5h chiều, chuông điện thoại reo, nàng bắt máy với chất giọng lịch sự và nhỏ nhẹ nhất có thể khi thấy số lạ gọi đến:

- Alô!

- Này cô, sao cô không reply tin nhắn của tôi, có biết như thế là bất lịch sự lắm không?

Nàng giật nảy mình trước một tràng phát ra từ loa điện thoại, định thần và nhớ ra chắc chắn đây là chủ nhân của cái tin nhắn cộc lốc khi sáng.

- Xin lỗi anh, trước hết anh nên từ từ và nhỏ nhẹ với con gái một chút. Thứ hai, tôi không có thói quen reply tin nhắn của người lạ, ít ra anh cũng nên tự giới thiệu anh là ai khi nhắn tin cho tôi chứ. Thứ ba,…

Ở đầu dây bên kia:

- Ồ, xin lỗi nhé, tôi quên mất cô không có số tôi, tôi là Trường. Chúng ta cũng nên bắt đầu làm quen để vui lòng người lớn chứ nhỉ!

Ôi cái giọng vừa bỡn cợt vừa khiêu khích làm nàng không thể nào chịu được. Bằng giọng nói lạnh lùng nhất có thể, nàng nói:

- Ok! Tôi sẽ đến đúng giờ - Nàng cúp máy. Nàng vẫn chưa hết bực tức với cái lối xã giao khó chịu của con người đó.

7giờ 5 phút, Memory Coffee.

- Hi anh!

- Cô đến muộn 5’.

- Chờ đợi chả phải là diễm phúc của đàn ông con trai sao? – Nàng nói cao giọng.

- Có lẽ thế.


Cô thấy anh là một người cộc lốc (Ảnh minh họa)

Một anh chàng bồi bàn khá điển trai cất tiếng hỏi và chìa Menu ra trên bàn.

- Cho anh một đen nóng và một chocolate nóng nhé.

- Sao anh không hỏi tôi uống gì mà đã gọi thế. – Cô lại bực tức nói.

- Vì đa phần phụ nữ tôi gặp đều gọi chocolate cho lần gặp đầu tiên, như một cách thu hút người đối diện.

- Nhưng tôi không phải tuýp phụ nữ đó. Anh ơi, xin lỗi nhé, cho em đổi chocolate thành nước ép bưởi nhé. Cảm ơn anh.

- Cô là người đầu tiên tôi gặp không thích chocolate, đa phần con gái đều thích những gì liên quan đến cái thứ đen và đắng ấy.

- Tôi thích hoa quả hơn, và vì đơn giản là nó giúp tôi “hạ hỏa” trong một số trường hợp. Nàng nói và nhìn thẳng vào mắt anh đầy thách thức.

- Cô có vẻ không quá hiền lành như ba mẹ tôi vẫn kể nhỉ.

- Anh chỉ có thể biết rõ một con người khi tự mình tiếp xúc. Vả lại tôi rất hiền lành đấy chứ, chỉ là với một số rất ít đối tượng thì không thể nhân nhượng.

- Thôi thế này đi, tôi sẽ nói thẳng. Tôi đã có người yêu ở bên kia.

- Cái này tôi biết. Đa số dân du học đều thế cả, không những 1 người yêu mà là nhiều. – Nàng cắt ngang.

- Một điều nữa đó là tôi cũng không thích bị gia đình sắp xếp trong chuyện tình cảm. Thứ 3, có vẻ sau vài lần nói chuyện, tôi và cô cũng không hợp nhau cho lắm.

- Anh cũng cảm thấy điều đó rồi à?

- Tuy nhiên, tôi muốn cô hợp tác, ý tôi là, có lẽ vài tháng nữa tôi sẽ quay về Mỹ. Tôi muốn trong thời gian này, tôi và cô sẽ giả vờ hẹn hò nhau, giả vờ làm một nice couple trước mặt gia đình tôi, đặc biệt là mẹ tôi. Chắc cô biết bà đang không được khỏe, và nếu thấy chuyện của chúng ta có tương lai thì sức khỏe của bà sẽ được cải thiện rõ rệt. Tôi nghĩ một người quan tâm và biết suy nghĩ như cô sẽ hiểu ra vấn đề này, tôi không nói sai chứ?

