Anh yêu Thiên Thảo, yêu tấm lòng nhân ái và yêu cả tâm hồn luôn lặng lẽ san sẻ nỗi đau người khác trong cô. Cuộc đời đâu chỉ tồn tại tình yêu giữa hai con người mà nó còn là sự đồng cảm với tất cả nỗi đau sự bất hạnh với những người xung quanh ta. Thắng thấy mình hiểu ra điều đó đã muộn so với tuổi đời đã đi qua, nhưng giờ bên cạnh anh đã có Thiên Thảo đi cùng, anh sẽ cùng cô chia sẻ với những em bé gặp cảnh đời không may mắn kia. Chính cô đã cho anh thấy mở lòng và cảm nhận cuộc sống sẽ được nhận lại hạnh phúc mà không một ngôn từ nào có thể diễn tả được.


Cô biết mình chẳng còn sống được bao lâu (Ảnh minh họa)

Cuộc đời đôi khi là một dòng sông phẳng lặng nhưng cũng có những sóng gió những con đập chặn ngang dòng sông ấy. Thiên Thảo biết mình không còn sống được bao lâu, cô không muốn gieo hy vọng vào anh để rồi chính cô lại mang tuyệt vọng và nỗi đau đến dày vò trái tim anh. Anh có thể là mặt trời sưởi ấm cho cô nhưng cô lại không thể là một ngọn cỏ mãi sống trong ánh sáng của mặt trời ấy. Cô phải lặng lẽ rời xa anh dù lòng cô rất đau.

Sáng mùa thu trời se lạnh, anh đến quán cà phê Sunflower quen thuộc, cảm giác nhớ nhung và mong gặp cô trong anh vụt trở lên hụt hẫng khi chờ mãi không thấy cô đến. Cô phục vụ bàn mang đến cho anh một tách cà phê và một phong thư nhỏ:

- Anh có thư ạ.

“Em xin lỗi vì đã không đến. Cảm ơn anh vì thời gian qua đã cho em đôi vai để tựa vào. Em biết em cũng sẽ như hoa hướng dương rồi đến một ngày sẽ tàn. Đã đến lúc em phải ra đi, xin anh đừng tìm em nữa, cầu chúc cho hạnh phúc sẽ đến với anh - hoa mặt trời của em.

Sunflower”

Anh hốt hoảng lao ra khỏi quán dầm mình trong cơn mưa đang xối xả. Mưa lạnh quá, cái lạnh thấm vào tim anh, anh biết tìm cô ở đâu, ở đâu có thể tìm thấy cô… Giữa cánh đồng mênh mông những bông hoa rủ xuống ướt mềm, dưới cơn mưa tầm tã những cánh hoa ủ dột thu mình trong làn nước trắng xóa, anh gọi tên cô đến khản cổ… nhưng… vô vọng. Những nơi anh có thể đến thì bóng hình cô vẫn nhạt nhòa. Lòng trĩu nặng anh biết mình đã đánh rơi hạnh phúc, lang thang những con phố thu mình vào nỗi buồn xa vắng anh càng thấy nhớ cô quay quắt hơn, cuộc sống của anh không thể thiếu bóng hình cô. Nơi đâu cũng là nụ cười ánh mắt của cô, kí ức cô tạo cho anh quá nhiều không thể xóa nhòa.

Những tháng ngày tìm kiếm cô đều vô vọng, không một câu giã từ, không một dòng hồi âm anh không biết cô đang ở đâu làm gì chỉ biết rằng trái tim anh luôn gọi tên cô trong từng giấc mơ.

“Những hy vọng về nhau giờ đã khuất sâu

Những nước mắt ngày mình xa nhau

Hòa trong gió mưa tơi bời

Con phố xưa giờ đây chỉ mình anh bước Mình dừng lại em nhé để đừng nhói đau

Sao mãi cứ luôn xa nhau

Ngày mai dẫu có muộn phiền nước mắt sẽ rơi

Anh vẫn bên em mà thôi

Mình dừng lại em nhé dù đời cứ trôi

Yêu thương cứ sao xa vời

Lòng anh cứ mãi đợi chờ dù yêu thương nhỏ nhoi

Hạnh phúc là ngày bên em…”

Ngày cuối tuần anh đến thăm những đứa trẻ mồ côi. Bước vào căn phòng ngập đầy hoa hướng dương anh biết cô đã đến đây lòng anh như thắp lên tia hy vọng.

