Anh hãy về với cuộc sống của anh và quên em, yêu nhau đôi khi không nhất thiết phải ở bên nhau khi một trong hai đã có tổ ấm...

Anh vẫn nói với em rằng: "Đừng rời xa anh, hãy chờ anh ở cuối con đường, mình không phải là tình đầu thì hãy là tình cuối..." vậy mà anh đã bỏ em đi. Em không đủ tự tin để nói với anh rằng em không còn yêu anh nữa, vì thật ra trong lòng em còn yêu anh rất nhiều, anh cũng hiểu điều đó phải không?

Chỉ có thể yêu anh nhiều như thế em mới có thể ở bên anh lâu đến vậy, đáng lẽ ra em phải xa anh từ lâu rồi mới đúng, nhưng vì trái tim không thể xoá được hinh bóng của anh và em cứ thế ở bên anh...

Tình yêu anh dành cho em, làm cho em tưởng như em là một người thật may mắn vì đã tìm được một người đàn ông yêu thật chân thành và mãnh liệt...Những dối gian bị vạch trần em vẫn tha thứ trước những biện minh của anh và yêu anh nhiều hơn nữa...


Em đã đẩy anh về với vị trí của anh, đã quyết định thay anh dù trong lòng em cũng chẳng vui gì và anh cũng hiểu điều đó, cũng như hiểu rằng em chưa bao giờ hết yêu anh?. Nhưng sao anh không hiểu em đã phải khó khăn như thế nào mà vẫn không thể quên và không thể hận thù anh...

Mình xa nhau là do em tự em đẩy anh đi hay do anh không yêu em?

Mình gặp lại nhau...Một năm sau e vẫn thế, vẫn một tình yêu anh, còn bên anh là một người phụ nữ không hôn thú và một đứa bé xinh xắn..

Em đau xót nhưng thấy yên bình vì nghĩ rằng có thể rời xa anh thanh thản...

Anh nói anh yêu em nhiều và một năm qua anh đã sống trong dằn vặt vì nhớ đến em? Em có tin được không anh? Và em còn trông chờ gì vào điều đó nữa? Quan trọng là bây giờ mọi thứ đã thay đổi.

Và mọi thứ thay đổi thật, mình gặp lại nhau đúng lúc gia đình anh gặp khó khăn, em đã quyết định ở lại bên anh một thời gian nữa, làm như vậy khiến em nhẹ nhõm, ít ra em cũng thấy lương tâm thanh thản..

Anh có biết không? Nhìn thấy anh những nỗi đau cứ hiện về, nó chỉ làm em thấy tủi hờn chứ không làm em hết yêu anh.

Giờ thì anh phải về với cuộc sống của mình chứ? Sao cứ nói những lời yêu thương mãi với em? Sao phải tâm sự chuyện của chúng mình với tất cả bạn bè của anh? Mọi người khuyên em nên ở bên anh vì anh yêu em rất nhiều...Nhưng em biết anh yêu em nhiều hay không, phải không anh?

Anh nói sẽ từ bỏ mọi thứ để đến với em, sẽ thuyết phục gia đình và bạn bè của em để mọi người ủng hộ. Nhưng anh ạ, cuộc đời em sẽ do em quyết định, sẽ không ai phản đối em cả. Chỉ có một thực tại, thực tại của anh không cho phép em bên anh...Em không thể đến bên anh thanh thản được khi anh đã có người khác và có con, sao anh không chịu hiểu cho em???

Em của ngày xưa anh biết và bây giờ vẫn thế, vẫn một tình yêu anh và vẫn sống hình ảnh như trước... Và em không muốn một ai đó ghét bỏ em khi cướp đi người đàn ông của họ...

Anh hãy về với cuộc sống của anh và quên em đi nhé, em cũng chẳng có gì cả, không xinh đẹp, không giỏi giang... Xét một cách tổng thể thì cũng không hơn gì vợ anh, do đó, anh đừng nghĩ rằng em tuyệt vời, em cũng chỉ tầm thường thôi, quên em đâu quá khó chẳng qua anh không chịu quên đó thôi.

Em sẽ dõi theo anh và cầu chúc cho anh hạnh phúc, mong cuộc sống của anh sẽ yên bình và không có bóng hình của em nữa.

Theo Eva/webphunu.net

BACSI.com