Cô nhìn anh, ánh mắt trống rỗng. Trước khi đến, cô đã chuẩn bị trước tư tưởng rằng anh sẽ làm cô cảm thấy khó chịu trước những lời nói khiếm nhã hoặc gì đó đại loại như thế. Nhưng với lời đề nghị này, quả thực ngoài sức tưởng tượng của cô.

- Thế nào? Tôi rất ít khi hạ mình năn nỉ người khác, nhưng nếu như đó là vì mẹ tôi, tôi vẫn phải làm. Tôi hứa sẽ khéo léo kết thúc trò chơi này trước khi quay về Mỹ, và cô sẽ không phải giải thích gì với gia đình tôi cả, mọi chuyện đó tôi sẽ lo liệu.

Đầu óc rối tung, một bên nàng ghét anh kinh khủng, sao trên đời này lại có con người trơ trẽn đến thế. Một bên nàng không muốn vì mình mà bác gái lại thêm đau nặng, dẫu sao nếu xét đến cùng, cũng nhờ có 2 bác vun vào mà ba mẹ nàng mới lấy nhau, mới có nàng tồn tại ngay lúc này.

- Thôi được, tôi rất quý gia đình anh, và tôi cũng không muốn mình ích kỉ mà không đáp ứng được điều mà 2 bác mong muốn. Vả lại, hiện tại tôi không yêu ai, nên sẽ đảm bảo anh được an toàn, không bị ai đánh ghen. – Nàng đưa ra quyết định như một cái máy, không quên buông một câu châm chọc.

- Okie vậy đi. Cảm ơn cô. Nhưng tôi có một điều muốn nói với cô rằng. Khi chúng ta giả vờ yêu nhau, hãy cứ tỏ ra thật vui vẻ và thân mật với nhau, có điều cô đừng tin vào những gì tôi nói. Được chứ?

- Đương nhiên rồi! – Cô thẫn thờ nhìn ra mặt sông được nhuộm một màu vàng từ đèn Nê-ông của quán, lòng dấy lên một cảm giác rờn rợn, giống như lúc còn nhỏ, biết trò chơi đua xe mạo hiểm nhưng vô cùng lôi cuốn, muốn được đi đến đích cuối cùng.

Một sớm mai nắng rất vàng, gió rất nhẹ…

“Coffee, cigarette, not my style…”

Tiếng chuông điện thoại quen thuộc kéo nàng dậy sau một đêm dài mộng mị với những suy nghĩ đan chồng nhau về trò chơi mà nàng đã lỡ bắt đầu.

- Em đã dậy chưa? Anh đang ăn sáng với cả nhà. Mẹ bảo chiều nay đón em sang nhà anh ăn tối chung với cả nhà. Em rảnh chứ?

- Dạ, em rảnh!


Rồi vô tình cô trở thành người yêu bất đắc dĩ của anh (Ảnh minh họa)

Nàng ngái ngủ trả lời, bỗng thấy hơi bất ngờ vì cái giọng nhỏ nhẹ đầy tình cảm kia. Đặc biệt là đã đổi từ tôi – cô sang anh – em. Nghe đến là thất kinh.

- Vậy chiều nay anh đợi em trước trường rồi đưa em sang nhà luôn nhé, okie bye em - Anh ta vẫn cộc lốc một mình sắp xếp mọi thứ. Nàng thở dài và lật đật bước xuống chuẩn bị đi học.

Chiều tan học sớm hơn mọi khi, cảm giác đứng chờ một người đàn ông nào đó ngoài ba và anh trai đến đón mình, thật khác. Nàng lắc đầu xua tan đi cái suy nghĩ vẩn vơ đó, tự nhủ rằng không được suy nghĩ lung tung, hãy cứ coi như mình đang làm việc, khi xong việc về nhà thì không nên để ý đến nó nữa. Đang loay hoay cố thoát khỏi mớ suy nghĩ đó, anh chợt xuất hiện, mở cửa xe và ấn đầu nàng vào trong, sao anh ta lại đối xử với con gái như thế cơ chứ.