Anh ngập ngừng chưa đáp lời, một đứa bé khác đã nói:

- Chị Thảo bị bệnh không đến đây được nữa.

- Em nói sao? Chị Thảo bị bệnh à? Chị ấy đến đây bao giờ vậy?

- Cách đây mấy hôm rồi. Em thấy chị ấy gặp bác sỹ rồi đi ngay.

Đầu óc anh choáng váng không tin vào tai mình nữa, cô ấy bị bệnh ung thư máu giai đoạn cuối, cô ấy đã âm thầm chịu đựng một mình, cứ nghĩ đến nụ cười trong sáng và nỗi đau âm thầm của cô ấy anh đã tự trách mình không thể đến bên không thể là bờ vai cho cô tựa. “Không được, em không thể bỏ anh như vậy, em là cô gái kiên cường không thể đầu hàng số phận như vậy được”. Anh vùng bỏ chạy trong nỗi đau như muôn ngàn mũi kim đang đâm vào từng tế bào. Anh phải làm sao để cứu cô ấy thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Anh phải làm sao để cuộc sống của cô ấy bình yên với những ước mơ giản đơn mà cô ấy còn đang dang dở… Anh không dám nghĩ đến những điều xa xôi, bởi khi đó trái tim lại quặn lại. Còn nhiều điều anh muốn cùng cô thực hiện, còn nhiều hạnh phúc anh muốn mang đến cho cô.

Tất cả giờ bị cuốn trôi như cơn mưa mùa hạ sao? Cứ như vậy anh chạy về phía cơn mưa dĩ vãng nơi hai người đã gặp nhau, anh không thể níu cô được nhưng mong mưa đừng mang cô ấy đi, cô là tất cả những gì anh có. Khuôn mặt anh ròng ròng nước mưa, chúng hòa vào với nước mắt đang nghẹn lại nơi cổ họng khô rát, anh muốn gào thật to trước định mệnh. Mưa đã đem cô đến giờ anh sợ cô cũng biến mất trong làn mưa, nghĩ đến điều đó người anh run lên như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim anh đến khó thở…Anh bước vào mái hiên, đưa tay ra hứng những giọt nước mưa. Lạnh. Tê dại. Anh phải đi tìm cô tìm lại những kỉ niệm ngày xưa…

Thiên Thảo đang co mình như chú mèo bị ướt đôi mắt trầm buồn nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ ngày rời xa Thắng, cô đã tự thu mình trong thế giới riêng nhỏ bé mà chính cô tạo ra. Nỗi nhớ anh cồn cào nhưng cô không cho phép mình bước trở lại, cô không muốn mình là gánh nặng hay một ký ức toàn đau thương và nước mắt trong anh. Cô đốt nỗi nhớ trong những màn mưa, cô ghi nhớ hình ảnh anh bằng cách vẽ hình anh trong trái tim cô. Cô nghĩ thời gian lúc này có thể làm cô đau nhưng nó sẽ làm lành vết thương trong anh. Cô miên man giữa những hồi ức về anh. Có tiếng ai gõ cửa:

- Cốc! Cốc!

Cô đứng dậy mở cửa nhưng không có ai, chỉ là những bông hoa hướng dương đặt dưới bậc thềm rồi kéo dài thành một con đường muốn dẫn cô đi. Cô lặng lẽ bước. Anh đi theo cô. Nhìn dáng mỏng manh như màu sương khói của cô khiến anh muốn chạy đến ôm lấy cô ôm hết những nỗi đau mà cô phải chịu. Trên con đường trải đầy hoa hướng dương ấy người ta thấy hai người đang bước đi về phía mặt trời. Cô gái với khuôn mặt rạng rỡ và những giọt nước mắt ướt đẫm lăn dài trên khuôn mặt chàng trai. Hạnh phúc dường như là sự đuổi tìm, hy vọng - thất vọng rồi lại hy vọng, anh đi về phía cô – cô đi về phía mặt trời hạnh phúc.


