dưng anh muốn chụp hình nàng. Không khó để kéo người mê chụp ảnh như nàng luồn lách hết chỗ này sang chỗ kia để kiếm được địa điểm chụp hình ưng ý trong một ngày nắng đẹp thế này.

Việc của nàng chỉ là tận hưởng cái đẹp của khung cảnh xung quanh, còn việc của anh đó là bắt được những khoảnh khắc rạng rỡ nhất của nàng. Hai người dường như trở nên gần gũi với nhau hơn hẳn. Hoàng hôn dần xuống sau đỉnh núi, anh và nàng lang thang trên bãi biển ngắm hoàng hôn đỏ rực đổ xuống mặt biển chiều.

Nàng nghịch ngợm chạy theo những đợt sóng sắp đánh vào bờ, đá nước bắn tung tóe cười thích thú như thể cuộc đời này chả có chuyện gì âu lo. Anh đi theo sau, ngắm nhìn những trò nghịch ngợm trẻ con của nàng. Bất giác mỉm cười. Anh nghĩ mình thật đáng khinh bỉ khi chủ động ép nàng vào cái trò quái quỉ này của mình, anh chán ghét bản thân mình quá ích kỉ. Anh sợ bức màn cuộc sống quanh nàng quá mỏng manh và một ngày sẽ bị chính anh phá vỡ. Nếu có thể, anh muốn dừng mọi việc lại, ngay lúc này, để nàng có thể lại được tự do, được vui tươi như lúc này. Gì thì gì, đã đâm lao thì phải theo lao, anh vẫn cuốn nàng theo những kế hoạch của mình để làm mẹ anh vui.

Đã gần một tuần nay anh không gặp nàng, mẹ anh cũng biết nàng đang bận rộn nên cũng không bảo anh đưa nàng đến nhà chơi. Chính nàng cũng phải bơi theo đống bài vở trên trường mà hiếm khi có thời gian suy nghĩ chuyện gì, chỉ có điều nàng thấy trong nhịp sống hằng ngày của mình, cả tuần nay dường như thiếu mất điều gì đó.

(còn tiếp)

(Theo Blogradio)/eva.vn

BACSI.com