- Tôi muốn mua cho bác một bó hoa, anh ghé vào tiệm hoa phía trên kia giúp tôi.

- Cô có vẻ như muốn cố gắng cho trò chơi này nhỉ, biết lấy lòng mẹ tôi ngay từ lúc đầu đấy.

- Tôi chỉ muốn làm bác vui thôi, tôi làm điều này vì tôi và vì bác, không phải vì anh.

- Vậy thì tùy cô vậy, mục đích cuối cùng là để mẹ tôi tin chúng ta đang yêu nhau mà thôi.

Nàng và gia đình anh đã có một bữa tối thật ấm cúng và vui vẻ, mọi việc diễn ra thật tự nhiên. Nàng và anh không chút đối đầu như khi chỉ có 2 người, rất hòa hợp và đôi lúc còn tình cảm đến mức dễ thương.

Nàng không nghĩ rằng mình có thể làm tròn vai trong lần đầu tiên đến như thế. Cứ thế nàng bị cuốn vào cuộc chơi mạo hiểm hết ngày này đến ngày khác, cứ như những cặp đôi yêu nhau khác.

Anh bảo nàng rằng 2 người phải gặp nhau thường xuyên, làm những gì mà người ta khi yêu nhau vẫn hay làm, có thế mới không bị người khác nghi ngờ. Chính vì thế, những ngày này, mỗi lần anh đón đưa nàng đi học về, đưa đi chỗ này, rồi dạo chỗ kia, khiến cho không khí giữa 2 người không còn căng thẳng như trước.

Nàng đã trở về con người dịu dàng và biết quan tâm như trước kia. Anh – chính vì thế, cũng không có lý do gì nói những lời làm tổn thương nàng. Chỉ có điều dù những lời ngọt ngào anh nói với nàng trước mặt gia đình, hay những lời rất bình thường anh nói mỗi khi 2 đứa gặp nhau với cái cớ là “tập duyệt”, nàng vẫn biết là không nên tin.

Đã 2 tuần từ ngày nàng nghiễm nhiên trở thành người yêu của anh, nàng vẫn đến nhà thăm mẹ anh, chơi với đứa cháu nhỏ mới chập chững biết đi của anh. Gần như nàng thấy mình thân thuộc với nơi đây, nếu sau này kết thúc mọi việc, nàng vẫn muốn được đàng hoàng đến ngôi nhà này, bởi vì ở đây có những người nàng rất quý mến.

Những buổi chiều chủ nhật thấy anh nằm ườn ở nhà đọc sách, mẹ anh liền bảo cậu quí tử sao không sang đón nàng đi chơi mà lại nằm nhà như thế. Những lúc ấy, anh không ngần ngại chạy đến đón nàng đưa đi dạo đâu đó, rồi lại dắt về nhà ăn tối cùng cả gia đình như muốn chứng minh với mẹ anh rằng: “À mẹ ơi, chúng con đang yêu nhau đấy.” Đôi lúc nàng cũng cảm thấy tủi thân khi nghĩ đến chuyện đó, nhưng rồi lại trách mình quá hẹp hòi, suy nghĩ gì nhiều cơ chứ, chỉ cần làm tròn vai là được rồi mà. Tối hôm đấy khi đưa nàng về, anh có hỏi:

- Em không cảm thấy anh đối xử như thế là quá đáng với em sao?

- Không đâu, việc của em và anh là làm cho mẹ anh vui, là đi cho đến đích cuộc chơi này. Anh không cần quan tâm đến cảm giác của em.

Tại sao hôm nay anh lại xưng hô như thế. Tại sao hôm nay anh lại để ý đến cảm giác của nàng chứ. Đấy không phải là anh.


(còn tiếp)

(Theo Blogradio)/eva.vn

BACSI.com