Cô muốn mình xa anh trước khi anh xa cô (Ảnh minh họa)

Thiên Thảo dừng lại, trước mặt cô là những bông hoa hướng dương đang khoe sắc rực rỡ dưới bầu trời ảm đạm. Một lọ màu xanh đặt cạnh những bông hoa. Run rẩy cô đọc từng mẩu thư nhỏ.

“Em có biết rằng anh đã yêu em ngay từ lần đầu chúng ta gặp nhau tình cờ dưới mái hiên không? Anh đã lặn lội đi tìm người con gái đã đánh rơi bông hoa hướng dương đã lấy đi trái tim của anh ngay từ ánh mắt lạ lùng đầu tiên của cô ấy, và anh đã tìm thấy em. Mỗi lần nhớ em, anh lại ước chúng ta sẽ cùng nhau có một ngôi nhà xung quanh trồng thật nhiều hoa hướng dương. Anh sẽ cùng em xây dựng những ước mơ mà em đang mong muốn. Em đi không lý do, anh đã lo lắng nhường nào. Anh không muốn mặt trời trong anh biến mất…

Nhiều khi anh muốn nỗi nhớ em nguôi ngoai nhưng anh không làm được. Anh là hoa mặt trời của em, thiếu nước rồi anh sống sao được.

Em đi đã lâu rồi, em còn nhớ mái hiên chúng ta trú mưa ngày trước không ?

Em hãy đến Sunflower nhé...

Anh nhớ em nhiều lắm…”

Uống những viên thuốc tình yêu quá liều khiến cô bật khóc trong hạnh phúc. Cô quan trọng với anh nhường vậy mà cô không hay biết. Cô không tin anh hay không tin vào bản thân mình về một tình yêu không đi đến tận cùng. Nỗi hoang mang đã khiến cô bị dày vò còn anh thì đau khổ. Cô khóc tức tưởi khi vỡ òa trong nỗi sợ hãi và và cả niềm hạnh phúc của một tình yêu mà cô đang có. Anh bước đến ôm chặt cô từ đằng sau:

- Anh xin lỗi vì đã không bên em những lúc em cần anh. Anh sẽ không rời xa em nữa. Hãy cho anh một cơ hội nữa để làm nơi tựa gối trái tim em những lúc em sợ hãi hay đau đớn.

Cô khóc, khóc cho niềm hạnh phúc mỏng manh vỡ òa, khóc cho ngày mai.

- Em rất sợ. Em muốn được tiếp tục vẽ tiếp tục cùng anh ngắm hoa hướng dương nhưng em sợ, rất sợ nếu ngày mai mình không tỉnh dậy nữa.

- Anh sẽ bên em. Chúng ta sẽ bước chung một con đường. Cuộc sống có ra sao, ngày mai có thế nào anh vẫn bên em. Nơi cuối con đường kia chúng ta sẽ chờ nhau.

Giữa cánh đồng hướng dương cô tựa đầu vào vai anh, cảm giác bình yên lại ùa về. Dù khoảnh khắc đó ngắn ngủi, dù cô biết trước ngày mai sẽ đến nhưng cô vẫn muốn tiếp tục sống và muốn hạnh phúc với mặt trời tình yêu của mình. Cô muốn bên anh muốn được sưởi ấm bởi tình yêu của anh.

“Cảm ơn thượng đế đã mang anh đến trước khi em bước đi thật xa. Em đã từng ghét những cơn mưa mùa hạ nhưng gặp anh em lại thấy chúng đáng yêu nhường nào. Em thích nắm tay anh và đi bộ cùng anh thật lâu, thích ngắm khuôn mặt anh trong màn mưa. Mưa mang đến những kỷ niệm và em cũng sẽ tan vào mưa nhưng nỗi nhớ và tình yêu em dành cho anh thì còn mãi mãi. Em thích ngắm hoa hơn bởi muôn ngàn cánh hoa gộp lại cũng không nhiều bằng tình yêu em dành cho anh. Cảm ơn anh, chàng trai mặt trời của em. Em yêu anh dù ngày mai có ra sao.”

(Theo Blogradio)/eva.vn

BACSI.com