Ngày đầu năm, em đến sớm, hân hoan. Bên ngoài hành lang, cây mai gầy khẳng khiu vẫn còn vài bông vàng rực, và búp hoa thì nhiều, nhiều lắm. Tưởng như mùa nối mùa, cuộc sống vui buồn đan xen nhưng không bao giờ làm ta tuyệt vọng. Em tần ngần chờ buổi tập đầu tiên, đúng hơn là chờ anh, trong nỗi hồi hộp như thể đã lâu lắm rồi ta chẳng gặp.

Em nhớ, cũng nơi đây, em rụt rè là cô học trò “lớp 1”, nhập môn làm đệ tử của một người khó tính. Sàn tập ngày vắng ngày đông, tối mưa hay tối trời đẹp, cũng giống như anh, em vẫn luôn có mặt. Đôi lúc chạnh buồn hay giận dỗi vì một lý do lãng xẹt nào đó, nhưng rồi, những bài tập vẫn cuốn em đi, say sưa đến lạ kỳ…


Khi ta nhìn thấy nhau, giữa hội trường sáng trưng, sàn tập đầy người, em vẫn tưởng chỉ có anh và em, hiểu nhau qua cái nhìn rất vội. Bàn tay em vốn lạnh, giờ ấm hơn. Lòng em vốn dửng dưng, giờ đã có thể bâng quơ đôi điều chia sẻ. Hạnh phúc xa xăm như một điều không thật bỗng rất gần, làm cả hai chúng ta đều ngạc nhiên về chính mình.

Bởi những tổn thương mà ta từng nếm trải đủ để làm anh và em sợ hãi. Bởi những dối lừa ngoài kia chẳng dễ chịu gì. Bởi không ai trong chúng ta còn nhỏ bé, để có thể dễ dàng ru ngủ mình bằng những sáo rỗng ngọt ngào.

Từ ngày có anh, em tin rằng, ai đó, hoặc cái gì đó, có thể rời bỏ mình, chứ anh thì không thể. Em vốn chểnh mảng hay quên, nên dù cảm động vô cùng, vẫn không nhớ hết từng lời anh đã nói, nhưng khắc trong tim em là niềm tin vĩnh cửu rằng, “anh sẽ đồng hành cùng em mãi mãi”.

Cảm ơn ngày ta có nhau, để em thấy mình vui hơn, nụ cười cũng nhiều hơn, mọi thứ xung quanh chẳng còn một màu xám xịt như trước. Có anh bên đời, dù chỉ để biết thế thôi, em cũng thấy mình mỗi ngày luôn hướng về phía trước, vững vàng và tự tin hơn.

Dù không đong đếm mùa sang, nhưng em mãn nguyện khi được ngắm hoa mai bung cánh báo xuân vẫn còn đó. Nghe tiếng bước chân quen thuộc của anh kia rồi. Bỗng muốn thầm thì: Cho em được ở bên người mãi nhé!

HOÀNG MY (PNO)


BACSI.com