Thế kỷ thứ IV trước công nguyên, một cậu bé ham học nghe danh thầy giáo nổi tiếng có nhiều học trò thành đạt nên đến xin làm học trò. Người thầy cầm bàn tay của cậu bé lên xem chỉ tay và nói: “Con về đi, bởi con có học cũng chẳng hơn ai. Đường học vấn trong lòng bàn tay của con rất ngắn và mờ nhạt”.


Với quyết tâm phải xin học cho kỳ được, cậu ta quyết định dùng một chiếc dao bén rạch một đường dài trong lòng bàn tay giữa ngón tay giữa và ngón tay áp út, mà theo nhiều người, đó là dấu hiệu của sự thành công.

Một lần nữa, cậu bé đến tìm thầy giáo. Nhìn thấy vết sẹo trong lòng bàn tay, người thầy xúc động về ý chí và lòng ham học của cậu bé. Ông ta ôm cậu vào lòng và nói: “Từ giây phút này trở đi, con đã là học trò của ta”.

Càng học, cậu bé càng thể hiện khả năng vượt trội của mình. Về sau, cậu trở thành một học giả nổi tiếng. Cậu bé ấy chính là Panini, nhà ngôn ngữ học Ấn Độ cổ. Panini là người miêu tả đầy đủ nhất, có hệ thống nhất các chức năng cú pháp trong tiếng Sanskrit. Và cho đến nay, những công trình của Panini vẫn có ảnh hưởng rất lớn đến việc nghiên cứu ngôn ngữ hiện đại.

Nhờ lòng quyết tâm, Panini đã thay đổi số phận của mình. Đúng như cổ nhân nói “nhất tâm chuyên dụng vạn sự tất thành”.

Theo PN
Bacsi.com