Chán cuộc đời này đến tận cổ
Những vẫn phải cố gắng mà sống
Càng ngày càng chán nản, hình như ta thật sự không còn đủ sức chịu đựng nữa rồi.
“khách sáo và giả tạo chỉ cách nhau 1 li”, liệu 1 li đó có dễ dàng nhận ra hay không chứ?
Nếu càng ngày ta càng lún sâu, liệu có rút chân được không?
Chưa bao giờ trong ta thôi mệt mỏi, cuộc sống như vậy liệu có còn ý nghĩa?
Không muốn đi làm
Không muốn về nhà
Không muốn đi học
Không muốn đi chơi
Muốn buông tất cả
Muốn biến mất
Muốn rơi
Vô….
Trống rỗng, mọi thứ đều trống rỗng
Không ai hài lòng với những thứ mình đang có
Không ai biết trân trọng những gì mà hạ đang có
Tất cả là tham lam, là ích kỷ
Không có gì là công bằng đâu
Đã biết vậy thì tại sao luôn không hài lòng chứ?
Đêm …tĩnh mịch
Chán cuộc đời này đến tận cổ
Những vẫn phải cố gắng mà sống
Như vậy là khách sáo với đời, hay giả tạo với chính mình đây!